Chương 1468 Tiên Nhân Biến Mất Về Sau

🎧 Đang phát: Chương 1468

“Lời hay khó lọt tai, đáng chết quỷ!”
Chương 1457: “Lời hay khó lọt tai, đáng chết quỷ!”
Quản vừa định giải thích thì Đổng Nhuệ đã quát: “Đào! Còn đứng đó làm gì?”
Thấy nhóm thợ mộc vẫn tiếp tục cưa cây, đám vệ binh vội xông tới giật cưa, thậm chí định đá bay những người thợ.
Một người thợ mộc phản ứng nhanh hơn, đá thẳng vào tên vệ binh, khiến hắn bay xa hơn ba mét, đập đầu vào tảng đá bên hồ, máu chảy be bét.
Sự việc diễn ra quá nhanh, Hách Dương cũng giật mình.Các vệ binh khác nổi giận, xông lên tấn công dữ dội đám thợ mộc.
Trong mắt họ, giết vài tên thợ mộc thì sao? Chỉ là mấy cái mạng rẻ rúng.Hào đình chắc chắn sẽ không trách phạt họ.
Hai bên lao vào đánh nhau.
Trong hỗn loạn, hai người thợ mộc vung búa tấn công Hách Dương, một người nhắm vào đầu, một người nhắm vào eo.Hách Dương vội dùng tay cản một nhát, đồng thời đá bay người còn lại.
Ngay từ đầu hắn đã thấy có gì đó không ổn, sao hai gã thợ mộc này lại khỏe đến vậy?
Hắn chợt lóe lên suy nghĩ, móng vuốt sắt trên tay bỗng dài ra, từ một mét biến thành gần hai mét, đầu móng vuốt sắc bén lóe sáng.Tên thợ mộc hoảng sợ kêu lên, vội ngửa người tránh né, suýt chút nữa bị cào trúng mắt.
Tuy tránh được nguy hiểm, nhưng từ trán xuống má trái hắn vẫn bị cào trúng hai vệt dài.
Đồng bọn của hắn thừa cơ tấn công, thu hút sự chú ý của Hách Dương.
Ngay lúc đó, một người thợ mộc thứ ba nhảy ra, vung gậy gỗ quét ngang vào chân Hách Dương.
Hách Dương vừa tránh được đòn tấn công của người thứ hai, thấy gậy gỗ lao tới liền không chút do dự chống tay xuống đất, mượn lực nhảy lên, người duỗi thẳng trên không trung, chân đá bay người thợ mộc thứ ba.
Người này giơ tay lên đỡ, nhưng vẫn bị đá bay xa hơn sáu mét.
Thật kỳ lạ, tuy thợ mộc cần có sức khỏe, nhưng ba người này phối hợp ăn ý, ra tay nhanh nhẹn, không hề thừa thãi, rõ ràng là những người có kinh nghiệm chiến đấu.
Hóa ra bọn chúng không phải thợ mộc!
Ngay sau đó, tiếng bước chân ồn ào vang lên từ phía sau, ít nhất cũng có hơn trăm người đang chạy tới.
Trong số đó có cả vệ sĩ của Ngưỡng Thiện, và cả quân lính Triệu Tụng phái đến để giữ thể diện cho Hạ Linh Xuyên và duy trì trật tự.
Đến thật kịp thời, họ hùng hổ xông vào.
“Dừng tay! Tất cả dừng tay!”
Ba bên hỗn chiến.
Triệu Tụng phải tốn rất nhiều sức mới tách được hai bên ra, hai tên lính của hắn bị đánh bầm dập mặt mày, một người gãy xương sườn, một người rách khóe mắt.
Đám vệ binh thì không sao.Điều kỳ lạ là, thuộc hạ của Quản dường như cũng không ai bị thương, chỉ có một người mặt hơi đỏ, một người khác ôm lưng.
