Chương 1435 Chương 1448: Chán ghét họ Mạnh!

🎧 Đang phát: Chương 1435

Không phải là đi chiến trường, khối hóa thân này không có bao nhiêu sức chiến
đấu, vả lại tồn tại thời gian không lâu.Địa phương hắn muốn đi, là động phủ
chỗ mấy người Đệ Cửu Sơn Hải khác hạ xuống.
Sự bố trí tương tự, giờ khắc này bên trong những quốc gia khác cũng đang tiến
hành.Nhất là trên núi thứ nhất, thời khắc này bất ngờ có bốn đạo trường hồng
bay thẳng tới trung tâm chiến trường.
Hiển nhiên, những danh sách ấy đều đã hiểu rõ, cuộc chiến của người phàm cũng
trọng yếu giống vậy!
Một khi thất bại, một khi vận mệnh quốc gia tiêu tán, phòng hộ sẽ giảm bớt,
khi đó…sẽ vô cùng nguy cơ!
Bên trong quốc gia thứ chín, giữa một chỗ dãy núi, có một sơn cốc như thế
ngoại đào nguyên vậy, bên trong bên ngoài sơn cốc, có rất nhiều tu sĩ.Thời
khắc này đang ve sầu sợ hãi, nhìn một trung niên tu sĩ phía trước.
Tu sĩ này chính là một trong yêu tu của biển thứ chín.Lão ta nằm trên một chỗ
giường êm ái, bốn phía có rất nhiều nữ tu phiên phiên khởi vũ, cũng có âm
thanh của nhạc khí lượn lờ.Hương hoa thơm ngát, chim muông hót líu lo, khiến
cho chỗ này như ôn nhu chi hương.
Yêu tu thở dài một tiếng, nhìn bốn phía hết thảy.Lão ta cho đến lúc hiện tại,
cũng có chút không thể hoàn toàn thích ứng.Một tháng này, lão ta thấy được
tất cả mọi người, đều một mặt sợ hãi đối với lão, mặt khác cuồng nhiệt.
Loại cảm giác chỉ cần một câu nói, liền có thể khiến người ở trước mặt mình tự
vận.Loại hưởng thụ một đạo ánh mắt thì có thể làm cho một nữ tu tuyệt sắc
quyến rũ đi tới trước mặt mình.Loại cảm giác dưới cơn nóng giận, tất cả sinh
mạng đều phải run rẩy, dường như mình chính là ý trời, khiến lão ta si mê.
Ở Sơn Hải Giới, ở biển thứ chín, lão ta căn bản cũng không trãi qua như vậy,
thậm chí cũng không thể suy nghĩ sẽ có chuyện như vậy, bởi vì có quá nhiều
người cường đại hơn so với lão ta.
Cho dù ở một ít địa phương vắng vẻ, lão ta có thể trong thời gian ngắn thu
được chí cao vô thượng tương tự.Nhưng đó chính là tự mình lừa gạt, tùy thời
có cường giả đến, hết thảy đều sẽ bị đánh thành nguyên hình.
Nhưng Như Phong Giới này thì không giống vậy, ở trong lòng, liền hoàn toàn
khác nhau.
Tuy rằng một chớp mắt vừa rồi, uy áp mãnh liệt đến từ thiên địa, mà lão ta làm
đệ tử của Cửu Hải Thần Giới, trước đó cũng mơ hồ hiểu rõ sứ mạng của mình.
Nhưng lão ta vẫn không nhịn được sự hưởng thụ si mê đối với Như Phong Giới
này.
Nghĩ tới đây, tay phải lão ta nâng lên cằm của cô gái tuyệt mỹ bên cạnh, nhìn
khuôn mặt động nhân đó, nhìn vẻ cuồng nhiệt bên trong ánh mắt của đối phương,
yêu tu trung niên cười ha hả một tiếng.Lão ta đang muốn nói vài điều gì, bỗng
nhiên thần sắc biến đổi, chợt ngẩng đầu, chỉ thấy giữa không trung một đạo cầu
vồng khoảnh khắc mà đến, khi xuất hiện hóa thành chính là thân ảnh của Mạnh
Hạo.
– Mạnh Hạo!
Yêu tu trung niên co rụt đôi mắt, lập tức đứng dậy, vô cùng cảnh giác.Lão ta
cũng nhìn thấu lại tới chính là một khối hóa thân, nhưng cho dù là hóa thân
cũng là Mạnh Hạo.
– Đi đến chiến trường trung tâm Thần Miếu.
