Chương 1475 Hộ Cức Lĩnh

🎧 Đang phát: Chương 1475

– Lúc đó tôi không biết, sau này mới hiểu ra.Có lẽ vì thân thể tôi là thuần âm chi thể.
Đỗ Tú Dĩnh khẽ nói, cô biết thể chất đặc biệt này khiến nhiều người trong Hợp Hoan Tông thèm muốn.
Diệp Mặc đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, Đỗ Tú Dĩnh không phản kháng, biết anh chỉ kiểm tra cơ thể.
– Quả nhiên là thuần âm chi thể…
Diệp Mặc im lặng.Anh chưa từng nghe nói thuần âm chi thể không bị khí tức âm tà xâm nhập.Việc Đỗ Tú Dĩnh đi cùng cha nuôi mà không bị ảnh hưởng chắc còn lý do khác.Nhưng Diệp Mặc không muốn tìm hiểu sâu, chỉ nói một câu rồi thôi.
– Sau khi sư phụ đưa tôi về, tôi không có cơ hội ra ngoài.Lần này đến Hộ Cức Lĩnh, tôi muốn chôn tro cốt cha nuôi cùng cha mẹ.Cha nuôi không phải người Lạc Nguyệt đại lục, nhưng vì cứu tôi mà chết ở đây, lòng tôi…
Giọng Đỗ Tú Dĩnh buồn bã.
– Cha nuôi cô không phải người Lạc Nguyệt đại lục?
Diệp Mặc ngạc nhiên.Anh nhớ cô từng nói cha nuôi luyện cổ võ, không phải tu chân công pháp, nên rất khó hiểu.
Đỗ Tú Dĩnh không nhận ra sự nghi hoặc của Diệp Mặc, cúi đầu đáp:
– Đúng vậy, cha nuôi nói ông đến từ Thần Châu, không thuộc bốn đại châu của Lạc Nguyệt.Ở Thần Châu, người ta luyện cổ võ, không phải tu chân.Ông nói bị lạc đến Hộ Cức Lĩnh vì truyền tống trận gặp sự cố.Khi đến Tĩnh Gia Sơn, ông biết đó là đâu, nhưng không tìm được đường ra.Sau vài ngày, ông tìm thấy một truyền tống trận khác.Ông chỉ định xem thử, nhưng trận đột nhiên kích hoạt.
Quả nhiên là truyền tống từ Tĩnh Gia Sơn.Theo lời Đỗ Tú Dĩnh, khi cha nuôi cô đến Lạc Nguyệt, truyền tống trận đó chưa bị phát hiện.
– Cha nuôi cô tên gì?
Diệp Mặc hỏi tiếp.Anh không nghĩ sẽ biết ai luyện cổ võ, nhưng người từ tiểu thế giới khiến anh thấy thân thiết.
– Cha nuôi tôi tên Vân Đông Hiệp…
Đỗ Tú Dĩnh vừa nói, Diệp Mặc sững người, nhận ra ngay.Vân Đông Hiệp chẳng phải cha Vân Tử Y sao? Hội chủ Thần Thương Hội ở tiểu thế giới? Khi Vân Đông Hiệp rời tiểu thế giới, truyền tống trận phát nổ, ai ngờ ông lại đến Tĩnh Gia Sơn, rồi tìm được đường đến Lạc Nguyệt, đến Nam An Châu này.Vân Tử Y từng nhờ anh tìm cha, nhưng không ngờ ông đã qua đời.
Diệp Mặc thở dài.Vân Đông Hiệp chết ở Nam An Châu, còn Vân Tử Y thì mất tích sau khi Kiếm Cốc bị diệt.
Diệp Mặc quyết định sau khi xong việc ở đây sẽ tìm Vân Tử Y, đưa cô đến Mặc Nguyệt Chi Thành tu luyện.Vân Tử Y là bạn cũ của anh, hơn nữa việc cô mất tích cũng liên quan đến anh.Vô Cực Tông giận chó đánh mèo, tiêu diệt cả Kiếm Cốc của Lạc Phi và Vân Tử Y.
– Cha nuôi nói ông có một con gái tên Vân Tử Y khiến ông lo lắng.Nhưng tôi không biết Thần Châu ở đâu, nên không giúp được…
Đỗ Tú Dĩnh buồn bã nói tiếp chuyện của Vân Tử Y trước khi Diệp Mặc kịp kể.
Diệp Mặc im lặng rồi an ủi:
– Đừng lo, chỉ cần cô cố gắng tu luyện, sẽ có cơ hội gặp lại.
– Đến rồi…
Tốc độ của “Ô vân trùy – Thanh Nguyệt” quá nhanh.Khi Diệp Mặc và Đỗ Tú Dĩnh còn nói chuyện, cô đã nhắc anh đến Hộ Cức Lĩnh.