Hạ Linh Xuyên và Chương San cũng chạy tới, liên tục hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”
Hách Dương trầm giọng nói: “Các ngươi cứ lo việc xây điện của các ngươi đi, đến phá cầu làm gì! Nơi này không nằm trong quy hoạch của các ngươi, Hạ Kiêu ngươi muốn vượt quyền sao?”
Bọn họ đã nhịn mấy canh giờ rồi, đám người này thật không biết điều!
“Đoàn kịch của Tình vương phủ muốn biểu diễn cưỡi ngựa, cần dựng cột gỗ cao ba trượng, chỉ có thể lấy vật liệu tại chỗ.Nhìn quanh thì chỉ có cây ngân hạnh này là thích hợp nhất.” Hạ Linh Xuyên quay sang hỏi Chương San: “Chương nhị công tử, ta nói có đúng không?”
“À…” Chương San ngớ người.Đoàn kịch nhà hắn quả thực có tuyệt kỹ này, bình thường trong phủ cũng có đài cao để biểu diễn cưỡi ngựa.Nhưng hắn không có ý định cho đoàn kịch biểu diễn ở bờ nam U Hồ.
Nhưng vì Hạ Kiêu muốn gây sự, hắn cũng không tiện phản đối, đành ậm ừ cho qua.
Hách Dương lạnh lùng nói: “Vậy thì đừng diễn! Đây không phải địa bàn của các ngươi.”
Chương San nghe vậy có chút khó chịu.
Hắn là vương tộc Hào quốc, nếu Thanh Dương đích thân trách mắng thì còn nghe được, đến cả một tên hộ vệ cũng dám ra lệnh cho hắn?
“Hách hộ vệ, mảnh đất dưới chân ngươi đều thuộc sở hữu của vương tộc, cây ngân hạnh này cũng không ngoại lệ.” Chương San cười khẩy: “Chúng ta có quyền định đoạt nó, muốn chặt hay giữ, chúng ta mới là người quyết định.”
Hách Dương định nói gì đó thì một người thợ mộc đá mạnh vào thân cây, cây đã bị cưa gần hết, không chịu nổi lực tác động nên gãy ầm một tiếng.
Tên thợ mộc này…Hách Dương tức giận đến nổi gân xanh trên trán.
Hắn không biết những người này là thủ hạ của họ Hạ, hay là quân lính giả trang.
Cây đổ xuống, bụi bay mù mịt.
Hạ Linh Xuyên hất cằm về phía Quản, Quản lập tức ra lệnh cho nhóm thợ mộc: “Lấy gỗ, dọn đi!”
Các công nhân lại cầm dụng cụ lên, cưa xẻ gỗ.
Cây ngân hạnh đã đổ, Hách Dương có giằng co với Hạ Linh Xuyên cũng vô ích.Hắn lạnh lùng nói: “Các ngươi muốn cản đường giám quốc sao? Cả cành cây cũng phải dọn đi!”
Hạ Linh Xuyên cười nói: “Nhất định, nhất định.”
Nhiếp Hồn Kính trong ngực hắn hừ hừ: “Thằng nhãi này không ngốc, biết chúng ta muốn dùng cây cối chặn cầu.”
Đám thợ mộc tốn chút sức, chỉ còn lại thân cây trơ trụi, được dựng lên trên sân khấu.Quản cũng ra lệnh cho thuộc hạ dọn dẹp cành cây, nhưng cuối cùng vẫn không thể chặn được đường lên cầu.
Lúc này, Hách Dương mới cùng những người khác mặt mày xám xịt trở về tiểu trúc, nhưng vẫn để lại hai người canh gác, đề phòng có chuyện gì xảy ra.
U Hồ lại náo nhiệt một lúc lâu, đến khi buổi biểu diễn kết thúc, mọi người mới cùng nhau rời đi.
Đêm xuống.
Trên mặt đất bờ nam đầy pháo giấy đỏ, tạp dịch bắt đầu dọn dẹp.
Hạ Linh Xuyên cũng định rời đi thì từ phía sau những khóm hoa la bỗng xuất hiện một mỹ nhân búi tóc cao, vòng ngọc đinh đang, phía sau còn có mấy tên vệ sĩ.
