Chương 146 Kỷ niệm người nào đó rời đi

🎧 Đang phát: Chương 146

Liên bang có nhiều di tích lịch sử, nhưng không có kiểu Kim Tự Tháp.Nếu xã hội này cũng có Kim Tự Tháp, thì những người như Thái Chí Nguyên chắc chắn sẽ đứng trên đỉnh cao nhất, nhìn xuống những người ở dưới.Gia thế và nền giáo dục của hắn cho thấy, những giai cấp thấp hơn chỉ là chỗ để hắn đặt mông ngồi mà thôi…Gã thanh niên thừa kế Thái gia trẻ tuổi kiêu ngạo này chỉ cười nhạt và căm ghét những học thuyết của Kiều Trì Tạp Lâm.
Trong mắt Thái Chí Nguyên, đám quân phiến loạn ở Thanh Long Sơn dùng một học thuyết chính trị viển vông, đề cao cái gọi là chính nghĩa, không tiếc dùng bạo lực tấn công vào cơ cấu ổn định của Liên bang.Dưới sự uy hiếp quân sự mạnh mẽ của Đế quốc, sự tồn tại của quân phiến loạn không chỉ khiến chính phủ Liên bang tốn nhiều công sức, lãng phí thuế của người dân, mà còn tạo ra vết nứt lớn trong xã hội.Nếu lòng người tan rã, làm sao có thể đối phó với sự xâm lược của Đế quốc? Hành vi này chẳng khác gì phản quốc, bán đứng lợi ích của Liên bang.
Nếu có thể, Thái Chí Nguyên chỉ muốn quân đội Liên bang dọn sạch các phần tử vũ trang ở Thanh Long Sơn trong thời gian ngắn nhất.Nhưng lịch sử mấy chục năm đã chứng minh, khi không có Đệ Nhất Hiến Chương hỗ trợ, địa hình Thanh Long Sơn phức tạp, không thích hợp cho các chiến dịch cơ giới phối hợp, cộng với sự hỗ trợ của người dân địa phương, đủ để giúp các phần tử ngoan cố liên tục chiêu mộ thêm quân phiến loạn, chống lại các cuộc tấn công của quân đội Liên bang.
Chỉ còn cách từ từ tiêu diệt.Vì vậy, khi nhân vật số hai của quân phiến loạn mạo hiểm đến Song Nguyệt Vũ Hội để gặp Thái Chí Nguyên, Thái Chí Nguyên đã không bắt hắn giao cho chính phủ, mà kìm nén sự thù địch, thúc đẩy việc hình thành hiệp nghị với Thanh Long Sơn của Nghị viên Mạt Bố Nhĩ.
Nhưng thái độ của Thái Chí Nguyên đối với quân phiến loạn Thanh Long Sơn vẫn không thay đổi.Nếu thời thế cho phép, nếu hắn có thể bước lên vũ đài chính trị Liên bang, hắn có lẽ còn cứng rắn hơn cả các quan quân của Quân khu II, hơn cả vị Phó Bộ trưởng tự sát của Bộ Quốc phòng.
Khuôn mặt gầy gò tái nhợt của Thái Chí Nguyên trên màn hình hiện lên vẻ trào phúng, nói:
– Lần này tôi cứu anh, không phải vì tôi hứng thú với quan điểm của các anh, mà vì anh là người trung gian trong việc giải quyết Hiệp nghị, anh biết rõ các chi tiết.Những chi tiết đó cần anh tiếp tục thực hiện.Mặt khác, tôi không thích việc có kẻ trong chính phủ biến vụ ám sát ở sân vận động thành trò chơi để thao túng.Lòng tự trọng của tôi không cho phép người khác nghĩ rằng tôi không biết gì, để họ tùy ý tìm người thế tội.Tôi cũng không muốn chuyện đó chìm xuồng…Đương nhiên, nếu Hứa Nhạc không quay về Lâm Hải, có lẽ tôi cũng sẽ không quan tâm đến chuyện sống chết của anh.
