Chương 144 Sử Lai Khắc Giám Sát Đoàn (3)

🎧 Đang phát: Chương 144

“Kẻ ngoài cuộc chỉ thấy nội viện, ngoại viện là phân chia đẳng cấp, bất công cho đệ tử ngoại viện vì nhân tài đổ dồn vào nội viện.Nào ai thấu, áp lực đệ tử nội viện gánh vác, ngoại viện khó lòng tưởng tượng.Áp lực ấy mang tên Giám Sát!” Huyền lão nhấn mạnh.
“Các ngươi hẳn thắc mắc ‘Giám Sát’ là gì? Giám sát ai? Dẹp tan bất công trên đại lục ư? Không tưởng! Đấu La rộng lớn, dân số tứ quốc tỷ người.Sử Lai Khắc này thôi, năm triệu dân.Nội viện đệ tử ít ỏi, sức đâu mà quản?”
“Đối tượng của ta là Hồn Sư, là con người, thậm chí quan lại, nhưng không nhắm vào quốc gia.Mạng lưới tình báo giăng khắp nơi, hễ nơi nào có chuyện ác, Hồn Sư tác oai tác quái, đệ tử nội viện sẽ ra tay trừng trị.Ở học viện, chúng ta là Giám Sát Giả, Sử Lai Khắc Giám Sát Giả.Nội viện còn có tên khác: Sử Lai Khắc Giám Sát Đoàn.Ta hiện là Phó đoàn trưởng.”
“Các ngươi hẳn tự hỏi, nội viện chưa đến trăm người, đại lục rộng lớn, chuyện ác mỗi ngày không đếm xuể, làm sao giám sát hết? Ta cho các ngươi hay, dù là Nhật Nguyệt đế quốc cũng không dám xem thường Sử Lai Khắc Giám Sát Đoàn.”
“Nội viện tuy ít người, nhưng sổ sách ghi chép, đệ tử ngoại viện tốt nghiệp đã gần hai vạn.Giám Sát Giả tốt nghiệp nội viện cũng gần nghìn người.Nội viện thường xuyên có người ngã xuống, nhưng ta dám chắc, kẻ tốt nghiệp đều là tinh anh trong tinh anh.Hơn nữa, học viện có đội ngũ giáo viên ưu tú nhất, ai được giữ lại làm thầy đều là Giám Sát Giả.”
“Mỗi đệ tử nội viện muốn tốt nghiệp phải hoàn thành ba mươi nhiệm vụ giám sát.Đó không chỉ là khảo nghiệm mà còn là quá trình rèn luyện tâm hồn.Sử Lai Khắc bồi dưỡng không phải cường giả tầm thường, mà là những người sẵn sàng bảo vệ hòa bình đại lục, là nhân tài chân chính.”
“Giám Sát Giả chính là Chấp Pháp Giả.Việc gì đến tay Sử Lai Khắc Giám Sát Đoàn đều là chuyện cực kỳ nguy hiểm.Thậm chí đối thủ là Phong Hào Đấu La.Các ngươi hãy suy nghĩ kỹ, có thật sự muốn gia nhập Giám Sát Đoàn hay không?”
“À quên, Giám Sát Giả không có lương.” Huyền lão lại trở về vẻ thoải mái thường ngày.Lão thấy trong mắt bảy người, không ai do dự, ai nấy đều kiên định.Rõ ràng, bọn chúng đã có đáp án.
Đái Thược Hành bước lên, nói: “Các sư đệ, sư muội.Với tư cách là một Giám Sát Giả, ta có thể nói, rất nhiều học trưởng trước khi tốt nghiệp đều bảo rằng, được trở thành Giám Sát Giả là vinh dự lớn nhất.Dù đã tốt nghiệp, ai cũng mong muốn tiếp tục công việc này.”
“Với kẻ ác, chúng ta là tử thần.Với người yếu bị ức hiếp, chúng ta là thiên sứ.Giám Sát Giả hoàn thành nhiệm vụ, giúp đỡ người lương thiện cũng là rèn luyện tâm hồn.Cảm giác ấy, chuyện bình thường không thể so sánh.”
“Ta vinh dự đã hoàn thành 28 nhiệm vụ giám sát.Ta từng giết giặc cướp gian dâm, hôn quan coi mạng người như cỏ rác, ác nhân buôn bán trẻ em, nô lệ…Khẩu hiệu của nội viện là: Thực lực và trách nhiệm song hành, tâm hồn đi cùng lương thiện.Ta nguyện cùng các ngươi cố gắng.”
Lời của Đái Thược Hành bình dị, nhưng lại mang một cảm xúc đặc biệt khiến cả Mã Tiểu Đào, người vốn không hợp với hắn, hay những Giám Sát Giả đang lắng nghe cũng lộ vẻ kính nể, kiêu ngạo và tự hào.Giống như bọn họ đang đắm chìm trong vinh quang.
Huyền lão gật đầu: “Được rồi.Cho ta câu trả lời.Gia nhập hay rút lui?”
“Gia nhập!” Bảy người đồng thanh.Khoảnh khắc ấy, bảy thành viên đội dự bị dường như tâm linh tương thông.Bọn họ biết, trở thành đệ tử nội viện Sử Lai Khắc đồng nghĩa với sứ mệnh và trách nhiệm với đại lục.Trước mắt, bọn họ chưa cảm nhận được vinh quang, nhưng cũng không khỏi sợ sệt khi gánh vác trách nhiệm này.