Trông bà ta chỉ khoảng hơn bốn mươi tuổi, vẫn còn rất trẻ đẹp.
Hạ Linh Xuyên vừa thấy bà ta, liền dừng bước:
Thanh Dương cuối cùng cũng xuất hiện!
“Giám quốc đại nhân.” Hạ Linh Xuyên tiến lên đón, nhiệt tình nói: “U Hồ biệt uyển đặt nền móng, hôm nay náo nhiệt vô cùng, đáng tiếc giám quốc đại nhân không có mặt.”
Hắn đoán Thanh Dương đã trở lại, vì Hách Dương vừa vội vã rời U Hồ.
Hiện tại, Hách Dương đang đứng sau lưng Thanh Dương.
Phạm Sương cũng đi theo, hành lễ với Thanh Dương.
Các vị khách quý đã sớm rời đi, họ chỉ đến cho có lệ, không có hứng thú với việc xem kịch.Hiện tại bên hồ U Hồ chỉ còn lại Hạ Linh Xuyên và Phạm Sương.
Thanh Dương thế mà đợi đến lúc này mới về U Hồ, Phạm Sương rất kinh ngạc.
Hắn thậm chí cảm thấy giám quốc cố ý tránh buổi lễ đặt nền móng biệt uyển.
Nhưng liệu có thể không?
Giám quốc ra vào Vương Đình và Ngự Thư phòng như chốn không người, sao có thể tránh một buổi lễ nhỏ như vậy?
Người ta thường nói không ai đánh người tươi cười, nhưng ánh mắt Thanh Dương nhìn Hạ Linh Xuyên lại rất lạnh nhạt: “Vì tốt cho ngươi, hãy dẹp bỏ những trò vặt vãnh này đi.Hào vương không phải Xích Yên thái tử, sẽ không bảo vệ ngươi đến cùng.Đến ngày hắn đẩy ngươi ra chịu tội, còn chẳng thèm báo trước một tiếng.”
Bà ta đang khuyên Hạ Linh Xuyên.
Hạ Kiêu có phải muốn giở lại trò cũ không? Ở Linh Hư thành hắn làm gì cũng thuận lợi, đủ kiểu lách luật, mới có thể sống yên ổn dưới mắt Thanh Dương.Đến Thiên Thủy thành, hắn còn muốn làm như vậy sao?
Nhưng chỗ dựa của hắn đã thay đổi.
Phục Sơn Việt đối xử với Hạ Kiêu rất tốt, ở Linh Hư thành luôn hết lòng bảo vệ hắn, giúp hắn phát huy chín phần mười thân phận và năng lực của Xích Yên thái tử.Nhưng Hào vương không phải chỗ dựa đáng tin, Thanh Dương biết rõ, chỉ cần thời cơ thích hợp, hắn sẽ không ngại bán đứng Hạ Linh Xuyên.
Phạm Sương đổ mồ hôi lạnh, đây là những lời hắn có thể nghe sao?
Giám quốc chỉ trích quân thượng, hắn có nên lên tiếng phản bác không? Nhưng hắn không hề muốn gây sự chú ý của giám quốc.
Hạ Linh Xuyên vẫn tươi cười: “Giám quốc nói vậy là sao? Tôi chỉ mua một mảnh đất từ vương tộc để xây nhà thôi.”
Thằng nhãi này muốn đối đầu với bà ta đến cùng sao?
“Làm người tối kỵ không biết lượng sức, không phải vũng nước đục nào ngươi cũng có thể lội.” Thanh Dương cũng cười, ánh mắt dần sắc bén: “Ở Linh Hư thành ta đã muốn hỏi rồi, rốt cuộc ngươi mưu đồ gì?”
Từ đầu đến cuối bà ta vẫn không thể xác định, Hạ Linh Xuyên có phải làm việc cho Sương Diệp hay không.
Nếu không, tại sao hắn cứ phải đối đầu với bà ta?
Những người như Hạ Kiêu, làm việc nhất định có mục tiêu, có lý do.
