Chương 1494 Lại vượt qua Vô Tâm Hải

🎧 Đang phát: Chương 1494

Diệp Mặc đã trở lại Mặc Nguyệt Thành hơn một tháng, Diệp Lăng cũng bắt đầu bế quan tu luyện, dường như quên hẳn chuyện của Diệp Tử Phong.Chỉ Diệp Mặc biết, sự việc của Diệp Tử Phong gây tổn thương lớn nhất cho Diệp Lăng và Trình Na Na.Lâm Dị Bán sau khi biết thực lực thật sự của Nam Cung sơn trang, cũng ra sức tu luyện.
Sau khi giúp mọi người luyện đan ở Lưu Xà Thành, Diệp Mặc cũng bế quan.Hắn nghĩ rằng với thực lực của mình, dù Hư Tiên đến cũng khó chiếm ưu thế.Điều quan trọng nhất là chuyện của Thiên Dịch đại sư, một người khó đoán, dường như ở đâu cũng có bóng dáng lão.Nếu lão đến từ tiểu thế giới qua truyền tống trận thì dễ nói, nhưng nếu lão có thủ đoạn khác để đến đại lục Lạc Nguyệt, Diệp Mặc cảm thấy lão mới thực sự đáng sợ.
Khả năng bói toán của lão dường như rất chính xác.Trước đây đoán chắc Mục Tiểu Vận sẽ là vợ hắn, giờ lại đoán hắn thiếu Ngũ Hành.Không biết lão có tính được hắn có Thế giới trang vàng hay không? Dù Diệp Mặc biết Thiên Dịch đại sư không có ác ý với mình, hắn vẫn thấy nguy cơ.Dù Thiên Dịch là ai, Diệp Mặc vẫn nghĩ rằng tăng thực lực mới là quan trọng nhất, có thực lực mới nắm được quyền chủ động.
Diệp Mặc không muốn Thiên Dịch đại sư tính ra việc hắn có thế giới hỗn độn, vì dù lão tính ra hắn có tiểu thế giới hắn cũng không quan tâm.Tiểu thế giới tuy hiếm, nhưng dù sao cũng chỉ là thứ mà tu sĩ mơ tưởng, khác với ‘Thế giới hỗn độn’.Nếu bí mật này bị lộ, hắn chỉ có đường chết.
Mặc Nguyệt Hồ, nơi ở của Diệp Mặc và người thân, lúc này đã được Diệp Mặc bố trí đủ loại cấm chế.Bản thân hắn đang ở trong Thế giới trang vàng.
Thanh trường thương và Bình Luân Hồi đoạt được từ tên Hư Tiên, hắn đã thử luyện hóa.Cả hai đều là tiên khí hạ phẩm.Kim Chuyên bị Tử Đao của hắn phá nứt là bán tiên khí thì hắn bỏ qua.Về phần bia đá mà Lục Chính Quần bố trí ở Tu Chân Giới, hắn không hề động đến, sợ rằng mình không khống chế được.
Khối khoáng thạch mềm thu được ở Diễm Hải cấm địa, Diệp Mặc đã thử luyện hóa nhưng không có kết quả, chỉ có thể phong ấn lại.

