Chương 1472 Phong tử (1)

🎧 Đang phát: Chương 1472

Bắc Minh Đồng Phương bình tĩnh nói:
– Đều là người trong thất đại môn phái, không cần khách sáo vậy.Lưu Diễm này thuộc về Long gia là điều đương nhiên, mọi người chắc hẳn không có ý kiến gì.Chỉ là nếu phía trước còn bảo vật khác, mong Long gia nhường lại một phần, có phúc cùng hưởng mới phải.
Những người còn lại của ba phái khác đồng loạt hưởng ứng, lời này nói trúng tim đen của họ nên ai nấy đều gật đầu đồng ý.
Vũ Trác tức tối, mặt mày tái mét, mắng thầm một đám tiểu nhân vô sỉ, giận đến á khẩu.
Rất nhanh, Lưu Diễm vùng vẫy tuyệt vọng, bị thu vào trong Bách Linh Đồ, trở thành một bức họa.Vũ Trác lập tức thu lại họa trục vào mi tâm.
Hai người Long gia còn lại thở phào nhẹ nhõm, vội vàng vận công điều tức, khôi phục chút khí lực.
– Kẻ mạnh luôn có quyền định đoạt, có bản lĩnh thì tự mình đi mà lấy.
Vũ Trác vừa nói xong liền lập tức tiến về phía trước.
Mọi người lộ vẻ tươi cười, ý đồ để hắn mở đường, lũ lượt theo sau.
Chỉ còn lại Trần Phong và ba người ở phía xa không dám tiến lên, quyết định dừng lại cho đến khi bí cảnh kết thúc, được truyền tống ra ngoài.
Suy nghĩ một hồi, ba người cũng bình tâm lại, ngồi xuống điều tức, chữa trị vết thương.
Hơn nữa, dưới Cực Dương chi lực thế này, đây cũng là một nơi tu luyện khó tìm, nghỉ ngơi ở đây mười ngày nửa tháng cũng coi như có thu hoạch.
Bắc Minh Lai Phong khẽ động tâm, quay đầu nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu đang thản nhiên đi phía sau, giọng âm lãnh:
– Vân thiếu, không phải ngươi không chống lại được Cực Dương chi lực nên mới dừng bước sao? Sao giờ lại như không có chuyện gì vậy?
Lời này khiến mọi người đều quay đầu lại, nghi hoặc nhìn Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên nói:
– Đúng rồi, sao tự nhiên lại ổn rồi nhỉ?
Hắn nhìn xung quanh, mừng rỡ nói:
– Ha ha, chắc chắn là do Lưu Diễm kia bị thu mất rồi, nên Cực Dương chi lực mới giảm bớt.
– Vớ vẩn, Cực Dương chi lực là từ tế đàn truyền ra, liên quan gì đến Lưu Diễm?
Bắc Minh Lai Phong giận dữ, mọi người cũng nhận ra có gì đó không đúng, biết Lý Vân Tiêu lúc trước chỉ giả vờ, không khỏi thầm kinh hãi.Điều này chứng tỏ Lý Vân Tiêu đã sớm nhận ra sự tồn tại của Lưu Diễm, nên mới giả ngốc như vậy.
Lý Vân Tiêu trợn mắt, vô tội nói:
– Ta làm sao biết chúng có liên quan hay không? Tóm lại vừa nãy thấy khó chịu, giờ lại thấy dễ chịu, làm sao vậy? Chẳng lẽ ta không được thoải mái sao?
Bắc Minh Lai Phong tức đến nghiến răng ken két, hận không thể xông lên đánh chết hắn, lườm hắn một cái rồi quay mặt đi, không muốn nhìn thêm lần nào nữa.
Sau khi Lưu Diễm bị thu, mọi người đi một đường thông suốt, tế đàn xa xa như ở ngay trước mắt.
Ba người Long gia ở phía trước đột nhiên dừng bước, vẻ mặt ngưng trọng, dường như phát hiện điều gì bất thường.
Cách hơn bốn trăm mét, người của bốn phái và Lý Vân Tiêu cũng đồng thời dừng lại, cảnh giác đề phòng.
Bắc Minh Đồng Phương từ xa hỏi vọng lại:
– Ba vị bằng hữu, sao lại đột nhiên dừng lại vậy?
