Đang phát: Chương 1460
Diệp Mặc hỏi thẳng, ngắt dòng suy nghĩ của Tiết Vưu Phong:
“Ông có biết Hồng Nhất Hấn đem theo con ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ quái gở kia đi đâu không?”
Tiết Vưu Phong đáp nhanh:
“Tôi chỉ biết lão ta từng đến Trường Phần Khâu la lối om sòm, sau đó đi diệt Vọng Nguyệt Tông rồi hướng về phía nam.”
“Vọng Nguyệt Tông bị diệt rồi ư?”
Diệp Mặc giật mình, chợt nhớ đến Phỉ Hải Thành.”Lão ta không đến Phỉ Hải Thành chứ?”
Diệp Mặc định đi Phỉ Hải Thành ngay thì Tiết Vưu Phong nói tiếp:
“Đúng vậy, tôi luôn để ý đến Hồng lão ma.Gần đây lão ta làm gì tôi đều biết.Ở Trường Phần Khâu lão ta gào thét ‘Kẻ nào dám lấy Vụ Liên Tâm Hỏa, lão phu muốn nuốt sống…’.”
“Vụ Liên Tâm Hỏa là do Hồng Nhất Hấn đặt ở đó?”
Diệp Mặc lại ngạc nhiên.Lúc lấy được Vụ Liên Tâm Hỏa, hắn đã đoán nó được người khác nuôi dưỡng, không ngờ lại đúng.Chỉ là người nuôi dưỡng hơi “cổ xưa” một chút.Diệp Mặc giờ đã biết Hồng lão quỷ mà Thôn Hỏa Trùng Ma nhắc đến là ai, hóa ra là Hồng Nhất Hấn.
Nghe Diệp Mặc nói vậy, Tiết Vưu Phong biết ngay ngọn lửa kia đã bị Diệp Mặc lấy đi.Nghĩ đến việc Diệp Mặc có Vụ Liên Tâm Hỏa, Tiết Vưu Phong im bặt.
Diệp Mặc lo lắng cho Phỉ Hải Thành.Hắn lấy Thanh Nguyệt Chuỳ ra, định đến Phỉ Hải Thành, nhưng chợt quay lại hỏi Tiết Vưu Phong:
“Hồng Nhất Hấn có phải mặc áo bào xám, mặt tái mét không?”
Thần thức của Tiết Vưu Phong thấy bóng dáng Hồng Nhất Hấn ở ngoài ngàn dặm, liền khẳng định:
“Đúng, chính là lão ta.”
Hồng Nhất Hấn đang đuổi giết một tu sĩ.Tu sĩ kia chạy rất nhanh, không kém Hồng Nhất Hấn bao nhiêu.Diệp Mặc không do dự, điều khiển Thanh Nguyệt Chuỳ đuổi theo như một cái bóng.Hắn thắc mắc: “Ở Bắc Vọng Châu này còn có ai trốn thoát khỏi Hồng Nhất Hấn sao?”
Thấy Diệp Mặc đuổi theo Hồng Nhất Hấn, Tiết Vưu Phong cười khẩy:
“Có trò hay để xem rồi…”
Nhưng y nhận ra tốc độ của mình kém xa Diệp Mặc, nên lo lắng, điên cuồng tăng tốc, cố không để bị bỏ lại quá xa.Nếu không y sẽ không xem được màn kịch hiếm có này.Trước đây Sở Tiêu Y cũng không chế ngự được Hồng Nhất Hấn, nên y rất muốn biết kết quả cuộc chạm trán giữa Diệp Mặc và Hồng Nhất Hấn.
(Ta cũng muốn biết : Vừa đọc vừa dịch, hồi hộp quá >” …)
Thanh Nguyệt Chuỳ của Diệp Mặc sau khi được luyện chế lại, tốc độ đã vượt qua cả bán tiên khí.Dù Hồng Nhất Hấn và tu sĩ kia chạy rất nhanh, Diệp Mặc vẫn nhanh chóng rút ngắn khoảng cách.
Lúc này Hồng Nhất Hấn và tu sĩ kia đều cảm nhận được sự tồn tại của Diệp Mặc, thần thức của cả hai đều quét tới.
Hồng Nhất Hấn giận điên người.Từ trước đến nay chỉ có y đuổi người khác, ai dám đuổi theo y? Y không nhận ra Diệp Mặc.Là bạn ư? Hồng Nhất Hấn y không có bạn, chỉ có kẻ thù.
Nếu là người bình thường, y đã cho Cửu Đầu Phệ Hư Trùng tiêu diệt rồi.Nhưng Diệp Mặc không chỉ có tốc độ kinh người mà tu vi cũng là Hóa Chân hậu kỳ.Y không muốn mạo hiểm với Cửu Đầu Phệ Hư Trùng.