Một tháng sau, Diệp Mặc xuất quan và nhận tin Đường Mộng Nhiêu phải rời Mặc Nguyệt Thành.Đường Mộng Nhiêu đã đưa con gái tới Nam An Châu, giờ phải về Bắc Vọng Châu, Diệp Mặc đương nhiên phải đến tiễn.
Điều khiến Diệp Mặc khó hiểu là, sau khi đến tiễn Đường Mộng Nhiêu, hắn phát hiện người tìm mình không chỉ có một mình Đường Mộng Nhiêu, mà còn có cả Thiên Vị hòa thượng của Kim Cương Tự và Thiện Băng Lam của Thanh Mộng Trai, Ma Minh của Thần Phong Cốc, Tích Loan của Thiên Ma Môn và Cảnh Phong Kỳ của Huyền Âm Các.
Nói cách khác, người của các môn phái chín sao đều có mặt ở đây.Ba người Ma Minh, Tích Loan và Cảnh Phong Kỷ thấy Diệp Mặc thì có chút xấu hổ.Lúc trước họ gây náo loạn, chuẩn bị rời Nam An Châu, thì nhận được tin Diễm Hải cấm địa và bầy Phệ Linh Trùng trong phạm vi cả ngàn dặm đã bị Diệp Mặc tiêu diệt toàn bộ.
Sau đó Diệp Mặc còn hứa giúp những tu sĩ ở lại luyện một lò đan dược ở Lưu Xà Thành.Tin này nhanh chóng lan khắp Nam An Châu.Các môn phái và tu sĩ tán tu lúc đó ở lại đều nổi danh, hai môn phái năm sao cũng vì được Diệp Mặc ưu ái mà chiếm ưu thế tuyệt đối trong quá trình tuyển chọn đệ tử.
Môn phái mất mặt nhất là Thần Phong Cốc.Vì Ma Minh muốn sớm tới Vô Tâm Hải chiếm chỗ tốt nên đã rời Nam An Châu.Không ngờ phi thuyền của họ chưa vào ngoại vi Vô Tâm Hải đã nhận được tin chấn động kia.Chuyện này thậm chí còn được tu sĩ ghi lại vào Thủy Tinh Cầu để quảng bá.
Cho nên lúc này mới qua hai tháng, họ đã gặp lại Diệp Mặc, hiển nhiên là có chút xấu hổ.
Diệp Mặc không để tâm, vì ở Tu Chân Giới chuyện này quá bình thường.Điều hắn lo lắng là vì sao hôm nay các nhân vật cao tầng của các tông môn chín sao lại tụ tập đông đủ như vậy.Lẽ nào có chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ tên Thôn Hỏa Trùng Ma mà trước đây hắn chưa tìm thấy thi thể đã xuất hiện?
“Diệp thành chủ, sự tình lần trước là Thần Phong Cốc của tôi đã sai, nên muốn tới đây xin lỗi Diệp thành chủ…” Ma Minh thực sự là kẻ biết co biết duỗi.Thấy Diệp Mặc, việc đầu tiên y làm là xin lỗi.
Diệp Mặc không đợi Tích Loan nói đã khoát tay: “Chuyện đã qua không cần nhắc lại.Lần này mọi người tề tựu ở đây, chẳng lẽ Nam An Châu lại xảy ra chuyện?”
Thiên Vị chưởng môn rất kính phục Diệp Mặc, vội trả lời: “Diệp thành chủ đừng hiểu lầm.Nam An Châu không có chuyện gì.Lần này chúng tôi tới Mặc Nguyệt Thành, thứ nhất là cảm tạ Diệp thành chủ đã giúp đỡ Nam An Châu, thứ hai là tiễn Đường chưởng môn rời khỏi Nam An Châu.”
Diệp Mặc nghi hoặc.Đường Mộng Nhiêu tuy có danh tiếng, nhưng so với những người đang ngồi ở đây thì không đáng là gì.Mấy người này thực sự đến tiễn Đường Mộng Nhiêu về Bắc Vọng Châu sao?
Thiên Vị chưởng môn có chút xấu hổ, không biết giải thích thế nào.
Thiện Băng Lam chủ động lên tiếng: “Trước đây truyền tống trận ở Bắc Vọng Châu bị hỏng, nhưng Diệp thành chủ đã tu bổ lại.Hiện tại truyền tống trận từ Bắc Vọng Châu đến Nam An Châu đã dùng được.Tuy Bắc Vọng Châu báo tin lần này không bị ảnh hưởng của kiếp nạn, nhưng lần này Đường chưởng môn trở về, tôi, Ma Minh và Thiên Diệp chưởng môn dự định sẽ đến Bắc Vọng Châu tìm đệ tử ưu tú đưa về Nam An Châu tu luyện.Nếu Bắc Vọng Châu xảy ra chuyện, chúng tôi cũng không muốn thấy.”
Diệp Mặc gật đầu: “Đó là chuyện tốt!” Ý là chuyện này đâu cần phải cố ý báo với hắn.
Tích Loan tiếp lời: “Đây xác thực là chuyện tốt, nhưng truyền tống trận ở Đông Huyền Châu đã bị hủy hoàn toàn, đến nay không có tin tức gì được đưa tới Nam An Châu.Thiện sư tỷ và Thiên Vị chưởng môn muốn tôi và Cảnh chưởng môn đi xem Đông Huyền Châu thế nào, nhưng chúng tôi lại không giỏi về trận pháp…”
Diệp Mặc chợt hiểu ra: “Cho nên mọi người định để tôi đi cùng tới Đông Huyền Châu?”
Thiên Vị xấu hổ nói: “Xác thực là chúng tôi có ý này.Chúng tôi biết Diệp thành chủ bận nhiều việc, trở lại Mặc Nguyệt Thành cũng không được nghỉ ngơi.Nếu lại làm phiền Diệp thành chủ, thật sự là quá đáng.”
Diệp Mặc gật đầu: “Chuyện này không có vấn đề gì, kỳ thực tôi cũng định đi xem Đông Huyền Châu thế nào.” Hắn đúng là có ý định đi Đông Huyền Châu, chỉ là không nghĩ nhanh như vậy.
“Vậy thì tốt quá!” Thiên Vị chưởng môn vui vẻ gật đầu.
Diệp Mặc mỉm cười: “Tôi nghĩ chỉ cần một mình tôi đi Đông Huyền Châu là được.Mọi người cũng biết tu vi của tôi, nên một mình tôi đi chắc không sao.Hơn nữa tôi còn biết một con đường tắt, có lẽ sẽ nhanh hơn.”
“Nếu vậy thì tốt quá.Nếu Diệp thành chủ đã chịu khó một mình, chúng tôi sẽ cùng nhau đi Bắc Vọng Châu.Tu chân ở Tây Tích Châu khá mạnh, hẳn là có thể tự giải quyết khi có chuyện, nhưng Bắc Vọng Châu và Đông Huyền Châu cần chúng ta giúp đỡ.” Thiên Vị vốn thẳng thắn, nghe Diệp Mặc nói xong liền đồng ý.
“Diệp thành chủ, tôi nghe nói Nam Cung sơn trang thực tế là tông môn chín sao, nhưng lại cố ý ẩn thành tông môn tám sao, có đúng không?” Cảnh Phong Kỷ thấy mọi người đã quyết định xong, đột nhiên hỏi về Nam Cung sơn trang.
Diệp Mặc sửng sốt.Vấn đề này hắn chưa từng nói ra.Nhưng hắn đoán đây là do Lâm Dị Bán hoặc Từ Đồng truyền ra để gây khó khăn cho Nam Cung sơn trang.Diệp Mặc trả lời: “Đúng thế, Nam Cung sơn trang xác thực là tông môn chín sao.Tu vi của môn chủ Nam Cung Hư đã là Hóa Chân tầng bốn rồi.”
Các tông môn chín sao nghe xong đều im lặng.Không ai biết họ đang nghĩ gì.Một lúc sau, Thiện Băng Lam phá vỡ bầu không khí nặng nề: “Chúng ta cứ làm xong việc trước đã rồi nói.Về phần Nam Cung sơn trang, họ đã muốn ẩn giấu thực lực thì đó là chuyện riêng của họ.Có Diệp thành chủ trấn thủ ở Nam An Châu, tôi nghĩ Nam Cung sơn trang cũng không làm nên sóng gió gì.”
Lời nói của Thiện Băng Lam được mọi người tán đồng.Tất cả đều cho rằng muốn thảo luận chuyện này thì phải chờ làm xong việc trước mắt đã.