Ba người kia không trả lời, đột nhiên một hồi âm thanh “Ông ông” truyền đến, giống như tiếng ong vỡ tổ, ban đầu còn rất nhỏ, sau đó càng lúc càng lớn, thoáng cái cả thiên địa dường như tràn ngập âm thanh này, khiến người ta bực bội, khí huyết trong cơ thể sôi trào.
“Phanh”
Lý Vân Tiêu là người đầu tiên bay lên không trung, hoảng sợ nhìn xuống dưới.
Mọi người còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, chỉ thấy hai chân của một đệ tử Bắc Minh thế gia đã bị một đám vật đen sì bao phủ, tựa như đang cắn nuốt thân thể hắn, không ngừng bò lên.
Lúc này mọi người mới kinh hãi phát hiện, trong cát dưới chân lại ẩn chứa vô số điểm đen nhỏ, chúng đang bắt đầu bò lên người.
Toàn bộ đều sợ đến hồn bay phách tán, vội vàng vận chuyển nguyên lực vào hai chân, muốn chấn bay những điểm đen kia.Nhưng vừa mới đánh tan được một lớp, lại có vô số điểm đen khác bò lên, hơn nữa còn nuốt chửng cả Cửu Thiên Đế Khí, không ít con đã chui vào bắp chân.
– Đáng chết!
Bắc Minh Đồng Phương tức giận mắng một tiếng, trực tiếp đạp mạnh xuống đất, một đạo Hàn Băng chi khí lan rộng, lập tức khiến mọi thứ trong phạm vi trăm mét đóng băng, lúc này mới ngăn được sự lan tràn của điểm đen.
La Nguyên Khải kinh hãi hỏi:
– Đã giết sạch hết chưa?
Vì bị băng hàn chi khí bao phủ nên hai chân mọi người đều tê dại, tạm thời không cảm nhận được điểm đen kia lan tràn nữa, hơn nữa thiên địa cũng trở lại yên tĩnh.
Bất Quang Lượng chậm rãi nói:
– Chắc là chết hết rồi, Hàn Băng chi khí của Bắc Minh thế gia là vật chí âm, loại côn trùng sinh ra ở nơi Cực Dương thế này căn bản không thể chống lại.
Hắn vừa nói xong, một tiếng băng nứt nhỏ vang lên, báo hiệu rằng hắn đã sai.
Sau đó, vô số tiếng “Rầm rầm rầm” nhỏ như hạt mưa rơi trên cửa, liên tiếp vang lên khắp trời.
Mọi người hoảng hốt chấn vỡ lớp băng, bắt chước Lý Vân Tiêu bay lên không trung, dốc sức vận chuyển đế khí bức đám côn trùng trên chân ra, sau đó dùng đế khí tiêu diệt.
Lúc này mọi người mới phát hiện, lũ côn trùng này là một đám phong tử hình thể cực nhỏ, ẩn chứa kịch độc.Sắc mặt không ít người bắt đầu xám xịt, phát tím.Độc tính có thể khiến Võ Đế trúng chiêu, đủ thấy lợi hại.Mọi người vội vàng nuốt đủ loại đan dược, linh đan vào bụng.
Thừa Hạo Miểu đột nhiên giật mình nói:
– Sao ba người Long gia kia lại không sao?
Mọi người lúc này mới phát hiện, ba người Vũ Trác vẫn im lặng đứng ở phía trước, dưới chân không có một con phong tử nào, cực kỳ an toàn.Mà phía sau lưng chỗ mọi người đứng lúc trước lại không ngừng có phong tử tuôn ra, ngày càng nhiều.
Ba người Vũ Trác cũng cảm thấy kỳ quái, cau mày, khó hiểu.
Lý Vân Tiêu trầm giọng nói:
– Chẳng lẽ là huyết mạch Chân Linh trong cơ thể bọn họ khiến phong tử này không dám tới gần?
Mặc dù suy đoán này có chút gượng ép, nhưng cũng chỉ có lời giải thích này.
Đám phong tử trên cát càng lúc càng nhiều, ngưng tụ thành từng đám lớn, tạo thành các loại hình thù kỳ dị, bắt đầu bay lên tấn công mọi người, tiếng “Ông ông” vang vọng khắp bầu trời.
– Chư vị tránh ra, đám côn trùng này cứ để ta đối phó.

☀️ 🌙