Truyện:

Chương 1472 Tâm Đồng dụng độc 2

🎧 Đang phát: Chương 1472

Bốn người ngồi vào bàn, Lục Thiếu Du ngắm cảnh ngoài cửa sổ.Hòn đảo này phong cảnh khá đẹp.Chẳng bao lâu sau, phục vụ mang lên các món ăn.Tiểu Long và Lục Tâm Đồng không khách sáo bắt đầu ăn, Lục Thiếu Du và Dương Quá thấy vậy cũng bị lôi cuốn theo.
“Quả thực rất ngon,” Tiểu Long tấm tắc.
Khụ.
Đang lúc mọi người ăn uống vui vẻ thì có tiếng ho khan vang lên.Một nhóm người đang tiến đến.Một người khoảng hai lăm, hai sáu tuổi trông như người hầu và một thanh niên dừng lại trước mặt Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du quay lại.Tổng cộng có sáu người.Ngoài người hầu và thanh niên kia còn có hai gã đại hán khoảng bốn mươi tuổi, đều là Vũ Phách.Ba người này vô hình trung bảo vệ một nam hai nữ.
Người nam mặc cẩm bào, khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, cao ráo nhưng gầy gò, rõ là người tửu sắc.Hắn đang ôm hai cô gái xinh đẹp, tay sờ soạng không chút kiêng dè.
“Bốn người các ngươi có biết chỗ này là của Hoàng thiếu gia rồi không? Dám ngồi xuống đây, chán sống rồi à?” Người hầu quát lớn khi thấy Lục Thiếu Du không phản ứng.
“Hoàng…Hoàng thiếu gia.Xin thiếu gia tha lỗi.Bốn người này không biết quy củ, tôi lập tức bảo họ nhường chỗ.” Người phục vụ hoảng hốt, có vẻ rất sợ người này, vội đến trước mặt Lục Thiếu Du: “Mấy vị, đi nhanh đi.Tiền ăn quán không lấy đâu, đi nhanh đi.”
“Tiểu nhị, bảo chúng cút đi.Để ảnh hưởng đến chúng ta thì chúng sẽ hối hận.” Lục Thiếu Du không khách khí.Loại người này hắn không để vào mắt.
“Bốn người nhanh đi đi.Các người…” Tiểu nhị vừa nhận được tiền boa nên mới mạo muội khuyên họ đi.Hoàng thiếu gia này không phải người thường, giết người như ngóe, không nương tay.Bốn người này trông như tiểu thư công tử rảnh rỗi, hắn không muốn họ bị Hoàng thiếu gia kia giết.Ai ngờ họ lại không hiểu lòng tốt của hắn.
Tiểu nhị chưa dứt lời thì bị nắm vai lôi về phía sau, rồi bị ném xuống đất.
“Ồ, tiểu muội muội này không tệ.Tên gì, hay là theo bản thiếu gia uống chén rượu?” Thanh niên hoa phục đẩy tiểu nhị ra, mắt sáng lên khi thấy Lục Tâm Đồng, vội buông hai cô gái bên cạnh.Hai cô kia cũng có chút nhan sắc, nhưng so với Lục Tâm Đồng thì không thể sánh bằng.
Hai cô gái bị đẩy ra hờn dỗi, trừng mắt nhìn Lục Tâm Đồng.
Mọi người trong tửu lâu nhìn sang, ánh mắt bất đắc dĩ và thở dài.
“Hoàng gia ở Hoàng Nham đảo này thế lực quá lớn, Hoàng thiếu gia lại háo sắc, cô gái nào lọt vào mắt hắn đều không thoát khỏi tay hắn.”
“Lại một thiếu nữ sắp bị chà đạp rồi.Đúng là hoa nhài cắm bãi cứt trâu.Tiếc thật.”
“Mấy người từ nơi khác đến gan lớn thật.Nhưng số họ không may rồi.”
Mấy người xung quanh xì xào, không dám để người Hoàng gia nghe thấy.Nghe thấy thì gã người hầu sẽ trừng mắt khiến họ cúi đầu, không dám gây chuyện.
“Ngươi muốn ta uống rượu với ngươi à? Vậy ngươi uống chén này trước đi.” Lục Tâm Đồng nhìn thanh niên hoa phục với vẻ ghét bỏ, rồi mỉm cười đưa chén rượu trên bàn cho hắn.
“Mỹ nhân muốn ta uống, đừng nói là rượu, nước rửa chân ta cũng uống.” Thấy mỹ nhân cười, thanh niên hoa phục như mất hồn, vội đưa tay nhận chén rượu.
Hắn định thừa cơ chiếm tiện nghi, nhưng Lục Tâm Đồng nhanh như chớp rụt tay lại, chén rượu vẫn yên vị trên tay hắn.
Thanh niên hoa phục không để ý nhiều, uống cạn chén rượu, cười nói: “Mỹ nhân, giờ ta ngồi được chưa?”
“Nếu ngươi còn ngồi được thì cứ tự nhiên.” Lục Tâm Đồng cười nói.
“Đương nhiên ta…” Thanh niên hoa phục chưa dứt lời thì sắc mặt đột nhiên biến đổi, ôm bụng, mặt đỏ bừng.Hắn là Vũ Phách tam trọng nên biết chuyện gì xảy ra, kinh hãi nhìn Lục Tâm Đồng: “Ngươi dám hạ độc…”
Hắn chưa dứt lời thì từ cổ họng trào ra những con ấu trùng nhỏ, dữ tợn, đáng sợ, mang theo thịt nát và máu loãng từ khóe miệng tràn ra.
“Không phải ta hạ độc.Dù sao ngươi tự uống, đâu liên quan gì đến ta.” Lục Tâm Đồng vỗ tay, lạnh nhạt nhìn vẻ mặt dữ tợn của thanh niên hoa phục.
“A…” Thanh niên hoa phục kêu thảm thiết.Ngày càng nhiều ấu trùng chui ra từ cổ họng, máu tươi không ngừng tràn ra.
“A…” Hai cô gái xinh đẹp đang nhìn Lục Tâm Đồng, thấy cảnh này thì hét ầm lên.Mọi người trong tửu lâu cũng đứng dậy, kinh hãi.
“Các ngươi đã làm gì thiếu gia? Muốn chết à?” Thấy thiếu gia kinh khủng, gã người hầu kinh ngạc, giận dữ nhìn Lục Thiếu Du.
“Mau giao giải dược ra, nếu không đừng hòng rời khỏi Hoàng Nham đảo.” Hai gã trung niên Vũ Phách tiến lên vây bốn người lại, chân khí tuôn ra, có chút khí thế.
“Một người hầu, hai Vũ Phách nhỏ bé mà dám làm càn, phá hỏng hứng thú của ta.Muốn chết.” Mắt Lục Thiếu Du trầm xuống, tay bắn ra ba đạo lưu quang nóng rực, nhanh như chớp đánh vào mi tâm ba người.

☀️ 🌙