Đang phát: Chương 145
Thạch Nhược Tín vốn dĩ không định nhờ đến những nhân vật cấp cao của Thạch gia.Hắn chỉ nghĩ dựa vào đoàn quân Vũ Phong Lôi cùng hơn một ngàn vạn đại quân và ba cao thủ Đạo, có thể dễ dàng chiếm được chín tòa thành trì của Thần giới thứ hai.Chỉ cần có được Thiên thần khí, hắn tin chắc sẽ trở thành người đứng đầu Thạch gia, thậm chí có thể cạnh tranh vị trí tộc trưởng.Ai ngờ, sự chuẩn bị kỹ lưỡng và hoành tráng của hắn lại thất bại thảm hại, suýt chút nữa còn bị tiêu diệt toàn quân.Không những vậy, hắn còn bị trọng thương, phải trốn chui trốn lủi suốt mười năm, thay đổi nhiều tuyến đường mới thoát khỏi được Huyền tinh thiết quáng.Mối thù này nhất định phải trả, kể cả việc “kính tặng” Thiên thần khí cho đám lão già của Thạch gia.Còn về Chu gia, chỉ cần hắn kích động một chút là mọi chuyện sẽ ổn thỏa.
“Hừ, Hồng Quân, Nghịch Ương, Liễu Hàn Thư, các ngươi đáng chết!” Đến giờ Thạch Nhược Tín vẫn không biết Liễu Hàn Thư đã chết trong trận chiến đó.
Lúc này, Hồng Quân từ từ tỉnh lại khỏi nỗi đau mất mát.Chín tòa thành trì vẫn cần hắn, những thần dân của Thần giới thứ hai cũng cần hắn.Hắn là người sẽ mang lại con đường sống huy hoàng cho họ.
Cửu Diệu Phạm Thiên Trận là một đại trận mà Hồng Quân đã lĩnh ngộ được trong thời gian bế quan.Đây là một sự kết hợp giữa khốn trận, ảo trận và sát trận, có thể nói là trận pháp này được phối hợp đến mức hoàn hảo, đạt đến cấp độ tam cấp.Cửu Diệu Phạm Thiên Trận có tổng cộng chín cơ điểm, mỗi cơ điểm cần được cung cấp năng lượng từ chín trăm chín mươi chín khối thần thạch màu xám.Ban đầu, Hồng Quân định dùng Huyền tinh thần thiết từ Huyền tinh thiết quáng để có nguồn năng lượng dồi dào hơn, nhưng sau khi thấy người của Chu gia sử dụng di động trận pháp, hắn đã thay đổi ý định.Hồng Quân dùng chính thành trì của mình, mỗi thành có chín trăm chín mươi chín trung phẩm thần nhân cung cấp năng lượng, mỗi một ngàn năm luân chuyển một lần.Năng lượng từ con người lớn hơn nhiều so với thần thạch, không những vậy còn có thể tùy ý điều chỉnh lượng năng lượng, giúp Cửu Diệu Phạm Thiên Trận ổn định hơn rất nhiều.
Sau vô số lần diễn tập và thử nghiệm, Hồng Quân cuối cùng đã hiểu rõ cách bố trí trận pháp này.Lần này, hắn cẩn thận hơn rất nhiều trong mọi việc, thử nghiệm với chín thần nhân làm một điểm, mô phỏng theo cách bố trí của chín trăm chín mươi chín người, cuối cùng mới đi đến phương án cuối cùng như dự định ban đầu.Năm mươi năm sau, chín thành trì của Hồng Quân cuối cùng đã trở thành một pháo đài kiên cố không thể phá vỡ, đó chính là sự kỳ diệu của Cửu Diệu Phạm Thiên Trận.
Lần này, Nghịch Ương tìm đến Hồng Quân sau khi hắn đã bố trí xong Cửu Diệu Phạm Thiên Trận.Hồng Quân vẫn còn cảm thấy có gì đó không ổn, nhiều chuyện hắn không để tâm đến.