“Ô vân trùy – Thanh Nguyệt” hạ xuống một vùng núi non trùng điệp, linh khí loãng.Diệp Mặc nhìn rõ nơi này, hiểu vì sao gọi là Hộ Cức Lĩnh.Khắp nơi là bụi gai “Hộ cức thứ”.Cỏ dại và cây non khô vàng, có lẽ vì thiếu dinh dưỡng khi mọc giữa quá nhiều bụi gai.
Đỗ Tú Dĩnh chỉ vào bụi gai khắp Hộ Cức Lĩnh:
– Cha nuôi dẫn tôi đi từ bên kia, qua Hộ Cức Lĩnh là một dòng sông băng.Cha tôi bị âm khí xâm nhập ở đoạn giữa sông băng và Hộ Cức Lĩnh.
Diệp Mặc thấy Đỗ Tú Dĩnh chỉ có một túi đựng đồ, không có pháp bảo phòng thân, liền lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, bỏ vào ít đồ rồi đưa cho cô:
– Cái nhẫn này tặng cô.Tôi không quen cha nuôi cô, nhưng quen Vân Tử Y, coi như là bạn.
Đỗ Tú Dĩnh định từ chối, nhưng nghe Diệp Mặc nói quen Vân Tử Y, cô sững người nhìn anh:
– Diệp thành chủ, ngài quen chị Tử Y sao? Chị ấy ở đâu?
Diệp Mặc biết Vân Tử Y lớn hơn Đỗ Tú Dĩnh vài tuổi, nên buồn bã đáp:
– Vân Tử Y vốn là đệ tử Kiếm Cốc, tiếc là bị tôi liên lụy.Tôi có thù với Vô Cực Tông, nên họ giận dữ tiêu diệt Kiếm Cốc, Tử Y cũng mất tích từ đó.
– Khó trách ngài muốn tiêu diệt Vô Cực Tông!
Đỗ Tú Dĩnh lẩm bẩm, rồi cúi người nói với Diệp Mặc:
– Cảm ơn Diệp thành chủ đã cho tôi biết chị Tử Y đến Nam An Châu.Tôi sẽ đi tìm chị ấy.
Diệp Mặc xua tay:
– Tu vi của cô chưa đủ để đi lại thoải mái ở Nam An Châu.Hơn nữa, gần đây Nam An Châu có nhiều tai họa, nguy hiểm khắp nơi.Sau khi tôi xong việc ở đây, nhất định sẽ đi tìm Vân Tử Y.Nếu cô tin tôi, hãy đến Mặc Nguyệt Chi Thành tu luyện trước.Tôi tin với tư chất của cô, tu luyện đến Hóa Chân không khó.Chờ khi tu vi đủ cao, mà tôi vẫn chưa tìm thấy Vân Tử Y, cô có thể tiếp tục tìm kiếm.
Đỗ Tú Dĩnh bình tĩnh lại.Cô hiểu Diệp Mặc nói thật.Nam An Châu rộng lớn, với tu vi hiện tại, cô chạy hết một vòng cũng mất vài năm, đừng nói là vừa đi vừa tìm người.
– Tú Dĩnh cảm ơn Diệp thành chủ!
Đỗ Tú Dĩnh biết Diệp Mặc áy náy với Vân Tử Y nên mới giúp cô.Cô rất cảm kích Diệp Mặc, đồng thời nhớ đến cha nuôi.Ông mất mạng vì cứu cô, giờ cô lại có chỗ nương thân tốt nhờ con gái ông.
Nếu có một ngày đạt đến tu vi cao hơn, dù phải lên trời xuống đất, cô cũng phải tìm được Vân Tử Y.Nếu không được, cô nhất định sẽ giết những kẻ khiến Vân Tử Y mất tích, báo thù cho chị.
Đã có mục tiêu, Đỗ Tú Dĩnh nhận lấy nhẫn trữ vật Diệp Mặc tặng, đeo vào tay.Nhưng khi nhìn vào bên trong, cô giật mình, tháo chiếc nhẫn ra:
– Diệp thành chủ, những thứ này quá quý giá…
Không kể đan dược và linh thạch, ngay cả pháp bảo cũng đều là chân khí thượng phẩm, pháp bảo phi hành cũng vậy.
Diệp Mặc xua tay:
– Cô cứ nhận lấy mà cố gắng tu luyện, nếu tôi không tìm được Vân Tử Y, cô còn phải tiếp tục tìm kiếm.Không có thực lực, ở Nam An Châu này cũng không có quyền lực gì.Hơn nữa, mấy thứ này với tôi không đáng là gì…
Do dự một chút, Diệp Mặc lấy thêm một ngọc giản đưa cho Đỗ Tú Dĩnh:
– Đây là bộ công pháp tu luyện của một tu sĩ tên Mông Tạm, sau này cô cứ theo đó mà tu luyện.