Hạ Linh Xuyên cũng thu lại nụ cười, chân thành nói: “Thật ra tôi cũng muốn hỏi giám quốc, với tuổi tác và kinh nghiệm của ngài, đáng lẽ nên an hưởng tuổi già, sao còn muốn tha hương lao tâm khổ tứ, rốt cuộc ngài mưu đồ gì?”
“Ta cũng là vì Hào quốc tốt.” Thanh Dương quan sát hắn từ đầu đến chân, lắc đầu: “Lời hay khó lọt tai, đáng chết quỷ, ngươi cũng vậy…Đáng tiếc tài năng của ngươi!”
Nói xong, bà ta tiếc nuối thở dài, quay người lên cầu.
Hách Dương nhìn Hạ Linh Xuyên bằng ánh mắt lạnh lẽo, theo sát phía sau.
Hạ Linh Xuyên nhìn theo bóng lưng của họ qua cầu, biến mất trong rừng cây.
Hắn biết, cơ hội giảng hòa với Thanh Dương đã bị chính hắn bỏ lỡ.
“Phạm huynh, đi ăn cơm.” Hạ Linh Xuyên xoa bụng: “Bận rộn cả ngày, đói rồi.”
“À, được.” Thật ra Phạm Sương không có khẩu vị.Đứng bên cạnh Hạ Kiêu đối mặt với Thanh Dương, trong lòng hắn thấp thỏm không yên.
Uy thế của giám quốc còn lớn hơn cả Vương Thượng.
Hạ Kiêu quả nhiên không phải người thường, vẫn có thể bình chân như vại.
Hạ Linh Xuyên lại nói với hắn: “Đúng rồi, ta muốn mua một ngôi nhà ở ngoại ô Thiên Thủy thành, Phạm huynh giúp ta hỏi thăm một chút nhé?”
“Chuyện nhỏ.” Phạm Sương chỉ mong Hạ Linh Xuyên có việc cần nhờ hắn: “Về kích thước, giá cả, khu vực có yêu cầu gì không?”
“Diện tích thì ta và đám thủ hạ ở rộng rãi một chút là được, gần đó phải có sông, trong nhà phải có ao, còn nữa, đừng quá xa U Hồ, tiện ta đi lại làm việc.”
Phạm Sương vui vẻ đáp ứng: “Cứ giao cho ta.”

Về đến dịch quán, Nhiếp Hồn Kính mới hỏi Hạ Linh Xuyên: “Ồ, ngươi còn muốn ở lại Thiên Thủy thành lâu sao?”
Là chiếc gương tri kỷ của Hạ Linh Xuyên, nó rất rõ chủ nhân đến Hào quốc làm gì.
Bọn họ chỉ là khách qua đường, sao chủ nhân bỗng dưng lại muốn mua nhà?
“Đây là nơi mà người Thiểm Kim ai cũng muốn đến, ta muốn mua nhà có gì lạ?”
“Vậy Linh Hư thành vẫn là nơi mà người của toàn thế giới ai cũng muốn đến đấy, sao ngươi không mua nhà ở đó?”
Hạ Linh Xuyên rót nước nóng vào chậu rửa mặt: “Ở Linh Hư thành, ai cũng biết ta sắp rời đi, ta không cần thiết phải mua nhà ở đó.”
Lý do hắn đến Linh Hư thành là để hỗ trợ điều tra vụ án Bất Lão dược.Vụ án kết thúc, lý do cũng hết, hắn liền chuồn êm.
“Còn Thiên Thủy thành?”
“Ta đại diện cho thương hội Ngưỡng Thiện đến đây mở rộng thương lộ, kết giao nhân mạch, tất nhiên phải có một phen hành động.Nếu ta đến một căn nhà cũng không mua, suốt ngày chỉ ở trong dịch quán, Hào vương sẽ nghi ngờ ta随时都要溜走,难免盯着我更紧.” (câu này là convert nên em lược bỏ ạ)

☀️ 🌙