Đang phát: Chương 146
Trước mặt người đẹp, gã đàn ông cao lớn tỏ ra thương hoa tiếc ngọc.
Thiếu nữ tuyệt sắc mặc áo xanh lục sa sầm mặt mày:
– Xem ra các ngươi cũng chẳng phải người tốt lành gì, vậy thì chết đi!
Một bóng ảnh màu xanh lục xé gió lao đi cực nhanh.Chân khí hùng hồn tỏa ra từ thân hình mềm mại của nàng.
Chân khí khuếch tán, khí lưu xung quanh như dòng sông chảy xiết, tạo thành những tiếng nổ liên hồi.Đôi mắt đẹp của nàng tràn ngập sự lạnh lẽo, thiếu nữ áo lục nhảy lên, mũi chân chạm đất, thân thể hóa thành một vệt sáng.Bóng ảnh màu xanh lục xuyên qua không trung, kèm theo ánh sáng xanh lam nhạt như một con rắn độc, kỳ dị lướt đi.
Khoảng cách giữa hai người chỉ khoảng ba mươi thước, nhưng bóng ảnh màu xanh lục kéo dài mấy chục thước, cộng thêm lực nhảy của thiếu nữ.Trong chớp mắt, bóng ảnh màu xanh lục đã đến gần phạm vi tấn công, một luồng sức mạnh sắc bén xé gió bay tới, cực kỳ xảo quyệt và tàn nhẫn.
Gã đàn ông cao lớn giật mình kêu lên:
– Vũ Sư!
Gã nhanh chóng lùi lại, dựng lên một lớp cương khí bảo vệ thân thể, trong tích tắc né tránh được đợt tấn công.
Bóng ảnh màu xanh lục đánh hụt, kỳ dị xoay trở lại.Thiếu nữ áo lục giơ cổ tay lên, xoay nhanh.Bóng ảnh màu xanh lục như một con rắn độc giữa không trung, xoay mình kèm theo tiếng xé gió chói tai, bắn thẳng về phía gã đàn ông cao lớn.
Tốc độ của bóng ảnh màu xanh lục quá nhanh, đến nỗi không ai kịp nhìn rõ hình dạng của nó.Nó xé toạc không khí, chớp mắt đã ở trước mặt gã đàn ông.Bỗng nhiên, bóng ảnh rung lên, ngay lập tức hóa thành vô số tia sáng bao phủ một nửa không gian.
Gã đàn ông cao lớn kinh hãi, cảm nhận được thực lực đáng sợ của đối phương, tốc độ kỳ dị, việc né tránh hoàn toàn là điều không thể.Gã vội giơ tay, năm ngón co lại, một trảo ấn rực lửa che trước mặt.
Vù vù vù!
Bóng ảnh màu xanh lục như có mắt, nhanh chóng biến đổi giữa không trung, mấy hư ảnh di chuyển, đâm thẳng vào chính giữa trảo ấn của gã đàn ông.
Xoẹt!
Ánh sáng trên trảo ấn nhanh chóng tối sầm lại.Bóng ảnh màu xanh lục đâm mạnh vào lòng bàn tay gã.
Hai luồng sức mạnh va chạm, chân khí giao nhau khuếch tán, bắn ra những tia lửa.Chân khí tan biến, gã đàn ông cao lớn bị đẩy lùi bởi một lực lượng cường đại, một luồng sức mạnh khủng khiếp dồn xuống lòng bàn tay, cơn đau nhức lan tỏa.
Gã kinh hãi kêu lên:
– Vũ Sư cửu trọng!
Gã lảo đảo lùi lại mấy chục thước, ngã xuống đất.Nhìn thấy thực lực của đối phương, gã mới biết thiếu nữ áo lục là một Vũ Sư cửu trọng, mạnh hơn gã rất nhiều.
Xẹt xẹt xẹt!
Thiếu nữ áo lục thu hồi bóng ảnh màu xanh lục, đó là một cây roi to bằng ngón tay, dài hơn mười thước, tỏa ra ánh sáng màu xanh lục, nhìn là biết không phải vật tầm thường.
Gã đàn ông cao lớn nói:
– Đây là hiểu lầm, chúng ta đi ngay.
Gã lồm cồm bò dậy.Đối phương là Vũ Sư cửu trọng, gã không thể đánh lại.
Thiếu nữ áo lục hừ lạnh một tiếng:
– Muốn đi?
Nàng vung cổ tay, chân khí dâng lên dưới chân, hóa thành một cái bóng màu xanh, cây roi dài như rồng bay lên trời, nhanh như chớp quấn lấy gã đàn ông cao lớn.
Gã cảm thấy cây roi quất tới mang theo chân khí vô hình hùng dũng, mặt mày sa sầm:
– Khốn kiếp, ta không phải dễ bắt nạt!
Trảo ấn lửa lại ngưng tụ, đánh vào cây roi đang quất tới.
Vù vù vù!