– Hồng Mông tạo hóa quyết?
Đỗ Tú Dĩnh nhận ngọc giản, thấy ngay dòng chữ trên đó.
– Không sai, chính là “Hồng Mông tạo hóa quyết”.
Diệp Mặc gật đầu.Với tư chất của Đỗ Tú Dĩnh, tu luyện “Hồng Mông tạo hóa quyết” sẽ đạt hiệu quả cao.Môn công pháp này tốt hơn công pháp vốn có của cô nhiều.
Đỗ Tú Dĩnh thu lại công pháp, không nói cảm ơn.Cô biết Diệp Mặc giúp đỡ quá nhiều, lời cảm tạ không đủ.
Diệp Mặc thấy Đỗ Tú Dĩnh thẳng thắn nhận đồ, rất hài lòng.Tư chất của cô thuộc hàng nhất nhì, tính tình cũng thẳng thắn.Tư chất của cô có vẻ không kém Tô Tĩnh Văn bao nhiêu, thành tựu tương lai chắc chắn không dưới Tô Tĩnh Văn.
(DG: Đảm bảo là kém nhiều, đơn giản là vì Tô Tĩnh Văn là vợ chú còn cô nàng
này thì không .Nếu không thì chú thu nốt cô này vô hậu cung đê )
Hơn nữa, Vân Tử Y đang lưu lạc ở đâu đó trên Lạc Nguyệt đại lục, anh không thể dồn hết sức lực vào việc tìm kiếm.Có lẽ sau này việc tìm kiếm Vân Tử Y cần Đỗ Tú Dĩnh giúp đỡ.Đây cũng là một trong những lý do Diệp Mặc giúp cô.
– Diệp thành chủ…
Đỗ Tú Dĩnh vừa nói, Diệp Mặc đã lắc đầu:
– Tôi lớn hơn Vân Tử Y một chút, sau này cô cũng như Vân Tử Y, cứ gọi tôi là đại ca là được rồi.Hiện tại cô lùi ra sau, để tôi kiểm tra nơi này một chút.
– Vâng, Diệp đại ca.
Tuy lo lắng cho Vân Tử Y, nhưng quen biết thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành là điều nhiều người mơ ước.Đỗ Tú Dĩnh vô cùng kích động.Thậm chí so với những thứ trong nhẫn trữ vật, điều này còn khiến cô kích động hơn.
Chờ Đỗ Tú Dĩnh lùi ra sau, thần thức của Diệp Mặc tỉ mỉ quan sát mọi ngóc ngách.Diện tích Hộ Cức Lĩnh không nhỏ, nhưng với thần thức cường hãn, Diệp Mặc chỉ cần một thời gian ngắn là có thể quét qua toàn bộ.
Hộ Cức Lĩnh dường như không có gì khác thường.Diệp Mặc không cảm nhận được điều gì đặc biệt.Khi anh định dùng “Vụ liên tâm hỏa” thiêu rụi bụi gai, thì một góc Hộ Cức Lĩnh phát ra tiếng động nhỏ, một khoảng trống lớn đột ngột xuất hiện.Vô số Sa Hồn Thú lao ra.Tình hình này cho thấy số lượng còn nhiều hơn cả số đã bao vây Hợp Hoan Tông.
Diệp Mặc hiểu ra, ở đây có một ảo trận đỉnh cấp.Sa Hồn Thú thực sự ở dưới Hộ Cức Lĩnh, chỉ là ảo trận này khiến bề ngoài không thể đoán ra đâu là nơi ẩn náu.Khi đám Sa Hồn Thú ra hết, ảo trận sẽ khôi phục lại bình thường, xung quanh lại đầy bụi gai.
Người thường thấy đám Sa Hồn Thú này chắc chắn không sống sót.Đáng tiếc, chúng lại gặp Diệp Mặc, vì anh đến đây chỉ để tiêu diệt chúng.
Đỗ Tú Dĩnh thấy nhiều Sa Hồn Thú như vậy, nhất thời bối rối.
Diệp Mặc thấy Sa Hồn Thú liên tục lao ra từ ảo trận, biết hơn một tỷ con trước đó chỉ là quân tiên phong.Anh đến đây đúng lúc, nếu không số Sa Hồn Thú ở đây không chỉ hơn trăm triệu, mà còn có thể nhiều hơn số anh đã giết ở Ma Ngục cấm địa.

☀️ 🌙