Huyền lão mỉm cười: “Tốt lắm, ta đã không nhìn lầm người.Các ngươi không phải kẻ hèn nhát.Ta nói nhiều như vậy cũng vì các ngươi sắp phải nhận nhiệm vụ giám sát đầu tiên.Tiểu Đào, nói cho bọn chúng nghe một chút về nhiệm vụ sắp tới.Vương Ngôn, đưa trang bị của Giám Sát Giả cho bọn chúng.”
“Vâng.” Mã Tiểu Đào lập tức lấy từ Trữ Vật Hồn Đạo Khí ra mấy chiếc nhẫn, lần lượt đưa cho từng người trong đội dự bị.
Chiếc nhẫn bằng bạc, khảm một viên đá quý màu xanh biếc lớn cỡ móng tay.Viên đá tràn đầy khí tức sinh mệnh.Xung quanh chiếc nhẫn điêu khắc hình dạng tòa thành Sử Lai Khắc.
Mã Tiểu Đào nói: “Nhận lấy rồi cất kỹ, đây là dấu hiệu của Sử Lai Khắc Giám Sát Giả.Chỉ chúng ta mới có.Nhỏ một giọt máu vào nó, nó sẽ huyết mạch tương liên với các ngươi.Người của mình sẽ nhận ra.Chiếc nhẫn này cũng là một Trữ Vật Hồn Đạo Khí, bên trong có trọn bộ vật dụng chuyên dùng, các ngươi có thể lấy ra xem.”
“Bao gồm quần áo, mặt nạ, áo choàng chuyên dụng, còn có đạn tín hiệu cầu cứu.Khi chấp hành nhiệm vụ, chúng ta không thể để lộ diện mạo.Quan trọng nhất là đạn tín hiệu.Loại đạn này dành riêng cho chúng ta.Giám Sát Giả gặp nguy hiểm chỉ cần sử dụng sẽ có đệ tử nội ngoại viện đến ứng cứu.Tác dụng của nó còn lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của các ngươi.”
“Tiếp đến là nhiệm vụ.Lần này, các ngươi đến vùng biên giới Tinh La và Nhật Nguyệt, tìm kiếm và tiêu diệt một đám trộm cướp.Từ giờ đến ngày bắt đầu Đấu Hồn Đại Tái không còn xa nữa, chúng ta phải hoàn thành nhiệm vụ này trong vòng ba đến bốn ngày.”
“Đám trộm cướp đó tàn nhẫn và gian xảo.Bọn chúng chuyên chặn cướp thương nhân đi qua biên giới hai nước, không để lại một ai sống sót.Đại bản doanh của bọn chúng nằm trên một ngọn núi có địa hình phức tạp, nhiều dốc đứng và hang động.Quân đội khó tấn công.Ngọn núi này còn nằm giữa Tinh La và Nhật Nguyệt.”
“Hai quốc gia này vốn không thân thiện, dĩ nhiên không thể liên hiệp tiêu diệt bọn chúng.Quân đội bên này đến, bọn chúng sẽ chạy trốn sang bên kia.Thậm chí từng có một trận chiến quy mô nhỏ giữa hai đế quốc vì truy đuổi bọn chúng.Bởi vậy, bọn chúng mới có thể tồn tại đến giờ.Số lượng không đến ba trăm, nhưng ai cũng thông thuộc địa hình và gian xảo.Những tiểu đội số lượng ít như chúng ta mới dễ chiến đấu với bọn chúng.”
“Nghe đồn, đám trộm cướp đó tự xưng là Sứ Giả của Tử Thần, cầm đầu là một Tà Hồn Sư cường đại.Tuyệt đối không thể xem thường.Các ngươi chưa từng giết người đúng không? Vậy thì tranh thủ lần này thử một lần.Ta nhắc lại, nhiệm vụ lần này của chúng ta là tiêu diệt bọn chúng không chừa một tên nào.Bên trong bọn chúng không có người già, phụ nữ hay trẻ em, tóm lại không có ai là người tốt cả.”
Giết người? Hai chữ này với Hoắc Vũ Hạo quả thật xa lạ.Nhất là Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông và Tiêu Tiêu, ba đứa còn quá nhỏ, nghe đến hai chữ kia đều không kềm được mà tim đập rộn ràng.
Mã Tiểu Đào bật cười nhìn Hoắc Vũ Hạo: “Sao? Sợ rồi à? Đến lúc đó đừng có tè ra quần đấy, không ai rảnh lấy quần cho đệ thay đâu.”
Hoắc Vũ Hạo đỏ mặt: “Đệ không có sợ.”
Trước mặt Mã Tiểu Đào, hắn không thể ngẩng cao đầu được.Chuyện hôm đó đến nay vẫn là bóng ma trong lòng hắn.Mã Tiểu Đào cười: “Không sợ thì tốt.Lần này chủ yếu là bảy người chúng ta ra tay, các ngươi đi theo chỉ giúp đỡ một chút thôi, quan trọng là tự bảo vệ mình.Bọn đạo phỉ này vô cùng tàn nhẫn, mới lấy tên là Sứ Giả của Tử Thần.Ở vùng núi ấy, hễ nghe đến tên Tử Vong Chi Thủ hay Tử Thần Sứ Giả, dân chúng đều sợ mà biến sắc.”
“Vùng núi này rộng khoảng bốn nghìn năm trăm thước, là vùng đất sinh ra từ vụ va chạm giữ hai đại lục, còn có tên là Minh Đấu sơn mạch.Khoáng sản ở đây phong phú, hàng năm sản xuất hơn mười loại khoáng sản quý hiếm.Vì thế Tinh La và Nhật Nguyệt luôn chiến tranh vì Minh Đấu sơn mạch.Về phía Tinh La, chắc hẳn không giúp được gì nhiều cho chúng ta đâu.”

☀️ 🌙