Đang phát: Chương 146
Bối Bối cười hề hề: “Tại tiểu đệ của ta nó có chút “khí phách” thôi mà!”
“Ghê tởm!”
Từ Tam Thạch lập tức ưỡn ngực, giọng điệu khiêu khích: “Khí phách đến đâu? Có bằng của ca không?”
Bối Bối nhếch mép, giơ hai ngón tay giữa và trỏ lên trước mặt Từ Tam Thạch, khinh bỉ nói: “Thứ nhất, ta không rảnh hơi so đo kích cỡ với mấy hạt đậu phộng.Thứ hai, ta thế này là vừa đủ dùng, hiểu chưa?”
“Ta…ta nhịn hết nổi rồi!”
Cuối cùng, Từ Tam Thạch cũng nổi cơn thịnh nộ, định xông lên ăn thua đủ với Bối Bối.Nhưng đúng lúc này, một giọng nói vang lên, kéo hắn trở về với thực tại phũ phàng:
“Thỏ chín rồi!”
Ngũ mã phanh thây là hình phạt tàn khốc nhất với con người, còn với hai con thỏ nướng kia, bi kịch lớn nhất chính là bị mười cái họng sói tranh nhau xé xác.Vừa nghe tiếng “Thỏ chín rồi”, mười người như hổ đói vồ mồi, hai con thỏ tan nát trong nháy mắt.
Sói nhiều thịt ít là đây! Hoắc Vũ Hạo chỉ biết cười khổ nhìn đám học trưởng tranh nhau ăn như chết đói.
Mã Tiểu Đào thực lực mạnh nhất, tốc độ cũng nhanh nhất, ra tay gọn lẹ.Đái Thược Hành chậm hơn một chút, đành ngậm ngùi chia nhau một con với nàng.Con còn lại nhường cho những người khác.
Từ Tam Thạch vẫn là người thảm nhất.Thân là Chiến Hồn Sư hệ Phòng Ngự, tốc độ của hắn làm sao bì kịp bọn kia? Cật lực lắm hắn mới vớt vát được một cái đầu thỏ.Vương Đông và Tiêu Tiêu còn thê thảm hơn, may nhờ Hoắc Vũ Hạo nhanh tay lẹ mắt, tranh thủ lúc Mã Tiểu Đào và Đái Thược Hành đang mải mê xé xác, giữ lại được hai cái đùi thỏ cho hai người.
Trong tình cảnh “đói khát” này, Hoắc Vũ Hạo chính thức bắt đầu bận rộn.Nhưng hắn không vội nướng cá tiếp, mà nhờ Lăng Lạc Thần tạo một khối băng lớn, cho vào nồi gỗ.Sau đó, Mã Tiểu Đào dùng Phượng Hoàng Hỏa nung nóng, rồi Hoắc Vũ Hạo cho nấm Trần Tử Phong cùng hai con cá vào nồi.
Hình tượng băng lãnh của Mã Tiểu Đào tan biến từ lâu.Một tay nàng gặm thịt thỏ, miệng nhai tóp tép, một tay dùng Phượng Hoàng Hỏa nung nóng nồi gỗ.Khả năng khống chế lửa của nàng không hề kém Lăng Lạc Thần khống chế băng.Nồi gỗ sôi ùng ục, chỉ bị ám khói đen chứ không hề bị cháy xém.
Nướng cá là chuyện quá dễ với Hoắc Vũ Hạo.Bếp lò bằng đá rộng rãi, hắn có thể nướng một lúc bốn con cá lớn.Chẳng mấy chốc, mùi thơm ngào ngạt lan tỏa, con hươu béo múp cũng bắt đầu chín tới.
Ngay cả Vương Ngôn, người vốn không cầu kỳ chuyện ăn uống, cũng không kìm được lòng.Hắn lấy ra một túi da màu đen sẫm từ Trữ Vật Hồn Đạo Khí, bên trong là thức ăn dự trữ, được làm từ mười loại dược liệu dinh dưỡng, giúp hồi phục thể lực nhanh chóng, rất tốt cho cơ thể.Chỉ có một khuyết điểm là không ngon miệng lắm.
Vương Ngôn lần này phải gánh vác trọng trách nặng nề.Vừa là chỉ huy trong cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái, vừa phải lo liệu hậu cần.Huyền lão mà chịu làm những việc vặt vãnh này sao? Lão chỉ giỏi dùng thực lực trấn áp người khác thôi.