Mạnh Hạo không nhiều lời, chỉ có một câu nói.
Sắc mặt của trung niên yêu tu biến hóa, trong khó coi mang tức giận.
– Ngươi không có tư cách ra lệnh cho ta!
– Nhưng ta có thực lực chém chết ngươi!
Mạnh Hạo lãnh đạm lên tiếng.Bên trong lời nói, băng hàn vô tận.Cho dù khối
hóa thân này của hắn hơi yếu, không làm gì được yêu tu, nhưng chỉ cần hắn nói
ra, bản thân liền cụ bị sát khí làm cho không người nào có thể hoài nghi.
– Đi thôi, đây là sứ mệnh ngươi hạ xuống chỗ này.Ta mặc kệ ngươi ở nơi này
hưởng thụ như thế nào, si mê như thế nào, nhưng nếu quên mất sứ mệnh, như vậy
ngươi cũng không có tồn tại nhất định.
Mạnh Hạo nói xong, xoay người nhoáng lên một cái, hóa thành cầu vồng đã đi xa.
Trung niên yêu tu trầm mặc một lát, ngửa mặt lên trời hô một tiếng, mặc dù
phẫn nộ, nhưng lão ta lại không thể không đi.Thân thể bỗng nhiên bay lên,
giữa cái phất tay mây mù vờn quanh, chạy thẳng tới trung tâm chiến trường.
Mạnh Hạo không lo lắng yêu tu không đi, yêu tu không phải là người thứ nhất mà
hắn tìm, mà là người thứ hai.Sự xuất hiện của hắn, khiến yêu tu đồng thời
phẫn nộ trước đó cũng có hoảng sợ, không thể không đi.Trung niên này là người
thứ hai, cùng mỗi một người đều như vậy, đều trong thế giới của từng người,
giống như đế vương, nắm giữ hết thảy quyền lợi.Lúc này mới một tháng, bọn họ
đã si mê.Điểm này khiến Mạnh Hạo cảm thấy cũng rất đáng sợ.Hắn cảm thấy,
thân là tu sĩ, cho dù là yêu tu, cũng quả quyết sẽ không trong vòng một tháng
đã bị ảnh hưởng tâm thần.
Cho dù ở chỗ này, rất nhiều chuyện sẽ bị đánh sâu vào cùng lật đổ, nhưng thời
gian đó quá ngắn một chút.
Dường như, ở Như Phong Giới, có một loại lực lượng kỳ dị, vô hình phóng đại vô
số lần dục vọng của mỗi người, khiến cho mãnh liệt hơn, càng rõ ràng hơn.
– Ta cũng bị ảnh hưởng sao?
Mạnh Hạo tự hỏi, không có đáp án, dưới một cái lóe lên, bay nhanh về phía chỗ
địa phương của yêu tu kế tiếp.
Đó là một chỗ thành trì, thành trì ấy không lớn, bên trong thành có một cửa
hàng thợ rèn.Một đại hán, thân trên ở trần, đang rèn sắt, tiếng động đinh
đương vang dội.Đại hán ấy khi thì lấy ra que hàn đi xem, huơ huơ cây chùy,
không ngừng ném tới.
Khí trời rất nóng, người trên đường phố không nhiều lắm, nhưng chớp mắt Mạnh
Hạo xuất hiện, đại hán này bỗng nhiên thân thể dừng lại một cái.Sau khi đại
hán ngẩng đầu nhìn về phía hắn, cười khổ một tiếng.
Người này chính là vị yêu tu nhất mạch Thể tu đại hán cùng Mạnh Hạo giao chiến
qua, vô cùng giảo hoạt gian trá.
– Ngươi không cần đích thân tới, ta biết sứ mạng của mình, cây đao này cũng
phải đánh cho tốt, ta cũng nên đi.
Thể tu đại hán nâng lên tay phải, bắt lại que hàn đỏ thẫm đang đập đánh của
mình, đưa vào trong nước hàn.Tiếng rồ rồ bỗng nhiên truyền ra, rất nhanh, khi
hắn giơ tay lên, một đại đao đầy lổ thủng nhưng lại tràn đầy sát khí xuất hiện
ở trong tay của hắn.
– Ngươi cùng mấy người khác không giống nhau.
Mạnh Hạo nhàn nhạt lên tiếng, liếc nhìn cửa hàng của người thợ rèn.Nơi này
rất bình thường, không có chút nào xa hoa.Thậm chí hắn có thể nhìn thấu, mọi
người trong tòa thành này, căn bản cũng không biết được đại hán trước mắt là
tiên nhân.
