Truyện:

Chương 144 Phát tài nho nhỏ.(3)

🎧 Đang phát: Chương 144

Một điều nữa khiến Miêu Nghị không khỏi thèm thuồng là những loại rượu ngon mà hắn từng được thưởng thức tại hội Quỳnh Tương Ngọc Dịch.Trong nhẫn trữ vật của bảy mươi hai vị trại chủ có hơn một vạn vò rượu ngon, khiến hắn phát cuồng vì thèm, với số lượng đó thì hắn có thể uống được rất lâu.
Những loại rượu này có lẽ rất khó tìm thấy ở nơi khác, hoặc ít nhất là khó có được nhiều như vậy, lần này đúng là một thu hoạch ngoài mong đợi.
Có lẽ vì các trại chủ muốn dùng linh thảo để chưng cất rượu, nên trong nhẫn trữ vật của mỗi người đều có rất nhiều linh thảo đủ loại, số lượng lên đến hơn hai vạn gốc với chủng loại vô cùng đa dạng.Miêu Nghị chưa từng tiếp xúc với lĩnh vực này, có lẽ đã từng nghe qua tên, nhưng lại không nhận ra được loại nào, cũng không phân biệt được loại nào quý giá, loại nào không, nên chỉ có thể tạm thời bỏ qua một bên.
Các loại châu báu cũng có vô vàn, nhiều không đếm xuể, có đến hơn trăm viên dạ minh châu to bằng nắm tay, nhưng Miêu Nghị lại không hứng thú với những thứ này, nên không thèm quan sát kỹ.
Điều khiến hắn cười không ngớt là phát hiện trong nhẫn trữ vật của bảy mươi hai vị trại chủ đều có pháp bảo.Nhẫn nào cũng có một hai món pháp bảo nhất phẩm được luyện chế bằng bạch tinh, tổng cộng có khoảng một trăm lẻ ba món, rõ ràng đều là binh khí của bảy mươi hai vị trại chủ.
Một trăm vạn hắc tinh tinh luyện ra tinh phấn mới có thể luyện chế một chiếc nhẫn trữ vật, còn một món binh khí cần lượng tinh phấn tương đương một ngàn chiếc nhẫn trữ vật, tức là cần tinh luyện tinh phấn từ một trăm ngàn vạn hắc tinh mới có thể chế tạo ra một món vũ khí.
Bất kể là bạch tinh, hắc tinh hay kim tinh, lượng tinh phấn ẩn chứa trong đó đều giống nhau, khác biệt chỉ là chất lượng tinh phấn mà thôi.
Nói cách khác, đạo lý là như nhau, lượng tinh phấn ẩn chứa trong một trăm ngàn vạn bạch tinh mới có thể chế tạo được một món vũ khí bạch tinh.
Mà tinh luyện tinh tệ ra tinh phấn, tùy theo độ cứng của ba loại tinh tệ bạch, hắc, kim, độ khó tinh luyện cũng khác nhau, tiền công luyện loại nào thì tính theo loại đó.Tính ra tiền công tinh luyện một trăm ngàn vạn bạch tinh để lấy tinh phấn cũng tốn một trăm ngàn vạn.
Mà giá trị một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm là một ngàn kim tinh, một viên yêu đan nhất phẩm trị giá một trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, đổi thành kim tinh là mười vạn kim tinh, tương đương với một trăm ngàn vạn bạch tinh.
Tiền công luyện chế pháp bảo lại được tính theo cấp bậc và kích thước của pháp bảo, cũng mất khoảng một trăm ngàn vạn bạch tinh.
Vậy là đầu tư một trăm ngàn vạn bạch tinh để tinh luyện tinh phấn, tiền công tinh luyện tinh phấn lại là một trăm ngàn vạn, giá tiền yêu đan nhất phẩm coi như một trăm ngàn vạn bạch tinh nữa, tiền công luyện chế pháp bảo lại cần một trăm ngàn vạn.Tính tổng cộng, giá tiền một món vũ khí pháp bảo nhất phẩm trị giá khoảng bốn trăm ngàn vạn bạch tinh, đổi lại kim tinh là bốn mươi vạn.
Mà Miêu Nghị một hơi lấy được một trăm lẻ ba món pháp bảo nhất phẩm, tính ra giá trị khoảng hơn bốn ngàn vạn kim tinh.
Lần này hắn thật sự phát tài lớn rồi, nên cười mãi không khép miệng lại được.
Tiếc nuối duy nhất là trong bảy mươi hai vị trại chủ lại không có ai dùng thương.Phương thiên họa kích, tam xoa kích, trường đao, lang nha bổng, trường côn…các loại đều có, chỉ là không có trường thương, không có món nào vừa tay cho hắn sử dụng.
