Đang phát: Chương 144
Hắn giận dữ, chỉ vào Trọng Thái quát:
– Ta biết Cổ Vinh, nhưng chưa từng nghe nói hắn có đồ đệ như ngươi!
Trọng Thái ngớ người:
– Tuy rằng không phải do Cổ đại sư trực tiếp thu nhận, nhưng ta và Sử Nguyên, đệ tử của ông ấy, là bạn tâm giao, thường xuyên trao đổi về Thuật Luyện, nên xem như nửa đồ đệ của Cổ đại sư.
Trọng Thái nghi hoặc nhìn bốn người:
– Các ngươi cũng quen biết Cổ Vinh đại sư sao?
Ngô Quang đứng bên cạnh đã mất kiên nhẫn:
– Trọng Thái, việc gì phải nói nhiều với đám nhà quê này?
Hắn chỉ vào Lý Vân Tiêu:
– Cổ Lan Diệp và cô ả kia giá bao nhiêu, nói nhanh!
Ánh mắt Lý Vân Tiêu lạnh đi, sát khí lóe lên trong đáy mắt, hắn cười lạnh:
– Rẻ thôi, dùng đầu hai người các ngươi đổi lấy.
– Cái gì? To gan!
Ngô Quang tức giận mặt mày tím tái:
– Ngươi không nghe rõ ta là ai sao?
Lý Vân Tiêu lạnh lùng:
– Đánh hắn, cả tên “đại sư” kia nữa, đánh cho ta!
*Bốp!*
Cổ Vinh lao ra đầu tiên, tát mạnh vào mặt Ngô Quang, rồi quay sang Trọng Thái, liên tục đấm đá.Vốn dĩ tu vi của hắn là Võ sĩ, đánh Trọng Thái quá dễ dàng.Trong lòng hắn hận vô cùng, mượn danh tiếng của mình đã đành, còn dám chọc vào Vân thiếu! Làm hình ảnh của mình trong lòng Vân thiếu xấu đi, hắn không thể nhịn được nữa.
Tỷ đệ Mộng Vũ cũng xông vào đánh Ngô Quang túi bụi, cả hai đều là Võ sĩ, lại tu luyện Sát Khí Quyết, nên trên người mơ hồ tỏa ra sát khí khiến người ta kinh sợ.
Chưởng quỹ đứng nhìn mà choáng váng, vội vàng chạy tới khóc lóc:
– Xin dừng tay, xin dừng tay! Các vị khách quan, xin đừng đánh nữa!
Con trai của Thành chủ đại nhân và Trọng Thái đại sư bị đánh trong tiệm của mình, trách nhiệm này lớn lắm! Nếu bốn người này bị bắt vào ngục thì còn đỡ, nhỡ họ đánh xong rồi bỏ trốn thì mình xong đời.Vì vậy, mỗi khi đòn đánh rơi xuống người hai tên kia, tim chưởng quỹ lại đau như cắt.
– Được rồi, đánh nữa chết người đấy.
Lý Vân Tiêu thấy đủ rồi thì lên tiếng ngăn lại.
Ba người vẫn tiếp tục “binh binh” thêm mấy cái, nhổ thêm ngụm nước bọt rồi mới hả giận đi theo Lý Vân Tiêu rời khỏi.
– Ngô Quang thiếu gia, Ngô Quang thiếu gia, cậu không sao chứ?
Chưởng quỹ sợ hãi, vội vàng đỡ Ngô Quang dậy, nhưng thấy hai cái đầu sưng vù biến dạng, hắn ngơ ngác khóc rống:
– Ai là Ngô Quang thiếu gia vậy?
Cái đầu heo bên trái chỉ vào mình, giọng khàn đặc:
– Ta, là ta.
Hắn khó khăn lấy từ trong ngực ra một quả pháo tín hiệu, đưa cho chưởng quỹ:
– Mau, mau bắn đi! Ta, ta, ta muốn giết chúng!
Chưởng quỹ run rẩy cầm lấy pháo tín hiệu, chạy ra ngoài bắn lên, một đạo pháo hoa rực rỡ nở tung trên bầu trời.Nhưng chưởng quỹ không còn tâm trạng ngắm pháo hoa, chỉ mong người của phủ thành chủ mau đến, chỉ cần bắt được bốn người Lý Vân Tiêu, có lẽ hắn sẽ không sao.
Đột nhiên Lý Vân Tiêu dừng bước, nhìn lên đám khói hoa trên trời.Cổ Vinh cũng cau mày:
– Hình như là pháo hiệu từ tiệm thuốc, có lẽ rắc rối đến rồi.
– Rắc rối ư?