Diệp Mặc tự mình tiễn nhóm người Đường Mộng Nhiêu và Thiện Băng Lam ra khỏi Mặc Nguyệt Thành.Hắn không hề keo kiệt với Đường Mộng Nhiêu, vì Đường Mộng Nhiêu đã đưa Ức Mặc trở lại bên hắn, nên hắn vô cùng cảm kích cô.
Sau khi mọi người đã đi, Diệp Mặc chuẩn bị thông báo về việc đi Đông Huyền Châu.Hắn định sẽ đi qua Ma Ngục cấm địa.Tuy Diệp Mặc không thích Ma Ngục cấm địa, nhưng đi từ đó tới bốn Châu của đại lục Lạc Nguyệt sẽ tiết kiệm được nhiều thời gian.
Hắn không định đi cùng Tích Loan tới Đông Huyền Châu vì muốn mang Lạc Ảnh cùng đi.Hắn và Lạc Ảnh đều là người Đông Huyền Châu, mà Lạc Ảnh thì chẳng bao giờ nói với hắn về chuyện gia đình.Mỗi lần hắn hỏi, cô luôn đổi chủ đề, nói về chuyện ở Thần Dược Môn.
Cho nên lần này Diệp Mặc muốn đưa Lạc Ảnh đi cùng tới Đông Huyền Châu.Khi trở về, Lạc Ảnh sẽ ít có cơ hội trở lại Đông Huyền Châu lần nữa.
“Tố Tố, sao em lại xuất quan rồi?” Diệp Mặc kinh ngạc nhìn Lạc Ảnh đã đứng chờ mình, nghi hoặc hỏi.Sau đó hắn nhìn về phía Giải Ấu Huê đang đứng bên cạnh Lạc Ảnh.
Lạc Ảnh mỉm cười: “Em đã xuất quan từ lâu rồi, chỉ là anh mãi bàn đại sự với Thiên Vị chưởng môn và mấy vị tiền bối nên không để ý thôi.Khi em vừa ra thì nghe Thiên Vị chưởng môn nói muốn nhờ anh đi tới Đông Huyền Châu xem thế nào, cho nên em nghĩ…”
Diệp Mặc và Lạc Ảnh nhìn nhau cười.Lạc Ảnh biết hắn sẽ tìm cô cùng đi, nên không cần phải nói ra.
“Ấu Huê sao lại ở đây?” Diệp Mặc biết Giải Ấu Huê đi cùng Lạc Ảnh tới đây chắc chắn là có chuyện muốn nói.
Nghe Diệp Mặc hỏi, Giải Ấu Huê vội nói: “Tiền bối, chị và em của tôi đều đi theo dì Di, đến giờ vẫn không có tin tức.Họ chắc chắn chưa tới Nam An Châu.Tôi sợ rằng họ đã xảy ra chuyện ở Vô Tâm Hải, cho nên khẩn cầu tiền bối…”
Giọng Giải Ấu Huê khàn khàn, khác hẳn giọng thanh thúy dễ nghe mà Diệp Mặc từng biết.Mặc Nguyệt Thành linh khí nồng đậm, tài nguyên tu luyện phong phú, nhưng Giải Ấu Huê vẫn thẫn thờ, giọng nói cũng trở nên khàn khàn, hiển nhiên là bị sự lo lắng cho người thân ảnh hưởng.Đồng thời, cô cũng đoán rằng cha mình chắc đã xảy ra chuyện, bằng không đã đến Nam An Châu tìm cô rồi.

☀️ 🌙