Đang phát: Chương 148
Nếu không phải nể mặt Đường Lang, ông ta đã dùng vũ lực cướp đoạt của Miêu Nghị rồi.
Miêu Nghị bức xúc nói:
– Tiền bối, ông không thể vu khống, bảo là tôi đổi ý.Chẳng phải ông đã nói không lấy tiền công sao?
– Ta…Ta…Ta…
Yêu Nhược Tiên ấp úng, chợt nhìn Miêu Nghị từ đầu đến chân, rồi đột ngột lớn tiếng:
– Ta chỉ hứa luyện chế miễn phí một món, những thứ khác vẫn phải trả tiền.
– Những thứ khác là gì?
Miêu Nghị ngạc nhiên.
Yêu Nhược Tiên chắp tay sau lưng, đi quanh Miêu Nghị, vỗ vai hắn:
– Giúp ngươi luyện một bộ chiến giáp, chịu không?
Rõ ràng là ông ta đang tìm cách moi Diễm Chi tinh thạch của hắn.Miêu Nghị vội nói:
– Tôi không cần thứ khác, ông luyện cho tôi một cây bảo thương là được.
Có nhiều Diễm Chi tinh thạch như vậy, bỏ ra vài chục miếng Kim Diễm Chi là có thể có được một bộ chiến giáp rồi, sao phải đưa cả nửa rương? Chẳng lẽ ta ngốc đến vậy?
Yêu Nhược Tiên chỉ vào mặt Miêu Nghị, ra vẻ thật lòng:
– Tiểu tử, có những thứ chỉ là phù du, không cần cũng không sao.Nhưng pháp bảo tốt để bảo vệ mình mới là khôn ngoan.Huống chi ta luyện pháp bảo đâu phải như mấy tên thợ rèn xoàng xĩnh.Đồ do ta làm ra chắc chắn là hàng đỉnh, người thường cầu còn không được.Lần này coi như ngươi may mắn, gặp được ta là duyên phận của ngươi.
– Tinh phẩm đến đâu cũng chỉ là pháp bảo.Luyện một bộ chiến giáp nhất phẩm tốn nửa rương Diễm Chi tinh thạch sao? Tôi có không ít Kim Diễm Chi đấy!
Miêu Nghị tỏ vẻ ấm ức.
Yêu Nhược Tiên liếc nhìn Hắc Thán trên bờ cát, rồi chỉ vào nó:
– Ngươi quý con heo mập kia lắm đúng không? Ta luyện cho ngươi một bộ chiến giáp, rồi luyện cho nó một bộ giáp cưỡi, thế nào?
Miêu Nghị thật sự tức giận, không ngờ ông ta lại giở trò như vậy:
– Tiền bối, muốn cướp Diễm Chi tinh thạch của tôi thì cứ nói thẳng.Ông thấy ai trong giới tu hành mặc chiến giáp cho long câu chưa? Tôi lấy đâu ra nhiều nguyên liệu cho ông phung phí?
Chưa kể đến chuyện khác, chỉ riêng vóc dáng của Hắc Thán thôi, nếu luyện một bộ chiến giáp che kín toàn thân, không biết tốn bao nhiêu nguyên liệu!
– Đừng có ở đó mà than nghèo!
Yêu Nhược Tiên vừa nói vừa cướp luôn chiếc nhẫn trữ vật đeo bên hông Miêu Nghị.
– Trả lại cho tôi!
Miêu Nghị muốn giật lại, đây là thứ hắn phải đánh đổi bằng cả mạng sống mới có được.
– Ta cảnh cáo ngươi, còn lằng nhằng ta cướp hết đấy!
Yêu Nhược Tiên đe dọa.
Lời cảnh cáo có hiệu quả, thực lực hai bên quá chênh lệch, Miêu Nghị chỉ có thể đứng bên cạnh căm phẫn, trơ mắt nhìn ông ta lục lọi từng chiếc nhẫn trữ vật của mình.
– Chậc chậc, tiểu tử, ngươi kiếm được bộn đấy, còn kêu nghèo?!
Yêu Nhược Tiên vừa lục lọi vừa tặc lưỡi.