“Tiểu Quân, ta biết cái chết của Hàn Thư khiến đệ luôn tự trách mình.Nhìn đệ như vậy ai cũng lo lắng.Ta nghĩ Hàn Thư huynh đệ chỉ là đang ở một nơi nào đó ngoài không gian này thôi.Nếu Hàn Thư huynh đệ thực sự đã chết, thì khi thấy đệ như thế này…”
Hồng Quân đột nhiên nở một nụ cười: “Nghịch Ương, mấy năm qua đệ luôn tự hỏi mình một chuyện, chúng ta làm như vậy có phải là sai không?”
Nghịch Ương ngạc nhiên: “Sai? Sai cái gì?”
“Có phải chúng ta chỉ cần sống ở thôn trang, không cần tiến vào thành trì, thì sẽ không có tranh đấu, Thần giới nhất cũng sẽ không gây phiền toái cho chúng ta? Bây giờ chúng ta lớn mạnh nhưng luôn luôn lâm vào những cuộc chiến.Huynh nói có cái gì là đúng?”
Đến giờ phút này, Nghịch Ương với bao nhiêu năm kinh nghiệm sống và chết cũng chưa bao giờ nghĩ đến tình huống này.Khi sống hay chết, hắn cũng không ngừng tranh đấu: “Chuyện này ta cũng chưa từng nghĩ tới.”
“Tại sao phải đi cướp thành trì? Có phải sống một cuộc sống bình thường ở thôn trang tốt hơn không?” Hồng Quân lại hỏi.
“Như thế nào là bình an vô sự? Thần giới thứ hai đối với người của Thần giới thứ nhất chỉ là nô lệ.Bọn họ muốn gì chúng ta cũng phải làm, nếu không họ sẽ dùng bạo lực trấn áp.” Nhớ lại cuộc sống trước kia, Nghịch Ương bỗng dưng nổi giận.
“Tại sao họ lại như vậy? Đều đã chết một lần rồi, tại sao vẫn còn chú trọng đến quyền lợi và dục vọng? Chẳng lẽ chỉ mong muốn được sống cũng không quan trọng sao? Mà mục đích tu luyện của chúng ta là gì? Tu tiên thành tiên, tu thần thành thần, cố gắng phấn đấu trở thành thiên thần, thiên thần lại khổ tu lên thần vương, trên thần vương lại có thiên tôn, nếu trên thiên tôn còn có tầng thứ cao hơn tồn tại, thành chúa tể vũ trụ… Nhưng rốt cuộc để làm gì? Mà trong mắt chúa tể thì con người chỉ là như con kiến mà thôi.Thần nhân tranh đấu thì hắn cũng chỉ bàng quan mà xem thôi.”
Nghịch Ương nghe Hồng Quân nói thì cứng lưỡi, không biết giờ này phải nói gì.Bản thân vì muốn tu tiên, tu thần cũng vì muốn có một lực lượng cường đại, sau khi có được lực lượng cường đại lại muốn có một lực lượng cường đại hơn nữa.Nhưng cũng như lời Hồng Quân nói, đạt đến chí tôn vũ trụ rồi thì sao? Mình sẽ làm gì nữa? Chính hắn cũng không có câu trả lời.
“Nếu mức tận cùng của tu luyện cũng chỉ để tìm một cuộc sống bình lặng, tại sao chúng ta ở đây vẫn liều mạng tranh đấu? Tìm một chỗ ẩn cư có phải tốt hơn không?” Hồng Quân lại tiếp tục nói: “Thiên đạo, chúng ta vì thiên đạo mà theo đuổi, nhưng thiên đạo là cái gì? Hay chính là một cái không thực sự tồn tại? Chúng ta cầu thiên đạo rốt cuộc là vì cái gì? Siêu thoát sinh tử? Nếu không phải vì chiến tranh thì chúng ta cũng đã siêu thoát sinh tử rồi, vậy rốt cuộc chúng ta vì cái gì?”
