Đang phát: Chương 1466
– Giết hai tên tu sĩ Hóa Chân vô dụng và một tên phó thành chủ thôi mà, ta còn định diệt cả Mạc Hải thành đấy, ngươi làm gì được ta?
Nữ tu kia lạnh lùng đáp.Cô ta chẳng coi việc tu sĩ kia muốn hợp tác với Diệp Mặc ra gì.
Diệp Mặc cau mày hỏi Giải Ấu Huê:
– Cô ta là ai của cô?
Giải Ấu Huê sợ hãi, không dám nhìn nữ tu Hóa Chân viên mãn, nhỏ giọng nói:
– Tôi không quen cô ta, cô ta nói muốn đưa tôi về cung gì đó làm thiếu cung chủ…
Nữ tu Hóa Chân viên mãn lạnh lùng nói:
– Đúng vậy, đó là phúc của ngươi.Thiếu cung chủ Băng Thần Cung hiện tại quá mềm yếu, ta muốn đổi người khác.Ngươi may mắn được ta chọn trúng.
Nữ tu Hóa Chân viên mãn kia chính là cung chủ Băng Thần Cung, Lãng Anh.Cô ta cùng đại trưởng lão đến Nam An Châu để tìm kẻ đã giết con trai cô ta, Lãng Nguyệt.Đại Vân tuy tốt, nhưng tính cách quá nhu nhược, không nhẫn tâm với cả nữ tỳ, không phải lựa chọn tốt.
Vốn cô sắp phi thăng, không tìm được ai tốt hơn Đình Đình nên đành tạm chấp nhận.Nhưng không ngờ lại gặp Giải Ấu Huê đang chạy nạn ở Vô Tâm Hải.
Giải Ấu Huê trẻ đẹp, tư chất lại hàng đầu.Lãng Anh vừa nhìn đã ưng ý.Cô ta thấy Giải Ấu Huê thích hợp làm cung chủ hơn Đình Đình.
Thì ra là cung chủ Băng Thần Cung! Diệp Mặc nhớ ngay đến Lãng Nguyệt mà hắn đã giết.Mẹ con nhà này đúng là di truyền, đều ích kỷ như nhau.Chỉ cần mình thích, mặc kệ người khác nghĩ gì.
– Hóa ra là người của Băng Thần Cung, thảo nào ích kỷ vậy.- Diệp Mặc châm chọc: – Lúc trước ở Ma Ngục cấm địa ta gặp một tên phế vật tên Lãng Nguyệt.Hắn muốn giết đệ tử ta nên bị ta giết rồi.Chẳng lẽ…
Diệp Mặc chưa dứt lời, Lãng Anh đã điên cuồng, khí thế tăng vọt, như muốn nuốt chửng Diệp Mặc.
– Thì ra ngươi giết con trai ta.Hôm nay ta không xé xác ngươi ra thì thề không làm người.
Mắt Lãng Anh đầy sát ý điên cuồng.Trong mắt ả, chỉ có con trai ả được giết người, người khác không được phép phản kháng.
Giải Ấu Huê sợ hãi lùi lại.Diệp Mặc cười nhạt, vung tay lên, quét sạch sát ý, như chưa có gì xảy ra.
Tên tu sĩ Hóa Chân kia thấy Lãng Anh dồn sự chú ý vào Diệp Mặc, định trốn.Nhưng thấy Diệp Mặc phất tay đã dẹp yên sát ý của Lãng Anh, y biết Diệp Mặc không đơn giản nên dừng lại.
Lãng Anh sửng sốt khi cơn giận của mình bị đối phương dễ dàng dập tắt.Sự điên cuồng biến mất, cô ta tỉnh táo hơn, vội phát phi kiếm truyền tin.
Diệp Mặc mặc kệ.Với hắn, Lãng Anh dù là tu sĩ Hóa Chân hậu kỳ nổi bật, hắn cũng không để tâm.Cô ta có giỏi hơn nữa cũng không bằng Tác An Sơn, Hồng Nhất Hấn, cùng lắm cũng chỉ như Đồ Tử Chân, mà còn kém xa Đồ Tử Chân.
– Tôi nhớ ra rồi, ngài là Diệp thành chủ đã giết mười một tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành, diệt hai tông môn chín sao Lôi Vân Tông và Vô Cực Tông…
Tên tu sĩ trọng thương kia nhớ ra thân phận Diệp Mặc, kinh hãi kêu lên, giọng đầy kính sợ.