– Dục vọng không giống nhau.Dục vọng của ta mạnh hơn, cho nên không dễ dàng
thỏa mãn.
Thể tu đại hán suy nghĩ một chút, khi lên tiếng ném đại đao vào bên trong túi
trữ vật, toét miệng cười với Mạnh Hạo, cất bước đi về phía trước.
Hắn vào giờ khắc này, có chút không giống nhau cùng phong cách hành sự trong
trí nhớ của Mạnh Hạo, khiến Mạnh Hạo nhìn thêm mấy lần.
– Hy vọng ngươi một mực như thế.
Mạnh Hạo bỗng nhiên nói.
– Ta cũng hy vọng.
Đại hán cười nói ha hả, thân thể bỗng nhiên bay lên, chạy thẳng tới xa xa.
Nhưng rất nhanh, hai mắt của Mạnh Hạo liền lóe lên một cái, thân thể lập tức
biến mất, khi xuất hiện đã ở phía sau đại hán.
Đại hán này nhìn như hướng bay đi về xa xa, nhưng trên thực tế lại là thụt
lùi, dường như muốn bỏ chạy, thời khắc này bị Mạnh Hạo cản trở, hắn cười một
tiếng ha ha.
– Nhận sai đường rồi, đúng thật là nhận sai đường rồi.
Đại hán nói, thay đổi phương hướng, lúc này mới chạy thẳng tới khu vực trung
tâm.
Mạnh Hạo nhìn thân ảnh của đại hán dần dần biến mất phía xa, hắn như có điều
suy nghĩ, lại liếc nhìn cửa hàng thợ rèn, lúc này mới rời đi.Hắn không cưỡng
ép khiến người đi chiến trường, mà ở quốc gia thứ chín, đi qua động phủ của
mấy người khác.
Khối hóa thân này của hắn cũng chậm chậm sắp tiêu tán.Có lẽ chính là bởi vì
này, khiến cho dấu vết hơi yếu, ngược lại không dễ dàng bị phát hiện.
Hắn thấy được Bối Ngọc.Chỗ của Bối Ngọc lại trở thành một mảng biển hoa.Nơi
đó có vô số tu sĩ cùng người phàm, đều trở thành nông dân chuy
ên trồng hoa.Mà Bối Ngọc thì trong biển hoa, dường như tu hành.Thoạt nhìn
không có gì đáng lo, nhưng trên thực tế, Mạnh Hạo như cũ thấy được dục vọng
trên người nàng đang có dấu hiệu báo trước chậm rãi bị phóng đại.
Hắn cũng nhìn thấy Phàm Đông Nhi.Cô gái này rất đặc biệt, bên trong thế giới
của nàng, không ngờ không có bất kỳ người nào, mà Phàm Đông Nhi tự mình, lại
lựa chọn bế quan, không ngờ không cùng ngoại giới có bất kỳ tiếp xúc.
Mạnh Hạo nhìn hồi lâu bên ngoài động phủ của Phàm Đông Nhi, như có điều suy
nghĩ, lúc này mới rời đi.
Cuối cùng, khi khối hóa thân của hắn sắp tiêu tán, hắn thấy được trừ chỗ của
mình cùng Phàm Đông Nhi ra, trong mọi người, chỉ có một tu sĩ của Cửu Hải Thần
Giới không phải yêu tu.Đây là một người thanh niên, thoạt nhìn ôn văn nhĩ
nhã, nhưng trong thế giới của hắn, lại trở thành một mảnh quốc gia Luyện Ngục.
Người phàm nơi đó đều đang run rẩy.Tu sĩ nơi đó đều đang sợ hãi, đang đào mỏ,
mà trong mỏ sản xuất lại là tiên ngọc!
Phút chốc nhìn đến những tiên ngọc đó, trong lòng của Mạnh Hạo giây lát chấn
động một cái, hít thở đều dồn dập.Hình như có một cổ lực lượng xuất hiện từ
bên trong tâm thần của hắn, khiến hắn vào một chớp mắt đó, dâng lên một cỗ
kích động muốn diệt sát thanh niên kia, đem tất cả tiên ngọc nơi đây thuộc về
mình.
Sự kích động đó tới vô cùng đột nhiên, nhưng lại mãnh liệt khiến đôi mắt của
Mạnh Hạo đỏ thẫm.Tu vi bạo phát ầm ầm, khi tay phải nhấc lên, uy áp lập tức
truyền ra, lập tức khiến tất cả sinh mạng trên mặt đất đều tâm thần chấn động,
cũng có tiếng gầm lên giận dữ truyền ra từ dưới lòng đất.Thân ảnh của thanh
niên tu sĩ bỗng nhiên bay tới.