Giờ phút này Nghịch Ương cũng đã trợn tròn mắt, thượng phẩm thần nhân cộng với sống hàng ức triệu năm giờ này cũng không đủ dùng.Những vấn đề của Hồng Quân giờ này rất khó trả lời.Đúng vậy, bọn họ tu luyện bao nhiêu ức năm như thế rốt cuộc vì cái gì? Hay ngay cả Hồng Mông, Lâm Mông, Tần Vũ cũng khó có câu trả lời thuyết phục.
“Tiểu Quân nói thật là ta không trả lời đệ được vấn đề này, một chuyện cũng không trả lời được.Nhưng ta biết một điều, nếu không có đệ thì Thần giới thứ hai vĩnh viễn bị áp bức.Có đệ dẫn dắt mọi người có thành trì, mở rộng thành trì… Ta chỉ biết có được nhiều thành trì thì Thần giới thứ hai có nhiều lợi ích, có thể sinh tồn tốt hơn.”
“Càng có nhiều lợi ích? Càng sinh tồn tốt hơn?” Hồng Quân lắc đầu: “Chúng ta chiếm được một tòa thành trì thì bị tám tòa thành trì trả thù, cũng bắt đầu có người hi sinh.Chúng ta chiếm được chín tòa thành trì thì có đến hơn một trăm tòa thành trì tấn công, người của chúng ta hi sinh ngày càng nhiều, thậm chí ngay cả sư huynh cũng vì thế mà chết đi, ngay cả một nguyện vọng nhỏ nhoi là một trăm năm sống một cuộc sống phàm nhân đều không thực hiện được.Được rồi, hơn một trăm tòa thành trì liên quân thất bại, ta dám khẳng định Thần giới thứ nhất sẽ triển khai nhiều binh lực tấn công chúng ta, dám chắc chúng ta thương vong càng nhiều.Chẳng lẽ đây là điều mà đệ đem đến cho Thần giới thứ hai sao? Đây là ích lợi, là cơ hội sinh tồn sao?”
Nghịch Ương ngạc nhiên, Hồng Quân nói cũng đúng, nếu không bởi vì đoạt thành thì người của Thần giới thứ hai thương vong không nhiều như vậy.Mặc dù mỗi trận đánh thương vong chỉ có thể tính là “chín con trâu mất một sợi lông”, nhưng những người này đích xác đã chết, rốt cuộc không ai có thể sống lại được.Bọn họ là thành chủ chứ không phải tử thần, từ ý nghĩa đó có thể nói họ không có quyền quyết định sinh mạng của người khác.
“Huyền hổ thú cũng vậy, mặc dù bọn họ đã nhận đệ làm chủ nhân, nhưng nếu đệ không xuất hiện thì họ cũng không phải chiến đấu, hi sinh.Bọn họ cũng không ảnh hưởng đến thần nhân, mà thần nhân cũng không tìm đến họ gây phiền toái.Tất cả là tại đệ, đệ là người gây ra rắc rối này, cuộc sống của họ cũng sẽ không còn được yên bình nữa, thậm chí cả tam đại thú tộc cũng sẽ như thế.Tất cả chuyện này cũng bắt đầu từ chúng ta đoạt thành, huynh nói đi có phải chúng ta đã sai không?”
Nghịch Ương chỉ còn biết trợn mắt nhìn Hồng Quân, một lời cũng không thốt ra và một mực nghe Hồng Quân nói.
“Thiên đạo rốt cuộc là gì? Thế giới người sống cũng có, không gian cũng tồn tại, rốt cuộc là vì cái gì? Vì cái gì?” Hồng Quân đột nhiên đứng lên, hai nắm tay nắm chặt, trong mắt lưu động một màu xám quang mang, không tự chủ được trên người bỗng tỏa ra một cỗ khí thế cường đại, mặc dù chỉ là hạ phẩm thần nhân nhưng khí thế này khiến Nghịch Ương thiếu chút nữa không thở nổi.