Roi vặn vẹo đâm thủng không gian, kèm theo tiếng xé gió sắc nhọn.Khi roi đến gần, gã nhanh chóng né tránh, thân thể cao lớn lúc này lại vô cùng nhanh nhẹn.
Gã giậm mạnh xuống đất, kình khí hùng mạnh làm mặt đất nứt ra mấy đường.Gã nhảy vọt lên, nhẹ nhàng như hồn ma, áp sát thiếu nữ áo lục, trảo ấn lửa chụp xuống người nàng.
Gã tuy yếu hơn đối thủ, nhưng kinh nghiệm chiến đấu và khí thế hùng dũng lại hơn hẳn nàng, tất cả đều nhờ vào việc rèn luyện trong những cuộc chém giết ở Sơn mạch Vụ Đô.
Thiếu nữ áo lục không hề sợ hãi, bình tĩnh hừ lạnh một tiếng:
– Hừ!
Nhìn trảo ấn ập đến, khi nó sắp đến gần nàng mười thước, thiếu nữ mới hành động.
Thân hình yểu điệu khẽ động, sợi tóc bên tai không gió tự bay, thoáng chốc nàng thuấn di đi xa.Chân khí chuyển động, một vầng sáng màu vàng đất bao bọc lấy nàng.Chân khí tuôn ra, dòng khí trong không gian gợn sóng như mặt nước.
Tất cả diễn ra trong khoảnh khắc.Thiếu nữ áo lục tung ra một quyền ấn nhanh hơn cả tia chớp.
Gã đàn ông cao lớn giật mình thầm nghĩ:
– Vũ Sư cửu trọng song hệ!
Gã muốn rút về công kích, nhưng đã muộn, trảo ấn va chạm với quyền ấn.
Bùm bùm bùm!
Một chuỗi tiếng nổ vang lên trong không gian.Kình khí khuếch tán, đá vụn bắn tung tóe, một bóng người văng ra xa.
Gã đàn ông cảm thấy một luồng sức mạnh cường đại từ lòng bàn tay chạy dọc vào người, cả cánh tay như sắp bị nghiền nát, máu trong người sôi trào.
Gã há miệng phun ra một ngụm máu:
– Phụt.
Bất chấp vết thương, gã dốc hết sức nhanh chóng lùi lại:
– Trốn mau!
Vũ Sư cửu trọng song hệ, chắc chắn là đệ tử thân truyền của một đại môn phái, gã không thể đánh lại.Có lẽ còn có cường giả khác ở gần đây, nếu không trốn, gã chỉ có đường chết.
Bốn gã đàn ông áo đen khác từ trước đã từ từ lùi lại, nay thấy đại thủ lĩnh cũng bỏ chạy, bọn chúng càng co giò bỏ chạy.
Thiếu nữ áo lục vung cổ tay:
– Tha cho các ngươi, đỡ bẩn tay bản tiểu thư.
Cây roi màu lục được thu về, biến mất.Nàng nhìn chằm chằm mấy kẻ đang bỏ chạy, lười truy đuổi.
Cô nha hoàn thanh tú bất đắc dĩ nói:
– Tiểu thư, chúng ta thật sự đang ở trong tình cảnh rất nguy hiểm, về thôi.
Dọc đường đi, cô nha hoàn luôn căng thẳng thần kinh.
Thiếu nữ mỉm cười:
– Lâu như vậy rồi chúng ta không gặp nguy hiểm gì, đi tiếp đi.
Nàng cười lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, nếu có ai khác thấy được, chắc chắn sẽ điên đảo vì nàng.
Ba ngày sau, buổi sáng, trong rừng rậm.Không khí như được thanh lọc, vô cùng trong lành.Sương dày đặc che mờ phương xa, chỉ toàn một màu trắng xóa.
Chốc lát sau, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rậm rạp chiếu vào.Dần dần, ánh nắng xua tan màn sương, sương mù trắng tan đi, loáng thoáng thấy ba bóng người.
Trên một cây to, Lục Thiếu Du cảnh giác nhìn chằm chằm ba người đang cẩn thận đi bên dưới.
– Bạo Lang dong binh đoàn!
Lục Thiếu Du nhìn xung quanh, không có hơi thở nào khác.Hắn lo lắng rằng trong lúc giao chiến sẽ lại rơi vào cạm bẫy của đối phương.
Lục Thiếu Du cảm nhận hơi thở của ba người, chân mày giãn ra.
– Một Vũ Sĩ ngũ trọng, một Vũ Sĩ tam trọng, một Vũ Sĩ tứ trọng.
Việc giết ba người này không hề khó khăn đối với hắn.
Lục Thiếu Du lập tức nhẹ nhàng đáp xuống, tay vận dụng Khai Sơn Chưởng, chân khí khuếch tán, giáng xuống.Dòng khí bị áp lực vặn vẹo.
Gã đàn ông có tu vi cao nhất, Vũ Sĩ ngũ trọng, phát hiện ra ngay lập tức:
– Có đánh lén!
Nhưng lúc này, chưởng ấn cường đại màu vàng đất đã đè xuống.