– Mạnh Hạo, ngươi muốn làm gì?
Nhưng thanh âm của thanh niên nọ gần như vừa mới truyền ra, khối hóa thân của
Mạnh Hạo không ngờ tự mình sụp đổ, trở thành tro bụi tiêu tán.Đây không phải
là Mạnh Hạo cố ý, mà là hóa thân không cách nào kéo dài, bị tu vi của hắn kích
động, hao phí tất cả sinh cơ, lúc này mới tiêu tán.
Thanh niên sửng sốt, sắc mặt âm trầm, liếc nhìn phương hướng Bạch Phong Sơn,
hừ lạnh một tiếng, lúc này mới lần nữa về dưới lòng đất.
Trên Bạch Phong Sơn, bản thể của Mạnh Hạo khoanh chân ngồi cạnh pho tượng.
Thời khắc này hắn đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trong nháy mắt
tái nhợt, chợt mở mắt ra, lộ ra một chút khiếp sợ.
Hắn lập tức hai tay bấm quyết, lúc này mới duy trì cảm ngộ không ngừng.Nếu
không, một khi bị cắt ngang, hắn bị cắn trả trong cảm ngộ căn nguyên, không
nói hình thần câu diệt, tu vi của bản thân cũng sẽ bị sụp đổ.
Loại cảm ngộ này không thể cắt ngang, phân thần trong thời gian ngắn suy tư đã
là cực hạn.
– Ta lại như bị khống chế!
Nội tâm của Mạnh Hạo chấn động.
– Vào một khắc nhìn đến tiên ngọc, cổ kích động mãnh liệt đó khó có thể
tin…Đáng sợ nhất chính là, một khắc đó, ta thậm chí cũng không có ý thức
được muốn đi vùng vẫy.
Mạnh Hạo hít sâu một hơi.Hắn bỗng nhiên có cảm giác thần bí đối với Như Phong
Giới.Thậm chí hắn rất nhanh kịp phản ứng, có lẽ bản thân mình lúc trước, sau
khi bước chân vào Như Phong Giới đã bị ảnh hưởng, xuất hiện một ít biến hóa
ngay cả bản thân cũng không chú ý.
Dường như, tâm của hắn thay đổi càng lạnh hơn một chút.Sự thay đổi đó cũng
không quá lớn so với trước…Nghĩ tới đây, thân thể của Mạnh Hạo chấn động.
– Dục vọng bị phóng đại vô số lần…Cũng may đó là hóa thân, tự mình sụp đổ,
nếu như là bản thể…
Mạnh Hạo rất khó tưởng tượng, đó sẽ là hậu quả gì.
Trong trầm mặc, hắn lần nữa đắm chìm trong cảm ngộ, nhưng lòng cảnh giác lại
đến trình độ cực cao.
Chiến trường của người phàm ở khu vực trung tâm, vì ba tên yêu tu gia nhập,
xuất hiện hòa hoãn.Nhưng rất nhanh, tu sĩ của những nước khác gia nhập vào,
lập tức chiến tranh càng hỗn loạn.Mà vận mệnh quốc gia thật vất vả phập phồng
bên trong quốc gia thứ chín, lần nữa bị đả kích, khiến cho tháp cao huyết
quang, như cũ vẫn là thấp nhất.
Cũng chính vào lúc này…trên núi thứ tám, thanh niên gầy còm bốn phía vây
quanh xương trắng hư ảnh, bỗng nhiên đứng lên từ trên núi của quốc gia này.Gã
là người thứ nhất hoàn thành cảm ngộ 100 căn nguyên.
Không ngờ gã không tiếp tục cảm ngộ, mà là chợt nhìn về phía quốc gia thứ
chín, trong mắt sát cơ mãnh liệt.
– Mạnh Hạo, họ Mạnh…Cái dòng họ này khiến ta rất chán ghét!
Thân thể gã nhoáng lên một cái, ầm ầm bay ra từ đỉnh núi, chạy thẳng tới quốc
gia thứ chín, sát cơ ngập trời.
– Cũng được, là người thứ nhất giết ngươi, đoạt ấn ký, diệt danh sách, thành
tựu cái tên Hàn Thanh Lôi của ta!
———-oOo———-
Ngã Dục Phong Thiên
Nhĩ Căn

☀️ 🌙