Cuộc nói chuyện không có giá trị lịch sử gì lớn lao và nhanh chóng kết thúc.Nhưng trước khi kết thúc, nó đã vô tình tạo ra một bài toán khó cho ba người đàn ông trẻ tuổi với ba thân phận và ba hoàn cảnh khác nhau.Thái Chí Nguyên nợ Hứa Nhạc một mạng, Thi Thanh Hải lại nợ Thái Chí Nguyên một mạng.Và Thi Thanh Hải đã vô sỉ chuyển món nợ của mình cho Hứa Nhạc.
Kết quả là, Hứa Nhạc, người trầm lặng nhất, lại trở thành chủ nợ lớn nhất.
***
Đêm đó, Thi Thanh Hải bỏ đi.Hắn không chấp nhận sự sắp xếp của công ty bảo an Hắc Ưng, lên phi thuyền nhập cư trái phép rời khỏi đặc khu, mà lặng lẽ biến mất trong bóng tối.Chỉ cần Cục Hiến Chương không định vị được hắn, tin rằng gã gián điệp này sẽ có cách liên lạc lại với tổ chức của mình, ẩn mình chờ thời cơ, vì vị lão sư đã chết thảm trước mặt hắn mà làm điều gì đó.
Ngày hôm sau, Hứa Nhạc trở lại Bệnh viện Đặc khu Quân khu I ở khu vực Tây Nam Kinh Châu.Thái Chí Nguyên còn có việc phải làm ở Đặc khu Thủ đô, hứa hẹn khoảng mười ngày sau mới đến thăm Hứa Nhạc được.Hắn còn dặn dò Hứa Nhạc phải ngoan ngoãn ở bệnh viện chờ mình, có vẻ như sắp có một cuộc nói chuyện dài nữa rồi.
Căn phòng quen thuộc, mùi thuốc men quen thuộc và trần nhà trắng tinh quen thuộc…Hứa Nhạc vẫn im lặng, không bận tâm đến những chuyện đấu tranh phức tạp trong Liên bang, những chuyện có thể khiến bạn bè ít ỏi của mình gặp phải những bi kịch…Hắn không có thói quen đó, hắn quen với việc suy nghĩ trực tiếp, mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình, dù là cuộc sống của Thái Chí Nguyên hay Thi Thanh Hải, trong mắt hắn đều rất kỳ quái, không phải hắn có thể ảnh hưởng được.
Những chuyện khiến hắn phiền não đã rất nhiều, dù là con chip vi mạch ngụy trang sau gáy, hay giấc mộng tối tăm đáng sợ kia, hay những hình ảnh vừa quen thuộc vừa mới mẻ liên tục xuất hiện trong mắt hắn, cũng đủ khiến hắn không yên rồi.
Nhưng hắn vẫn bình tĩnh nghỉ ngơi, ăn uống, thỉnh thoảng lại nhớ lại hành trình kỳ lạ ở Lâm Hải, tự an ủi mình, nếu không quay lại Lâm Hải, Thái Chí Nguyên chắc chắn sẽ không dùng quyền lực của gia tộc để giúp Thi Thanh Hải trốn thoát.Như vậy, bản thân hắn chỉ là một nhân vật nhỏ, trong thời đại rối ren này, vẫn có thể tạo ra một chút tác dụng, dù chỉ là một tác dụng phụ, không đáng kể.
Phần lớn thời gian, hắn vẫn nghĩ về Trương Tiểu Manh, nhớ về cô gái mà hắn vô tình gặp gỡ, như giọt sương đêm thu, đến sáng sớm liền tan biến…Nàng hiện giờ đang ở đâu? Đang làm gì? Vụ ám sát đầu năm kia, có thật là do một cô gái tinh khiết như tinh linh kia tổ chức hay không? Cặp sừng ác ma màu đỏ trên đầu nàng còn ẩn chứa những bí mật gì?
