Chương 1456 Lời thề này có vấn đề gì sao?

🎧 Đang phát: Chương 1456

Người đàn ông trung niên gầy gò nghe Diệp Mặc nói xong thì kinh ngạc nhìn anh ta, nói:
“Ngươi quả nhiên thông minh, đoán được ta ở đây là để trông coi một vật.”
Diệp Mặc dù đoán được nhưng vẫn chưa hiểu rõ, hỏi tiếp:
“Ngươi biết đám Cát Hồn Thú do ta giết, nhưng ngươi vẫn phải ở đây trông coi đồ vật kia, vậy nuôi dưỡng đám Cát Hồn Thú để làm gì? Chẳng lẽ sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ngươi không phi thăng Tiên Giới mà muốn ở lại đại lục Lạc Nguyệt xưng bá?”
Người đàn ông trung niên dường như chắc chắn Diệp Mặc không trốn thoát được, trầm mặc một lát rồi nói:
“Đám Cát Hồn Thú và Tà Linh không phải do ta nuôi dưỡng.Nhiệm vụ của ta chỉ là trông coi thạch đài này, những thứ khác không liên quan.”
Diệp Mặc biết đám Cát Hồn Thú không phải do tu sĩ này nuôi, nếu không, khi anh ta điên cuồng giết Cát Hồn Thú, người này dù không rời khỏi đây được cũng không để chúng lao vào chịu chết ngu ngốc như vậy.
“Ngươi nghĩ xưng bá đại lục Lạc Nguyệt cần nhiều Cát Hồn Thú như vậy sao?”
Thấy Diệp Mặc trầm tư, người đàn ông trung niên cười lạnh nói thêm một câu.
Diệp Mặc đồng ý với cách giải thích này, nhiều Cát Hồn Thú như vậy đâu chỉ để xưng bá đại lục Lạc Nguyệt? Nếu chúng tràn ra khỏi Ma Ngục cấm địa, thì có thể diệt đại lục Lạc Nguyệt vài lần.
Vậy rốt cuộc tu sĩ nào muốn tiêu diệt đại lục Lạc Nguyệt? Diệp Mặc hoảng sợ trước suy nghĩ điên cuồng này.Anh biết suy đoán của mình không phải vô căn cứ.Nếu đám Cát Hồn Thú đông đảo kia ra khỏi Ma Ngục cấm địa, tu sĩ đại lục Lạc Nguyệt có sống sót nổi không?
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc hiểu ra.Một tu sĩ cường hãn của Tiên Giới đã phong ấn một món chí bảo hỗn độn ở đây.Tại sao không mang nó tới Tiên Giới? Có lẽ sợ bị phát hiện.
Tu sĩ đó biết chí bảo hỗn độn này lộ ra sẽ khiến người ta điên cuồng tranh đoạt.Vì vậy, y phong ấn nó ở Tu Chân Giới, đồng thời phong bế thông đạo phi thăng vì sợ khí tức hỗn độn bị lộ ra.Còn đám Cát Hồn Thú, mục đích chính là diệt sát toàn bộ tu sĩ Tu Chân Giới.
Nếu không gian phong ấn biến mất, tu sĩ đại lục Lạc Nguyệt có thể phi thăng lên Tiên Giới, kéo theo vô số tu sĩ phi thăng và câu chuyện đại lục Lạc Nguyệt không thể phi thăng bị lộ ra.Khi đó, người Tiên Giới có thể xuống kiểm tra và phát hiện ra chí bảo hỗn độn này.
Vì vậy, sau khi lấy được đồ vật này, tu sĩ đại năng muốn diệt khẩu cả đại lục Lạc Nguyệt.Diệp Mặc hoảng sợ trước suy nghĩ điên cuồng này.Điều này quá thái quá, nhưng không phải là không có khả năng.
“Ngươi phá hủy đại bộ phận kế hoạch của đại nhân, ở lại giúp đỡ những việc còn lại, có lẽ còn giữ được mạng.” Người đàn ông trung niên tiếp tục nói.