Vốn đã khó chịu, khi thấy pháp bảo phi hành dưới chân Diệp Mặc vượt qua đẳng cấp bán tiên khí, gần đạt tới tiên khí, Hồng Nhất Hấn động lòng.
Y bỏ mặc tu sĩ kia, dừng lại chờ Diệp Mặc.Tu sĩ kia thấy Hồng Nhất Hấn không đuổi nữa, cũng dừng lại.Dĩ nhiên, hắn cũng chú ý đến tình hình bên này.
Đối mặt với Hồng Nhất Hấn hung tàn, tu sĩ này lại không trốn.Diệp Mặc có chút kính phục.Hắn càng ngạc nhiên hơn khi tu sĩ này không những không trốn, mà còn tiến lại gần hơn khi thấy hắn và Hồng Nhất Hấn giằng co.
Lúc này Tiết Vưu Phong cũng đã đến nơi.Y không quan tâm đến tu sĩ kia, chỉ đứng từ xa hô lớn:
“Hồng lão ma, lâu rồi không gặp.”
“Tiết Vưu Phong, Hồng mỗ còn đang tìm ngươi, ngươi lại dám xuất hiện trước mặt ta? Ngươi nghĩ Sở Tiêu Y còn có thể xuất hiện ở đây sao?”
Hồng Nhất Hấn tức giận nói.
Y không sợ Sở Tiêu Y xuất hiện.Không chỉ vì Sở Tiêu Y chắc chắn không đến, mà dù có đến y cũng không sợ.Năm xưa y bị Sở Tiêu Y phong ấn là do y sơ ý mà thôi.
Tiết Vưu Phong cười lạnh:
“Tiết Vưu Phong ta phong ấn ngươi vạn năm, sao có thể sợ một kẻ chỉ biết dựa vào sâu bọ như ngươi? Ta nhổ vào!”
“Ha ha, hóa ra tên khốn ngươi từng bị người ta phong ấn à, sảng khoái…”
Tu sĩ kia không những không trốn mà còn đi tới gần, cười châm chọc.
Hồng Nhất Hấn giận dữ, khinh miệt nói:
“Bị ngươi phong ấn, ngươi có biết xấu hổ không? Chỉ là một Nguyên Thần cố gắng giữ lại chút hơi tàn trong miếu nhỏ ở Vạn Dược Sơn Mạch, còn có mặt mũi nói phong ấn ta.Hôm nay ta sẽ cho ngươi thành thức ăn của Cửu…”
Nói rồi Hồng Nhất Hấn vung tay.Một con Cửu Đầu Phệ Hư Trùng chỉ có ba đầu lập tức hiện ra bên cạnh y.Con trùng ngoe nguẩy ba cái đầu, trông rất ghê tởm.
Tiết Vưu Phong biết mình kém xa Hồng Nhất Hấn, thấy y muốn động thủ liền lùi lại.
“Chết đi cho ta…”
Hồng Nhất Hấn không để ý đến tu sĩ kia và Tiết Vưu Phong, trực tiếp vung tay đánh về phía Diệp Mặc.Thậm chí y còn không dùng Cửu Đầu Phệ Hư Trùng.
Diệp Mặc từng đối chiến với nhiều loại pháp bảo, nhưng đây là lần đầu hắn thấy có người dùng nắm đấm đánh nhau với hắn.Nắm tay của Hồng Nhất Hấn ban đầu chỉ có kích cỡ bình thường, nhưng trong chớp mắt đã biến lớn, khi đến gần đỉnh đầu Diệp Mặc đã to như một cái chùy sắt rộng mấy trượng.
Không gian xung quanh bị nắm tay này đè ép rung động.Tiết Vưu Phong và tu sĩ kia vội lùi lại.Lúc này tu sĩ kia mới biết thực lực của Hồng Nhất Hấn lại cường hãn đến vậy.
Hồng Nhất Hấn và Sở Tiêu Y có thực lực tương đương, nên dù Diệp Mặc không sợ y cũng không hề coi thường.Hắn vận chuyển chân nguyên, dồn vào Tử Đao rồi nhanh chóng biến ảo thành một ánh đao tím đánh vào nắm tay của Hồng Nhất Hấn.
Một tiếng “rắc” giòn giã vang lên, như thể Tử Đao của hắn đánh trúng không phải là nắm tay, mà là một pháp bảo còn cứng rắn hơn cả Tử Đao.
Hồng Nhất Hấn và Diệp Mặc cùng bị chấn bay ra ngoài.Chân nguyên của Diệp Mặc nhộn nhạo, trong lòng thầm kinh sợ.Không ngờ chân nguyên của Hồng Nhất Hấn không kém hắn chút nào.