Y hiểu rằng hôm nay mình không cần lo lắng, vì tu vi Diệp Mặc kinh người, vô địch cùng cấp, lại không giết người vô tội.Y không có thù oán gì với hắn, hắn sẽ không giết y.Còn ả kia dù mạnh đến đâu cũng không thể thắng Diệp Mặc.
Lãng Anh đã lấy Tử Kim Đái Lưu Ly ra, bỗng khựng lại.Cô ta đã hoàn toàn bình tĩnh.Lúc trước Diệp Mặc phất tay dập tắt sát ý khiến cô ta coi trọng, nhưng chưa đến mức kiêng kỵ.Nhưng giờ nghe tu sĩ kia nói đối phương giết cả mười một tu sĩ Hóa Chân, diệt hai tông môn chín sao, cô ta không chỉ kiêng kỵ mà còn sợ hãi.
Cô ta ít khi đến Nam An Châu, nhưng biết Đan Thành, Vô Cực Tông và Lôi Vân Tông.Bất kỳ tông môn nào cũng mạnh ngang Băng Thần Cung của cô ta.Đối phương diệt được cả hai tông môn, dám đối đầu với Đan Thành, chẳng phải có nghĩa là có thể diệt cả Băng Thần Cung của cô ta sao?
Cô ta bao che con, tự tin vào bản thân, nhưng không ngu.Lúc này Lãng Anh biết, nếu Diệp Mặc thực sự nghịch thiên như vậy, cô ta không phải đối thủ của hắn.Cô ta không biết rằng Diệp Mặc diệt Lôi Vân Tông và Vô Cực Tông khi mới tu vi Hóa Chân tầng ba.Giờ tu vi hắn đã là Hóa Chân tầng bẩy, mạnh hơn gấp mấy lần.
Diệp Mặc thấy Lãng Anh bừng bừng lửa giận bỗng nhiên nguội tắt, liền nhàn nhạt nói:
– Cô không phải muốn xé xác ta ra sao? Sao còn chưa động thủ? Không động thủ thì ta đi đây, ta không quen bắt nạt phụ nữ.
Giải Ấu Huê mừng rỡ.Cô thấy ả cung chủ kia rất kiêng kỵ Diệp Mặc, đến giờ không dám động thủ là ví dụ rõ nhất.
Lãng Anh không nhịn nổi sự châm chọc của Diệp Mặc.Tử Kim Đái Lưu Ly lập tức được ném ra, cuồn cuộn nổi lên mầu xanh biếc, chiếu rọi khắp bầu trời, che trời phủ đất, hướng tới Diệp Mặc.
Tên tu sĩ trọng thương vội lùi lại, hiển nhiên đã khổ sở với pháp bảo kia của đối phương.Y biết một khi Tử Kim đái Lưu Ly tạo thành vòng tròn cuộn sóng bao vây lấy đối thủ, thì đối thủ sẽ sống không bằng chết.Đừng nói chân nguyên, mà ngay cả thần thức cũng bị trói buộc.
Y vừa rồi cũng vì bị thứ này vây khốn nên mới kinh hoàng tự bạo bùa chú mà trốn thoát, dù vậy cũng bị thương nặng.
Vốn y cho rằng Diệp Mặc có thể diệt hai tông môn chín sao thì tu vi phải thông thiên.Pháp bảo của Lãng Anh dù lợi hại cũng không làm gì được Diệp Mặc.Nhưng không ngờ Diệp Mặc chỉ sau một chiêu đã bị pháp bảo kia vây khốn, muốn trốn cũng không thoát được.Bước tiếp theo không chỉ là vây khốn mà là vây giết.
Tử Kim đái Lưu Ly vô hình, nhìn như những chiếc dây thừng có mầu sắc rực rỡ, cuộn lại với nhau thành từng vòng.Nhưng sau khi nó vây quanh Diệp Mặc, nó không ngừng co rút lại, như muốn trói chặt lấy Diệp Mặc.
Pháp bảo này thật lợi hại.Diệp Mặc lần đầu gặp pháp bảo có thể vây khốn cả chân nguyên và thần thức.Thế nhưng thứ này có thể hữu dụng với người khác, nhưng với hắn thì vô dụng.
Lãng Anh không ngờ Tử Kim đái Lưu Ly của cô lại thành công nhanh như vậy, mừng rỡ.Cô cho rằng Tử Kim đái Lưu Ly khó mà trói được Diệp Mặc, chỉ có bí thuật tự bạo “Thập tam tử kim đao” mới mong làm Diệp Mặc bị thương.