Diệp Mặc cười lạnh.Để mình ở lại hỗ trợ phong ấn, khiến tu sĩ đại lục Lạc Nguyệt vĩnh viễn không thể phi thăng sao? Đây đúng là chuyện hoang đường.
“Tu sĩ ở đây không thể phi thăng là do kẻ đứng sau lưng ngươi làm phải không? Ngươi muốn ta phong ấn lại ấn ký này? Còn đám Cát Hồn Thú kia dùng để diệt sát toàn bộ tu sĩ đại lục Lạc Nguyệt?”
Diệp Mặc càng nghĩ càng thấy có khả năng.Đám Cát Hồn Thú ở Ma Ngục cấm địa, còn bản thân mình có thể thông qua Thông Minh Hà đến Đông Huyền Châu và Bắc Vọng Châu, vậy chúng cũng có thể nhanh chóng đến khắp bốn đại châu, đồng thời tiêu diệt tu sĩ cả bốn châu.
Người đàn ông trung niên kinh ngạc nhìn Diệp Mặc:
“Khó trách ngươi còn trẻ mà đã tu luyện đến Hóa Chân tầng bảy.Ngươi thông minh hơn người thường nhiều lắm.Nhưng ta nói cho ngươi biết, đại lục Lạc Nguyệt không thể phi thăng không phải do đại nhân ta làm.Đại nhân ta chỉ bố trí ấn ký để ngăn cản tu sĩ đại lục Lạc Nguyệt cảm nhận được sự kêu gọi của phi thăng thôi.Ngươi phá hủy ấn ký thì tu sĩ sẽ lại cảm nhận được tin tức phi thăng.”
Thấy Diệp Mặc hoài nghi, người đàn ông trung niên nói tiếp:
“Hơn nữa, tu sĩ trong Tu Chân Giới không thể phi thăng không chỉ có đại lục Lạc Nguyệt.Những Tu Chân Giới xung quanh cũng vậy.”
Diệp Mặc nhớ đến Phương Ức Tông và tu sĩ ở Hắc Thạch thành.Họ không phải là tu sĩ đại lục Lạc Nguyệt, nhưng dường như cũng không thể phi thăng.
“Nếu không phải ấn ký phong ấn phi thăng, vậy tại sao khi ta đánh vỡ ấn ký thì các tu sĩ lại có thể phi thăng?”
Diệp Mặc lạnh giọng hỏi.Anh không tin ấn ký này chỉ che đi lực kêu gọi của phi thăng.Anh là tông sư trận pháp cấp chín, tin mình không nhìn lầm.Ấn ký kia dùng để ngăn cản tu sĩ phi thăng.
Người đàn ông trung niên nhíu mày, một lát sau mới nói:
“Hẳn là thông đạo phi thăng vừa lúc đó được người khác mở ra, đồng thời ngươi phá hủy ấn ký để tu sĩ cảm nhận được sự kêu gọi của phi thăng, chỉ như vậy thôi.”
Người đàn ông trung niên dường như lâu rồi không nói chuyện với ai, nên khi Diệp Mặc hỏi, y đều kiên nhẫn trả lời.
Sau khi giải thích hết mấy vấn đề, người đàn ông trung niên trầm giọng nói:
“Những gì ngươi muốn biết, ta đã nói hết rồi.Hiện tại ngươi mở rộng thần hồn để ta làm một ấn ký.Sau đó ngươi dựa theo sự phân phó của ta, đi phong ấn lại mấy cái ấn ký kia.Ta nghĩ, chỉ cần ngươi làm được những điều này, đại nhân sẽ bỏ qua cho ngươi.”