Lý Vân Tiêu cười, hắn không phải kẻ thích gây chuyện, nhưng nếu rắc rối tìm đến, hắn cũng không sợ.
Quả nhiên, bốn người chưa ra khỏi thành thì đã thấy rất nhiều quân lính từ khắp nơi ùa tới, bao vây bốn người.Ngô Quang và Trọng Thái cũng nhanh chóng dùng băng gạc quấn kín đầu, chỉ để hở hai con mắt.
Dẫn đầu là một viên tướng lĩnh trung niên, mắt sáng như đuốc, uy phong lẫm liệt, hắn nhìn bốn người một lượt, lạnh lùng nói:
– Bốn đứa nhóc từ đâu tới, người lớn đâu?
Hắn nhìn lại, thấy toàn là những thiếu niên mười lăm tuổi, chỉ có Cổ Vinh lớn hơn một chút, khoảng hai mươi.Vì vậy, hắn hỏi Cổ Vinh.Là thống lĩnh vệ binh Phổ Dương Thành nhiều năm, nhãn lực của Ban Binh Bạch hơn người thường.Tuy bốn người ăn mặc không tệ, nhưng chưa lọt vào mắt xanh của hắn, quan trọng nhất là bốn người đều là Võ sĩ, một người thậm chí còn là Bát tinh đỉnh cao.
Mười lăm tuổi, Bát tinh đỉnh cao Võ sĩ, điều này có nghĩa gì? Ít nhất phía sau đám thiếu niên này phải có chỗ dựa lớn.Vì vậy, hắn không dám lỗ mãng ra lệnh bắt người.
Cổ Vinh ngớ người, trên trán lập tức nổi lên vài vạch đen, hắn lạnh giọng:
– Cút!
Ngô Quang tức giận:
– Ban thống lĩnh, nói nhiều với chúng làm gì, bắt hết lại treo lên đánh chết! Con nhỏ kia thì đưa về phòng ta, ta sẽ khiến nó sống không bằng chết!
Ban Binh Bạch hoa mắt chóng mặt, gặp phải một tên công tử bột thế này, hắn hận không thể tát cho một cái! Bao nhiêu người như vậy mà không biết thu liễm.Nhưng thân là người của vệ đội Thành chủ, hắn cũng không thể làm gì khác, mặt lạnh tanh nhìn Cổ Vinh:
– Các ngươi biết mình phạm tội gì không? Nếu không gọi người lớn đến, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!
Cổ Vinh khinh thường:
– Nếu các ngươi không tránh ra, hậu quả sẽ càng nghiêm trọng hơn!
Ban Binh Bạch biết nói nhiều vô ích, vung tay, một loạt binh lính rút đao xông lên.
– Khoan đã!
Đột nhiên Lý Vân Tiêu lên tiếng:
– Các ngươi định đông người hiếp ít người sao?
Ngô Quang dữ tợn hét lớn:
– Đúng là đông người hiếp ít người đấy, thì sao? Không phục à? Không phục ta đánh cho đến khi phục mới thôi!
Lý Vân Tiêu khẽ gật đầu, trong đám vệ binh này cũng không thiếu cao thủ Nhất Nguyên cảnh, tên thống lĩnh trên lưng ngựa kia còn là Đại vũ sư.Bản thân hắn đương nhiên không sợ, muốn đi thì ai cản được, nhưng Mộng Vũ và những người khác thì nguy.Hắn chậm rãi nói:
– Không phải các ngươi muốn tìm người lớn của chúng ta đến sao, vậy chờ năm phút.
Ban Binh Bạch vung tay, đám thị vệ lập tức dừng lại, chỉnh tề đứng nghiêm chờ đợi, rõ ràng là được huấn luyện kỹ càng.
Lý Vân Tiêu lấy từ trong ngực ra một mũi ám tiễn, bắn thẳng lên trời.Lập tức nó nổ tung thành tám mũi tên nhỏ, kéo theo khói đặc và ánh lửa dữ dội, bay về tám hướng.
– Xuyên Vân tiễn!
Ban Binh Bạch thất thanh kêu lên, mắt như muốn rớt ra ngoài, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, kinh hãi nhìn bốn người.
Hắn từng ở trong quân đội, đương nhiên biết lai lịch của Xuyên Vân tiễn, đây là tín hiệu triệu tập cấp cao nhất của quân đội, mỗi mũi tên đều được làm từ tinh cương, bên trong chứa một loại vật chất gọi là Diễm Lân phấn, khi nổ tung sẽ tạo ra khói đặc và ánh sáng mạnh, Xuyên Vân tiễn chứa tám mũi tên nhỏ, bắn về tám hướng.Bất kể trong hoàn cảnh nào, đều có thể định vị chính xác!