Thi Thanh Hải nói hắn có lối suy nghĩ giống như động vật đực bị tinh dịch tràn lên não…Hứa Nhạc không thừa nhận điều này, hắn chỉ là theo thói quen mà nhớ đến Trương Tiểu Manh.Bởi vì trên thế giới này, hắn chỉ có một người khác phái duy nhất để mà nhớ nhung, hơn nữa, cô gái kia cũng đã từng có với hắn một đêm khoái hoạt như vậy…
Hứa Nhạc thậm chí không muốn nghĩ đến chuyện Trương Tiểu Manh là người đứng sau toàn bộ các sự kiện kia.Hắn chỉ lo lắng, dưới áp lực điều tra của Chính phủ Liên bang, những thế lực sau lưng nàng có đối xử với nàng giống như đã đối xử với Thi Thanh Hải, vứt bỏ nàng hay không.Hắn từng chân thành nhờ Thái Chí Nguyên giúp đỡ điều tra tin tức của nàng, nhưng vẫn không có kết quả gì.
Ngay khi hắn chìm trong sự nhung nhớ sầu lo sắp đổ bệnh, Hứa Nhạc nhận được một cuộc gọi.Đầu dây bên kia là một giọng con gái rất nhẹ nhàng, rất bi thương, giống như bầu trời mây đen mùa đông của Lâm Hải, có chút cao xa, cũng có chút nặng nề.
Nàng như người đứng bên kia bức vách, chỉ nghe tiếng, không thấy người.
– Là tôi đã nói với họ về việc anh có thể đi xem biểu diễn cùng với Thái Chí Nguyên.
Hứa Nhạc im lặng cầm điện thoại, một lúc lâu sau mới nói:
– Em có biết họ muốn giết Thái Chí Nguyên không?
– Không biết…Tôi đã nghĩ rằng tôi đang làm đúng chức trách của mình…Đến bây giờ mới phát hiện ra, mình thật sự quá ngây thơ…
Giọng cô gái bên kia rất cô đơn và tự giễu.
– Em hiện giờ đang ở đâu? Có nguy hiểm không?
– Tôi rất an toàn, chỉ là hình như có người đang điều tra tôi.Cho nên, tôi…sắp phải đi rồi.
Nghe vậy, Hứa Nhạc im lặng một hồi lâu, hắn biết chắc chắn là Thái gia đang điều tra Trương Tiểu Manh.Với tính cách của Thái Chí Nguyên, nếu Nghị viên Mạch Đức Lâm thật sự đã nói với mấy gã chủ chiến của Bộ Quốc phòng về việc hắn đi xem biểu diễn, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua đầu mối Trương Tiểu Manh này.Bởi vì chỉ có từ miệng của Trương Tiểu Manh mới có thể lấy được bằng chứng để buộc tội Nghị viên Mạch Đức Lâm.
– Em còn muốn quay về làm việc cho gã Nghị viên kia?
– Không, tôi chỉ muốn đi làm một số chuyện có ý nghĩa thật sự mà thôi.
– Chính em cũng biết, em là một kẻ vô cùng ngây thơ, vì sao lại còn muốn đi?
– Con người ai cũng có tiến bộ mà.
– Anh là một người bình thường…Anh không thể hiểu được ý tưởng của những người như bọn em.Anh cũng không biết trong cuộc sống có những chuyện gì có thể khiến cho nhân loại phải hy sinh tính mạng của mình như thế.Phải có những tình cảm gì, cho dù là lý tưởng vô cùng cao thượng cũng vậy…Anh cho rằng cũng không đáng để hy sinh, những người bên kia cũng không nên hy sinh như vậy…
– Trên tay tôi không chỉ có chuyện giữa tôi và anh, mà còn có rất nhiều thứ khác, như là sinh mệnh, như là chính nghĩa…Có lẽ anh sẽ hỏi tôi đến tột cùng cái gì là chính nghĩa.Nhưng theo cách nhìn của tôi, chính nghĩa chính là sự đấu tranh.Đấu tranh vì cái gì? Vì những chuyện có thể khiến cho mình an lòng, không ức hiếp kẻ yếu, không tổn hại đến dân chúng vô tội…Chỉ vậy thôi…
Hứa Nhạc trước giờ vẫn rất trầm mặc, hôm nay hắn nắm chặt điện thoại, nói ra một câu, về sau hắn gằn từng tiếng:
– Trước kia anh đã từng nói qua, cho dù mục đích ban đầu có vĩ đại đến đâu, nhưng nếu quá trình thực hiện nó là dơ bẩn, xấu xí, vậy thì đến cuối cùng nó chắc chắn cũng sẽ là dơ bẩn, xấu xí…
– Tôi sẽ nhớ kỹ những lời này của anh, sau này tôi cũng sẽ làm như vậy.