Diệp Mặc dùng ánh mắt thương cảm nhìn người đàn ông trung niên gầy gò:
“Thật ra, ta không hề sợ ngươi.Ta nói những lời này chỉ vì thương cảm cho ngươi thôi.Ta khẳng định với ngươi, ấn ký này không chỉ che khuất lực kêu gọi của phi thăng mà còn ngăn cản hoàn toàn việc phi thăng của các tu sĩ.Tin hay không tùy ngươi.Đại nhân kia của ngươi không tiếc bất cứ giá nào để ngăn cản tu sĩ đại lục Lạc Nguyệt phi thăng, thậm chí sắp đặt Cát Hồn Thú muốn diệt sát toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt để tránh việc trí bảo hỗn độn bị lộ ra, ngươi nghĩ tương lai hắn sẽ bỏ qua cho ngươi sao? Ngươi thật ngây thơ như một đứa ngốc.”
Lời này của Diệp Mặc xuất phát từ đáy lòng.Trí bảo hỗn độn kia trân quý như vậy, đủ để đại năng phía sau tên tu sĩ trung niên diệt sát toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt để tránh việc Tiên Giới biết chuyện.Đến lúc đó chiếm được thứ này rồi, sẽ bỏ qua cho người đàn ông trung niên này sao? Nếu buông tha thì mới là chuyện lạ.Một kẻ có thủ đoạn độc ác như vậy, không giết người diệt khẩu thì Diệp Mặc không tin.
Người đàn ông trung niên gầy gò ngây ngẩn cả người.Một lúc lâu sau, y lẩm bẩm:
“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.Đại nhân đã từng phát thệ với ta rồi, tu sĩ không thể tùy tiện phát lời trọng thệ.”
“Y đã phát trọng thệ rồi sao?”
Diệp Mặc nghi hoặc.Tu sĩ đã phát trọng thệ thì coi như xong, trừ phi là loại tu sĩ nghịch thiên tới cực điểm, bằng không thì một khi phát thệ ra mà không tuân thủ, sẽ sản sinh tâm ma.Nếu kẻ đứng sau người đàn ông trung niên này đã phát trọng thệ, có lẽ thật sự sẽ không ra tay với y.
Thấy Diệp Mặc ngây ngẩn, người đàn ông trung niên gầy gò hừ lạnh:
“Ngươi vừa rồi cố ý gây xích mích cho ta phản bội đại nhân sao?”
Diệp Mặc cười nhạt:
“Ta có làm vậy không? Chia rẽ ngươi và đại nhân của ngươi sao? Đừng tự cho mình thông minh.”
Người đàn ông trung niên đột nhiên đưa tay chộp về phía Diệp Mặc:
“Ngươi không muốn tự nguyện mở rộng thần hồn, vậy để ta cưỡng chế.”
Rõ ràng người đàn ông trung niên chỉ tùy ý vươn tay, nhưng Diệp Mặc cảm giác không gian xung quanh đều đè ép tới, khiến anh ta khó thở, không có chỗ lùi.
Đây không phải là “Vực”.Tâm thần Diệp Mặc kinh hãi, tu sĩ vung tay chộp tới không phải không gian ràng buộc mà là Thiên Địa nguyên khí.Tu sĩ Hư Tiên lợi hại như vậy sao?
Diệp Mặc không kịp suy nghĩ, Tử Đao lập tức phóng ra, toàn lực thi triển chiêu “Huyễn Vân Hoa Sơn Đao”.
Ầm…ầm…
Một tiếng nổ lớn vang lên, không gian rung động khi đao chưởng đối chiến, dần trở nên bất ổn.Ánh đao tím vỡ vụn bắn ra, xé rách ra từng khe màu đen.
“Huyễn Vân Hoa Sơn Đao” của Diệp Mặc bổ trúng chưởng ảnh, cảm nhận được một lực lượng cường đại đánh lên người.Diệp Mặc muốn ổn định thân hình nhưng vẫn bị chấn bay ngược ra ngoài, va vào Tích Thủy đại trận cấp chín.
Đan điền nhộn nhạo.Diệp Mặc cố gắng ổn định, thiếu chút nữa phun ra máu tươi.Anh lập tức phi thân lên, vì biết mình không phải đối thủ của người trước mặt.