Nhưng Hồng Nhất Hấn còn kinh hãi hơn.Vì chân nguyên của y hùng hậu đến mức dù hư tiên có đến y cũng tự tin không sợ hãi.Chỉ là chân nguyên không thể so sánh với tiên nguyên lực.Y không ngờ đã dùng đến vô thượng chân nguyên mà vẫn không chiếm được chút lợi thế nào trước Diệp Mặc, thậm chí còn bị thất thế.
Hồng Nhất Hấn nhìn vết máu trên nắm tay mình, bỗng lấy ra một viên châu xám.Sau đó y đánh ra mấy đạo pháp quyết.Viên châu vốn bình thường trong tay y, lúc này lại trống rỗng, bạo phát.
Ầm…
Màu xám tro trong hạt châu điên cuồng tăng lên, vô số sương mù xám tro lan rộng, bao phủ hoàn toàn không gian xung quanh.
Diệp Mặc cũng bị màn sương mù xám này bao phủ.Tiết Vưu Phong và tu sĩ kia nhanh chóng lùi lại.Trước loại sương mù ăn mòn đáng sợ này, ngay cả tu sĩ Hóa Chân cũng phải chết.Hai người liếc nhìn nhau, vô thức lùi thêm một chút.Rõ ràng cả hai đều có ý định bỏ chạy.Một khi Hồng Nhất Hấn giết được Diệp Mặc, cả hai sẽ lập tức bỏ chạy.
“Người kia là ai, trông thì ghê gớm, nhưng sao mới giao thủ một chiêu đã bị sương mù cắn nuốt rồi? Cái màn sương mù kia dù là ta cũng không thoát được, hắn chắc chắn xong đời rồi.”
Tu sĩ kia nhìn màn sương mù, nghi hoặc hỏi Tiết Vưu Phong.
Tiết Vưu Phong thở dài:
“Một tên thích làm ra vẻ, ta còn tưởng hắn lợi hại lắm, làm ta hết hồn.Ai ngờ thoáng cái đã thành thế này, ta thấy tốt nhất nên chuẩn bị mà chạy trốn thôi.”
Nói rồi y nhớ ra điều gì đó, nhìn tu sĩ kia rồi hỏi:
“Lão đệ, ngươi cũng không tệ, bị Hồng lão ma truy sát mà vẫn dám đứng lại cùng lão Tiết ta xem náo nhiệt.”
Tu sĩ kia thấy Tiết Vưu Phong xem thường mình, hừ lạnh nói:
“Nếu không phải tên khốn kia có Cửu Đầu Phệ Hư Trùng, ta sợ y sao?”
“Đừng khoác lác.”
Tiết Vưu Phong khinh thường nói rồi bổ sung:
“Cái hạt châu này của y, chú em có cản được không? Lão đệ, hãy chuẩn bị tốt để chạy đi.”
Nói rồi Tiết Vưu Phong nắm chặt một cái độn phù trong tay.
Màn sương mù xám giống như có vô số oan hồn tru lên, chỉ cần do dự một chút Nguyên Thần và linh hồn sẽ bị nó cắn nuốt sạch sẽ.Màn sương mù này không chỉ có khả năng cắn nuốt Nguyên Thần mạnh mẽ mà còn có hiệu quả ăn mòn rất lớn.Diệp Mặc khẳng định nếu đổi thành tu sĩ Hóa Chân khác, nếu không có biện pháp đặc biệt, sẽ không thể sống sót trong màn sương mù này.
Diệp Mặc thì không hề sợ, vì Nguyên Thần của hắn vô cùng kiên cố, ngay cả Ma Ngục Tam Sinh Cầu còn không sợ, sao có thể sợ màn sương mù này? Về phần hiệu quả ăn mòn, với hắn không hề có tác dụng.Chưa nói đến “Vực” cường đại của hắn bảo vệ quanh thân, còn chưa mở rộng.Dù không cần “Vực”, để mặc sương mù ăn mòn, nó cũng không làm gì được hắn.
Hắn là tu sĩ luyện thể Thần Cảnh, màn sương mù này còn không ăn mòn được cả quần áo của hắn.Diệp Mặc đoán màn sương mù này là để Hồng Nhất Hấn nuôi dưỡng Cửu Đầu Phệ Hư Trùng, nên không do dự gọi Vô Ảnh ra.
Mấy thứ này đối với Vô Ảnh đều là dinh dưỡng tốt nhất, không thể lãng phí.
Thấy Diệp Mặc mặc cho sương mù của mình cắn nuốt, Hồng Nhất Hấn cười lạnh:
“Tiểu bối càn rỡ, để ngươi chết như vậy thật là quá dễ dàng cho ngươi.Cắn nuốt hắn cho ta…”
Cửu Đầu Phệ Hư Trùng đã sớm chờ không được, nghe Hồng Nhất Hấn ra lệnh liền điên cuồng mở rộng miệng, lao vào cắn nuốt Diệp Mặc trong màn sương mù.