Nhưng cô chưa kịp thi triển tự bạo thì Tử Kim đái Lưu Ly đã trói được Diệp Mặc.Cô hiểu rõ sự lợi hại của Tử Kim đái Lưu Ly của mình.Chỉ cần vây khốn được đối thủ, đối thủ không chỉ không trốn thoát được mà còn bị trói buộc, dù có năng lực thông thiên cũng không xé rách được Tử Kim đái Lưu Ly của cô.
Pháp bảo này của cô không chỉ trói buộc thân thể đối phương, mà còn trói buộc cả chân nguyên và thần thức.Đó là một pháp bảo cực kỳ trân quý.
Một khi thần thức và chân nguyên bị trói buộc thì còn đánh đấm gì nữa? Vừa rồi nếu không phải tên tu sĩ kia biết chớp thời cơ, lập tức tự bạo bùa chú, cô đã sớm giết y rồi.
Lãng Anh thấy Tử Kim đái Lưu Ly có tác dụng thì mặt lộ vẻ dữ tợn.Cô không ngừng đánh chân nguyên và thủ quyết về phía Tử Kim đái Lưu Ly, muốn trói buộc Diệp Mặc lại.
Diệp Mặc cười lạnh, phát ra thần thức đao.Từng đoạn cuộn sóng của Tử Kim đái Lưu Ly dưới thần thức đao của Diệp Mặc lập tức trở nên mất trật tự.Không đợi Lãng Anh kịp phản ứng, Tử Đao của Diệp Mặc đã đánh ra.
Ầm ầm…
Một tiếng nổ nặng nề vang lên.Lãng Anh bị lực phản phệ của pháp bảo, điên cuồng phun ra máu tươi.Cô không hiểu nổi vì sao Diệp Mặc lại có thể phá vỡ Tử Kim đái Lưu Ly.
Không đợi Tử Kim Ngọc đái Lưu Ly hoàn toàn tan vỡ, cô đã lập tức đánh ra thủ quyết.Tử Kim đái Lưu Ly lập tức vô thanh vô tức bắn ra mười ba ngọn phi đao, tốc độ nhanh hơn cả thiểm điện.
– Rầm rầm rầm…
Mười ba thanh phi đao liên tiếp bạo tạc, vang lên những tiếng nổ kinh khủng.Tử Kim Đái Lưu Ly càng tán loạn hơn.Vụ nổ tạo ra đao quang xé không gian xung quanh thành từng đạo sóng gợn vặn vẹo.
Hai người giao thủ trong nháy mắt, liên tiếp vang lên mấy vụ nổ.Tên tu sĩ trọng thương ngơ ngác nhìn Tử Kim đái Lưu Ly bắn ra mười ba thanh phi đao, đến giờ mới hiểu ra cô gái kia khi chiến đấu với y còn chưa dùng hết sức.
Cô ta còn có sát chiêu với mười ba thanh phi đao kia.Nếu lúc nãy cô ta dùng mười ba thanh phi đao đó, có lẽ không cần chờ nó tự bạo thì y đã xong đời.
Lãng Anh thở phào.Tự bạo mười ba thanh phi đao khiến cô tổn thất một pháp bảo đỉnh cấp, nhưng cuối cùng cũng giết được đối phương.
Nhưng chỉ lát sau, cô đã ngây người khi thấy Diệp Mặc lộ ra thân hình, chỉ có tóc tai hơi rối, không hề thay đổi gì dưới sự tự bạo của mười ba thanh phi đao.
– Ngươi…
Cô thật sự không hiểu nổi.Diệp Mặc sao có thể không sao? Dù thân thể có biến thái, dù là tu sĩ luyện thể thì dưới sự tự bạo của mười ba thanh phi đao của mình cũng không thể không bị thương.Nhưng Diệp Mặc quả thật không hề bị thương tổn gì, còn hoàn hảo vô khuyết.
Diệp Mặc cũng rất tức giận.Vừa rồi mười ba thanh phi đao kia tự bạo quá nhanh, khiến người ta khó lòng phòng bị.Ngay cả hắn cũng không kịp phản ứng.
Lần này không đợi Lãng Anh kịp phản ứng, hắn đã trực tiếp phóng Tử Đao ra thi triển “Huyễn Vân Hoa Sơn đao”.
Lãng Anh nhìn ánh đao hồng tím phóng tới, lập tức phản ứng, muốn lùi lại, nhưng giờ khắc này cô lại cảm thấy xung quanh thân thể như lún vào vũng bùn, lùi một bước cũng vô cùng khó khăn.
– “Vực” thật cường đại…
Lãng Anh tuyệt vọng nhìn ánh đao hồng tím ngày càng tới gần, trong lòng chỉ thốt ra được mấy chữ này.