Nhưng Diệp Mặc lại cảm nhận được một áp lực cường đại truyền đến, không ngờ bị phong bế trong không gian này.Tích Thủy đại trận cấp chín do anh bố trí, nhưng hiện tại không ra được.Diệp Mặc hiểu, ngay khi tiến vào Thông Minh Hà, anh đã rơi vào lòng bàn tay đối phương.Khó trách tu sĩ kia không sợ anh trốn.
Ngay cả Tích Thủy đại trận cũng là do tên kia cố ý để mình bố trí, nếu không anh không thể bố trí trận pháp ở đây.Diệp Mặc biết Hư Tiên cao hơn Hóa Chân không chỉ một cấp bậc, nhưng không ngờ sự chênh lệch lại lớn như vậy.
Không thể trốn thoát, Diệp Mặc hạ xuống.Dù liều mạng đánh một trận, anh cũng không thấy mình thua.Y là Hư Tiên, nhưng anh còn nhiều thủ đoạn chưa thi triển.
Lúc này, tu sĩ Hư Tiên còn khiếp sợ hơn Diệp Mặc.Y đoán Diệp Mặc rất lợi hại, nếu không không thể giết mấy trăm triệu Cát Hồn Thú.Y cũng biết thanh thái đao trong tay Diệp Mặc không phải thứ bình thường, nhưng không ngờ đối phương có thể khiến y bị thương.
Y nhìn cánh tay đang chảy máu đầm đìa, dường như quên luôn việc cầm máu.Bị một đao của Diệp Mặc đánh trúng, y tỉnh táo hơn.Y ở Thông Minh Hà vô số năm tháng, không thể tu luyện, chỉ có thể ngơ ngác ngồi một chỗ, đây cũng là lý do y không giết Diệp Mặc.
Y không muốn nhớ đến chuyện không muốn nhớ, đây là lý do y ở lại chỗ này, bởi vì chỉ cần nghĩ đến nó, y đã cảm thấy vô cùng phiền não.
Diệp Mặc thấy tu sĩ Hư Tiên chỉ nhìn cánh tay bị thương, không có ý định tiếp tục chiến đấu, nên dừng động tác.Ở đây không thể trốn thoát, sớm muộn cũng phải đại chiến với tu sĩ Hư Tiên này, nên anh cần cẩn thận suy nghĩ xem có biện pháp gì để giết y không.
Tu sĩ Hư Tiên đột nhiên ngẩng đầu nhìn Diệp Mặc:
“Ngươi biết tu vi của ta không?”
“Biết, ngươi là tu sĩ Hư Tiên.”
Diệp Mặc không rõ vì sao người này không tiếp tục động thủ mà lại hỏi một câu không liên quan.
Người đàn ông trung niên gầy gò gật đầu:
“Không sai, ta là tu sĩ Hư Tiên, nhưng không phải là tu sĩ Hư Tiên bình thường.Trong cùng cấp bậc, ta ít khi gặp đối thủ.Ngươi có thể một đao khiến ta thụ thương, vậy có nghĩa là, với tu vi của ngươi, ngươi có thể giết được cả những tu sĩ Hư Tiên bình thường.Cho nên ta biết, ngươi không cần thiết phải gây chia rẽ giữa ta và đại nhân.”
Dừng lại một chút, y mới nói tiếp:
“Lúc đó đại nhân thề với ta thế này: ‘Nếu Bỉnh Thâm có thể tuân thủ lời hứa, ở lại Tu Chân Giới này bảo vệ thạch đài ở Thông Minh Hà đúng mười hai ngàn năm, thì Lục Chính Quần ta quyết không thương tổn đến Bỉnh Thâm nửa phần.Nếu làm trái lời thề này, thì Lục Chính Quần ta ắt sẽ gặp phải Thiên Tru Lôi Kiếp, thần hồn câu diệt, trọn đời không được siêu sinh.'”
Nói xong, tu sĩ Hư Tiên nhìn chằm chằm Diệp Mặc:
“Ngươi nghĩ lời thề này có vấn đề sao?”

☀️ 🌙