Cuối cùng, ông ta lôi hết vũ khí trong nhẫn trữ vật ra, ném xuống đất một đống.Toàn là vũ khí của bảy mươi hai trại chủ, đều là pháp bảo nhất phẩm, tổng cộng một trăm lẻ ba món.
Chưa dừng lại ở đó, trừ hai viên yêu đan nhất phẩm của Ngũ Hoa phu nhân, còn lại một trăm sáu mươi chín viên yêu đan nhất phẩm của bảy mươi hai trại chủ cũng bị Yêu Nhược Tiên ném ra.
– Còn dám nói không giàu à? Mấy ai ở cảnh giới Bạch Liên tam phẩm có nhiều bảo bối như vậy? Lúc ta còn ở Bạch Liên tam phẩm, còn phải lo từng viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm.
Yêu Nhược Tiên chỉ vào rương Diễm Chi tinh thạch, rồi chỉ vào đống pháp bảo nhất phẩm, sau đó lại chỉ vào đống yêu đan:
– Sao bảo là không có nguyên liệu? Đống này là quá đủ rồi.
Miêu Nghị ôm đầu đau khổ:
– Ông muốn tôi tiêu hết gia sản này sao?
– Tiêu cái gì mà tiêu?!
Yêu Nhược Tiên khịt mũi:
– Đừng lo lắng quá, không lãng phí hết đâu.Chỉ là lấy ra xem thử, để ngươi khỏi than nghèo kể khổ nữa thôi.Yên tâm, có những thứ này cho ta lựa chọn, ta nhất định sẽ giúp ngươi luyện một bộ pháp bảo khiến ngươi hài lòng.Đến lúc đó nếu ngươi chê chỗ nào không tốt, ta sẽ không lấy tiền công, trả lại hết cho ngươi.
Không biết ông ta là nhân vật thế nào mà lại dám khoe khoang đến mức ấy.
Nhưng Miêu Nghị lại ỉu xìu hỏi:
– Tôi không luyện được không?
– Không được! Tiểu tử, đừng có mặt dày vô liêm sỉ.Người khác đã sớm cướp hết của ngươi rồi, đâu có dễ nói chuyện như vậy.Đừng có được voi đòi tiên!
Yêu Nhược Tiên trừng mắt, vung tay áo, xòe năm ngón tay, một nửa rương Diễm Chi tinh thạch bay vào nhẫn trữ vật của ông ta.
Có được nửa rương Diễm Chi tinh thạch, lão già bẩn thỉu ném trả nhẫn trữ vật cho Miêu Nghị, hài lòng vuốt chòm râu dơ bẩn, cười híp mắt:
– Ngươi cất đồ đi.Ta không tham của ngươi.Chỉ cần ngươi giúp ta lấy được trứng Minh Đường Lang, ta sẽ lập tức bắt đầu luyện chế, tuyệt không đổi ý.Ngươi không cần nghi ngờ uy tín của ta!
Không nghi ngờ mới lạ.Rõ ràng là mượn cớ làm việc để cướp tiền công, nhưng Miêu Nghị cũng không làm gì được.
Đồ đã lộ ra rồi thì không cần giấu giếm nữa, Miêu Nghị dứt khoát tranh thủ cơ hội sắp xếp lại đồ đạc trong hơn hai trăm chiếc nhẫn trữ vật.
Không ngờ Yêu Nhược Tiên đang vui vẻ bỗng nhìn chằm chằm vào ba chiếc nhẫn trữ vật trên tay Miêu Nghị, ánh mắt lóe lên.Ông ta đột ngột lao tới, chộp lấy cổ tay Miêu Nghị lần nữa.
Miêu Nghị quay lại, cau mày hỏi:
– Ông lại muốn gì nữa?
– Trên người ngươi nhiều bảo bối quá, ta chưa xem mấy chiếc nhẫn này, để ta xem còn gì không.
Ông ta không cần biết Miêu Nghị có đồng ý hay không, cứ thế dùng pháp lực tra xét nhẫn trữ vật của hắn.
– Quả nhiên, tiểu tử ngươi không phải người thường…
Yêu Nhược Tiên đang nắm tay Miêu Nghị đột nhiên kêu lên quái dị.