Bên kia đầu dây, Trương Tiểu Manh ngập ngừng một lúc rồi đáp.
Trong mắt Hứa Nhạc, bỗng nhiên hiện lên một tia thương cảm khó có thể ức chế…Hắn chậm rãi nói:
– Anh có một đại thúc, ông ta đã từng nói qua với anh, nam nữ lúc kết hôn, vì sao lại thích mua một cặp nhẫn đôi? Đó là bởi vì chiếc nhẫn kim cương…con gái rất thích mang nó ra khoe, nhưng lại không cách nào đeo nó khi làm việc được…Kỳ thật nguyện vọng cuộc sống của anh không có gì cao xa.Trước khi có chuyện này phát sinh, lý tưởng lớn nhất của anh chính là, mua cho em một chiếc nhẫn thật to, để cho em đeo vào mà khoe với mọi người…Hơn nữa anh sẽ đảm nhận việc nấu cơm, sẽ đảm nhận việc nhà, em vĩnh viễn có thể đeo nhẫn, không cần phải cởi nó ra…Hiện tại xem ra, anh có lẽ cũng không cần phải tốn tiền mua nhẫn nữa.
Hứa Nhạc nửa nằm nửa ngồi trên giường bệnh, nhẹ giọng nói vào điện thoại:
– Em cố bảo trọng, không cần phải là một cô gái…khờ dại giống như trước đây nữa…Hẹn gặp lại.
Bên kia đầu dây điện thoại trầm mặc một hồi lâu, sau đó mới truyền đến thanh âm của Trương Tiểu Manh:
– Hẹn gặp lại, nam nhân.
***
Cảng vũ trụ Tân Trạch, Cảng Đô tại Kinh Châu, bên trong một chiếc máy bay dân vận.
– Cái gã bạn trai kia của cô có thể xưng là Thánh Hứa Nhạc được đó.
Một gã đại thúc tướng mạo cực kỳ đáng khinh, trên mặt lộ ra vẻ hiền hậu.Hắn nhìn cô gái đeo kính gọng đen, cúi đầu không nói gì đang ngồi bên cạnh, an ủi:
– Chuyện này là chuyện tương lai của các cô cậu, nếu cứ tiếp tục khờ dại, ngây thơ như vậy, sẽ có nhiều tổn thương không đáng.Chỉ cần cô có dũng cảm đối mặt với nó, sẽ khiến cô có kinh nghiệm hơn nhiều.
– Tôi biết, tôi chỉ là có cảm giác có lỗi với hắn.
Trương Tiểu Manh ngẩng đầu lên, tháo kính đen xuống, khẽ lau nước mắt, quật cường cười nói:
– Hơn nữa nếu thật sự anh ta thích tôi, mấy ngày nữa, lại sẽ khiến cho anh ta bị thương tâm một lần nữa.
– Thái gia không tìm thấy chứng cứ gì, tôi càng tìm không ra chứng cứ gì.Cô nói thế nào cũng vậy, căn bản không thể trở thành chứng cứ.
Vị đại thúc này cười nói:
– Trong phạm vi của Liên bang, ta thấy vị Nghị viên các hạ kia tạm thời cũng sẽ không có biện pháp nào.Tôi tin rằng số ghế hành khách của cô hiện tại đã nằm trong tay của hắn ta rồi.
***
Sáu ngày sau, kênh tin tức của Truyền hình Liên bang đã đăng một tin tức, chiếc phi thuyền vũ trụ từ cảng vũ trụ Tân Trạch Cảng Đô bay đi Đặc khu, đang tiến hành dân vận đón khách, trên khoang chuyển tiếp hành khách vì xảy ra chạm mạch ngoài ý muốn, không kịp xử lý, đã rơi trở lại mặt đất, toàn bộ hành khách bên trong khoang chuyển tiếp không một ai may mắn thoát khỏi.

☀️ 🌙