Thấy bữa ăn thịnh soạn, ai nấy đều tươi như hoa.Ban đầu định nghỉ ngơi nửa canh giờ, ai ngờ thời gian chuẩn bị đã tốn mất nửa canh giờ rồi.Cá nhiều mà con nào con nấy đều to, rất nhanh sau đó ai cũng no căng bụng.Qua bữa ăn này, bảy người đội chính thức và bảy người đội dự bị trở nên thân thiết hơn rất nhiều, Hoắc Vũ Hạo càng được nhiệt liệt hoan nghênh.
Nồi canh nấm cá tươi ngon do Hoắc Vũ Hạo nêm nếm, ai ăn cũng tấm tắc khen.Huyền lão, vì đã chén sạch hai con gà rừng và bốn con cá nướng, không còn bụng để húp canh, đành lấy ra một cái hồ lô thật lớn, múc hết nửa nồi canh vào, rồi giả vờ bảo để dành lát nữa lên đường cùng uống.Mọi người nghe xong chỉ biết câm nín, nhớ lại tấm gương Diêu Hạo Hiên lúc nãy, đành im lặng coi như không thấy gì.
“Vũ Hạo, để ta cõng đệ đi.Tốc độ của ta tuy không bằng Đái Thược Hành, nhưng cũng không chậm hơn bao nhiêu.” Diêu Hạo Hiên cười lớn.
Trần Tử Phong tức giận chen vào: “Ngươi thôi đi! Bản thân còn chưa chắc theo kịp cả đội, mà còn bày đặt lắm lời.Để Chiến Hồn Sư hệ Cường Công chúng ta lo cho.Tiểu đệ, đi theo Trần ca này, đệ yên tâm sau này cần nguyên liệu nấu ăn gì ca cũng bao hết!”
“Băng với băng càng hợp nhau hơn, ta cũng có thể giúp đệ.”
Lăng Lạc Thần, người vốn lạnh lùng như băng, cũng lên tiếng.Cả không gian bỗng chốc im lặng như tờ.Đến cả Băng Nữ nổi tiếng của nội viện cũng có hứng thú với thằng nhóc này sao?
Cuối cùng, người giúp Hoắc Vũ Hạo vẫn là Đái Thược Hành.Lý do rất đơn giản: thứ nhất là thực lực, thứ hai là không muốn kéo dài thời gian.Cả đoàn lại tiếp tục tăng tốc.Sau khi nghỉ ngơi và bổ sung năng lượng đầy đủ, không lâu sau, họ đã đến được biên giới giữa đế quốc Thiên Hồn và Tinh La.
Trước mặt là một quân doanh quy mô lớn.Đái Thược Hành thả Hoắc Vũ Hạo xuống, một mình đi vào quân doanh.Rất nhanh sau đó, Hoắc Vũ Hạo đã hiểu vì sao Đái Thược Hành lại thần thần bí bí như vậy.Họ không vào quân doanh, mà Đái Thược Hành đã mượn được hơn mười cái Hồn Đạo Khí phi hành chuyên dụng trong quân đội.
Hồn Sư muốn phi hành, trừ những người có Vũ Hồn đặc biệt, còn lại đều phải đột phá thất Hoàn mới làm được.Tuy nhiên, phi hành bằng Hồn Lực không thể đi xa.Chỉ có cường giả Phong Hào Đấu La mới có khả năng phi hành đường dài.Nhưng sau khi Hồn Đạo Khí ra đời và phát triển, Hồn Đạo Khí phi hành cũng xuất hiện tại đế quốc Nhật Nguyệt.
Khi đó, Hồn Đạo Khí phi hành đã gây ra nhiều rắc rối cho Tinh La và Thiên Hồn.Hai nước này gần như dốc toàn lực bắn hạ Hồn Đạo Khí của Nhật Nguyệt, rồi dùng nó làm bản mẫu để nghiên cứu và chế tạo các trang bị tương tự.Hồn Đạo Khí phi hành cũng giống như các Hồn Đạo Khí khác, chỉ Hồn Sư mới có thể sử dụng, và giá cả không hề rẻ.