Hồng Quân chỉ ngón tay lên bầu trời lớn tiếng nói: “Thiên đạo là cái gì? Nếu thiên đạo là làm cho con người ta vì lợi ích dục vọng mà tàn sát nhau, vì một cái mục tiêu không hiểu được mà liều chết tranh đoạt, ta đây Hồng Quân xin thề sẽ có một ngày ta nghịch thiên cải đạo, trọng quy tắc!”
“Ầm!” Một thanh âm rung trời, cho tới bây giờ tại vô danh không gian chưa từng có thiên kiếp, mà lúc này bầu trời dầy đặc vô danh vật chất bỗng nhiên xuất hiện vô số điện quang, màu xám vật chất tựa như đám mây quay cuồng, rung chuyển không thôi.
Thời khắc này tất cả các sinh vật ở vô danh không gian đều khiếp sợ nhìn lên bầu trời, ẩn dấu trong mầu xám vật chất kia là vô số tia chớp, mọi người ai cũng tin rằng một tia chớp kia có thể giết chết một thượng phẩm thần nhân.
Nhất là một số ít thần nhân của Thần giới thứ nhất đều thấy đã ức ngàn ngàn năm rồi không hề có lôi điện, mà đối với họ lôi điện chính là đại diện cho thiên phạt, đó là tự nhiên sinh lôi điện chứ không phải con người hay Thần tạo ra.Với cường độ của lôi điện thì dám khẳng định không phải con người tu luyện có thể tạo được, nhưng điều đó tại sao lại xuất hiện ở không gian này?
Hồi lâu sau ngón tay Hồng Quân chậm rãi hạ xuống, trong ánh mắt màu xám quang mang đã khôi phục nguyên trạng, sắc mặt cũng trở lại bình thường, nhưng lúc này Nghịch Ương lại đang đắm chìm trong khiếp sợ.Lần trước khi Hàn Thư chết đi khiến Hồng Quân bị kích động đã khiến bầu trời dị biến quay cuồng, mà lần này Hồng Quân đã khiến bầu trời có lôi điện.
“Tiểu Quân, những lời này không phải có thể nói ra một cách tùy tiện, cẩn thận không đưa tới thiên phạt!” Nghịch Ương lo lắng nhìn mây xám đang dần dần tản đi, cẩn thận dặn dò Hồng Quân.
Hồng Quân cuối cùng đã khôi phục lại bộ dáng trước kia, nhẹ nhàng cười nói: “Yên tâm đi Nghịch Ương, nếu thiên phạt ta, ta sẽ nghịch thiên!” Hồng Quân nói ra dễ dàng, nhưng Nghịch Ương lại cực kỳ sợ hãi, nhìn nhìn bầu trời xem có lôi điện hay không.
“Tiểu Quân, kế tiếp chúng ta nên làm gì bây giờ?” Vừa rồi sau khi Hồng Quân phân tích về thiên đạo, lão cũng không còn hiểu ý hắn như thế nào, liền hỏi lại.
“Tiếp tục đoạt thành!” Hồng Quân gằn giọng ra bốn chữ, đoạn phất tay áo bỏ đi, bỏ lại Nghịch Ương còn đang ngẩn ngơ không biết suy nghĩ cái gì.
“Nói tới nói lui cũng là tiếp tục đoạt thành!” Nghịch Ương lấy lại tinh thần, bất mãn hầm hừ mấy tiếng.
Hồng Quân rời đi nhưng cũng không đi xa, hắn tiến vào mật thất nơi La Băng đang tu luyện.Mấy năm nay hắn vì suy nghĩ về thiên đạo nên cũng không để ý tu luyện, vừa rồi trong nguyên anh đột nhiên màu xám vật chất có một rung động.Hồng Quân rõ ràng cảm nhận được Hồng Quân đạo của mình lập tức sẽ tiến vào tầng hai trung kỳ.