Điểm này tạm thời hắn cũng không để trong lòng, hiện tại hắn đang lặng lẽ thống kê Nguyện Lực Châu và yêu đan của mình, hai thứ này có thể đổi trực tiếp.
Vốn hắn có sẵn sáu viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, di sản bọn Vương Tử Pháp lưu lại có hai mươi viên, Ngũ Hoa phu nhân có tám viên, trong nhẫn trữ vật của bảy mươi hai trại chủ có bốn trăm hai mươi tám viên, tổng cộng có bốn trăm sáu mươi hai viên.
Ngũ Hoa phu nhân có hai viên Nguyện Lực Châu trung phẩm, bảy mươi hai trại chủ có một trăm bảy mươi viên, tổng cộng một trăm bảy mươi hai viên.
Nguyện Lực Châu hạ phẩm và trung phẩm đổi hết ra hạ phẩm, hiện tại hắn có một vạn bảy ngàn sáu trăm sáu mươi hai viên.
Sau khi tính toán ra con số này, Miêu Nghị cười chảy cả nước miếng.Nhiều Nguyện Lực Châu như vậy, cho dù là Dương Khánh có lẽ cũng phải làm phủ chủ ít nhất mười năm mới có thể kiếm được.
Bây giờ tính đến yêu đan.
Yêu đan không vào phẩm cấp: Ngũ Hoa phu nhân có hai mươi hai viên, bảy mươi hai trại chủ có tám trăm sáu mươi sáu viên, tổng cộng tám trăm tám mươi tám viên, tương đương có thể đổi được tám trăm tám mươi tám viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm.
Yêu đan nhất phẩm: Ngũ Hoa phu nhân có một viên, bảy mươi hai trại chủ có chín mươi bảy viên, giết Ngũ Hoa phu nhân và bảy mươi hai trại chủ lấy được bảy mươi ba viên trong cơ thể bọn họ, tổng cộng một trăm bảy mươi mốt viên, tương đương với có thể đổi một vạn bảy ngàn một trăm viên Nguyện Lực Châu.
Nếu đem yêu đan đổi hết thành Nguyện Lực Châu, cộng thêm số Nguyện Lực Châu có sẵn, tổng cộng có ba vạn năm ngàn sáu trăm năm mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm!
Hơn ba vạn viên! Đủ cho mình đột phá đến cảnh giới Thanh Liên! Lần này tới Tinh Tú Hải mạo hiểm vô cùng xứng đáng!
Miêu Nghị cười vui đến nỗi mặt nhăn nhúm lại, mỗi tế bào đều nở một nụ cười, không kìm hãm được cười ra tiếng hắc hắc, thật sự là vì chưa từng thấy số của cải lớn như vậy bao giờ.
Yêu Nhược Tiên đang nhìn Hắc Thán lộ vẻ kỳ quái, phát hiện Hắc Thán bị bao phủ trong hồng quang phi hành lại đang lim dim ngủ, thỉnh thoảng khẽ vẫy đuôi một cái, dường như ngủ rất thoải mái.
Bên tai đột nhiên lại vang lên tiếng cười hắc hắc, Yêu Nhược Tiên quay đầu lại, phát hiện dáng vẻ thất thố của Miêu Nghị, nhất thời không nhịn được liếc mắt, lộ vẻ châm chọc nói:
– Nước dãi chảy ròng ròng còn nói không phát tài ư?
Miêu Nghị nghe tiếng phục hồi tinh thần lại, theo bản năng giơ tay lên lau miệng, phát hiện không có nước dãi, người ta đang châm chọc mình.
Bất quá hắn ý thức được một vấn đề, nhất định phải kết nối quan hệ với lão già này, bằng không sẽ không còn mạng, cho dù là có nhiều Nguyện Lực Châu hơn nữa cũng không hưởng được.
– Chỉ là phát tài một khoản nho nhỏ, để cho tiền bối chê cười.
Miêu Nghị cười ha hả chắp tay.
– Mặt dày!
Yêu Nhược Tiên xì một tiếng dài.
———–
Mặt trời lên trên biển, kim quang chiếu trên sóng biếc.
Chuyến này Miêu Nghị đi bằng thuyền mất thời gian chừng hơn ba tháng mới từ Đông Lai thành đi đến Tinh Tú Hải, còn Yêu Nhược Tiên mang theo hắn ngự không phi hành lại chỉ tốn một đêm đã bay vượt qua biển cả mênh mông vô tận.
Buổi tối còn có thể thấy hồng quang của pháp bảo, ban ngày bị ánh mặt trời áp chế, chỉ có thể nhìn thấy hai luồng hào quang hình cầu màu xám tro.
Hai cái bóng xám phá vỡ chân trời, đáp xuống bên bờ biển.
Yêu Nhược Tiên, Miêu Nghị cùng Hắc Thán rơi xuống đất, hai bóng xám nhanh chóng ngưng tụ thành hai bảo giản màu đen, Yêu Nhược Tiên vung tay lên, thu chúng vào trong nhẫn trữ vật.

☀️ 🌙