Hồn Sư phải đạt tứ Hoàn trở lên mới có thể sử dụng.Số lượng Hồn Đạo Khí phi hành trong quân đội cũng không nhiều, bởi Hồn Sư trên tứ Hoàn vốn đã hiếm.Việc Đái Thược Hành mượn được hơn mười cái Hồn Đạo Khí phi hành quả là một bất ngờ lớn.Hoắc Vũ Hạo không khỏi cảm khái.Đúng vậy, Đái Thược Hành là con trai trưởng của Bạch Hổ Công Tước, Thống Soái của đế quốc Tinh La.Với thân phận đó, hắn muốn mượn bao nhiêu mà chẳng được?
Nghĩ đến người đó, Hoắc Vũ Hạo siết chặt nắm tay.May mắn thay, Hồn Đạo Khí đã thu hút sự chú ý của mọi người, nên không ai nhận ra hành động của hắn.
Hồn Đạo Khí phi hành của Tinh La có chút cồng kềnh.Nó dài khoảng một thước, rộng nửa thước, dày một thước, trông như một cái hộp lớn.Hai bên là hai cánh được xếp gọn lại, khi mở ra có thể dài đến bốn thước, đảm bảo giữ thăng bằng.
Các đệ tử nội viện đã quen sử dụng, không cần hướng dẫn.Đái Thược Hành chủ yếu chỉ dạy cẩn thận phương pháp sử dụng cho các đệ tử ngoại viện.Bước quan trọng nhất là cất cánh.Cần rót Hồn Lực chính xác để lấy đà bắn lên.Khi đã bay lên cao, mới mở rộng cánh và dùng Hồn Lực thúc đẩy năng lượng để phi hành.
Việc khống chế Hồn Đạo Khí không hề dễ dàng.Hồn Sư phải đạt tứ Hoàn trở lên mới đủ Hồn Lực duy trì độ cao cần thiết.Nếu không đủ độ cao, lực đẩy sẽ không đủ để phi hành.
Lần này, Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông và Tiêu Tiêu lại gặp phải một vấn đề lớn.Nhưng cũng không phải là không có cách giải quyết.Chỉ cần có người kéo họ lên độ cao nhất định, họ sẽ dễ dàng khống chế Hồn Đạo Khí.
Vương Đông thì đơn giản rồi.Hắn vốn có thể bay nhờ đôi cánh Quang Minh Nữ Thần Điệp, việc sử dụng Hồn Đạo Khí không có gì khó khăn.
Hai người khổ nhất là Hoắc Vũ Hạo và Tiêu Tiêu.Hòa Thái Đầu không sử dụng Hồn Đạo Khí của Đái Thược Hành, hắn đã có sẵn một cái nhỏ gọn hơn, dễ sử dụng hơn.Hắn không chỉ có một cái cho mình, mà còn mang theo một cái cho Hoắc Vũ Hạo.
Vương Ngôn nói: “Các đệ tử ngoại viện luyện tập một chút đi.Các đệ tử nội viện có nhiệm vụ chỉ dẫn và bảo vệ.”
Đái Thược Hành định giúp đỡ Hoắc Vũ Hạo, nhưng thấy Hòa Thái Đầu đang giúp Hoắc Vũ Hạo đeo Hồn Đạo Khí một cách gọn gàng, đành từ bỏ ý định.Hòa Thái Đầu vừa giúp Hoắc Vũ Hạo vừa nói:
“Vũ Hạo, đợi tu vi của đệ cao hơn, sư phụ sẽ dạy đệ làm Hồn Đạo Khí phi hành này.Giờ tạm dùng cái của huynh đi.Cách sử dụng học trưởng đã nói rõ rồi.Hồn Đạo Khí của chúng ta chỉ cần Hồn Sư tam Hoàn là có thể sử dụng.Nghe nói bên Nhật Nguyệt còn có loại có thể dự trữ Hồn Lực để bổ sung khi cần, loại đó Hồn Sư nhất Hoàn cũng dùng được.”
Hoắc Vũ Hạo kinh ngạc: “Hồn Lực cũng có thể dự trữ trong Hồn Đạo Khí sao?”
Hòa Thái Đầu cười khổ: “Có gì là không thể? Đó chính là điểm khác biệt giữa chúng ta và Nhật Nguyệt.Kỹ thuật này không dễ nghiên cứu.Mục tiêu của Nhật Nguyệt là người bình thường cũng có thể sử dụng Hồn Đạo Khí.Nếu bọn họ làm được, khó tránh khỏi một trận đại chiến.”
