Chương 1433 Tiên Nhân Biến Mất Về Sau

🎧 Đang phát: Chương 1433

Thiên Thủy thành như một người hai mặt.
Dưới đất có đủ hạng người, cả nam lẫn nữ, tuổi từ mười mấy đến hơn bốn mươi, ai nấy ngồi bệt, bơ phờ như mất hết sinh khí, chỉ trừng mắt nhìn người qua lại.
Phần lớn họ mặc quần áo vải thô, chứ không phải thứ vải vóc mát mẻ mà giới nhà giàu ưa chuộng.Trời còn nóng, bao nhiêu người chen chúc một chỗ, mùi mồ hôi nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Đổng Nhuệ bịt mũi: “Ôi trời, thối quá! Đây là chỗ nào vậy?”
“Phong phòng,” Hạ Linh Xuyên đáp tỉnh bơ, thứ tanh tưởi nào mà anh chưa ngửi qua.Mùi trong quân còn khiếp hơn thế này nhiều, “Dân thường hết đường sống mới mò tới Hào quốc.Thiên Thủy thành nổi tiếng là nơi giàu nhất bình nguyên Thiểm Kim, dân lưu vong đổ về đây nhiều hơn các nơi khác.Thiên Thủy thành xây mấy cái phòng nhỏ thế này cho họ ở, gọi là phong phòng, để họ chờ việc.Ai ưng mắt ai thì thuê đi làm.”
“Ồ, cũng nhân đạo đấy chứ.”
“Bất đắc dĩ thôi.Dân lưu vong ở Thiên Thủy thành nhiều vô kể, bắt không xuể, như cỏ dại, cắt lớp này mọc lớp khác, suốt ngày trốn chui trốn lủi với quan binh.Họ trộm cắp, móc túi, lập băng kết đảng, khiến quan phủ đau đầu nhức óc,” Hạ Linh Xuyên đã thu thập tư liệu về Thiên Thủy thành từ trước, nên mới giải thích cho Đổng Nhuệ cặn kẽ vậy, “Không làm sao được, bắt không hết, đuổi không đi, Thiên Thủy thành chỉ còn cách quản thúc họ thôi.”
Đang nói thì mấy người dáng vẻ như cai thầu bước vào phong phòng, bịt mũi nói:
“Cần bảy nam khuân vác gỗ, phải khỏe mạnh; với một nữ nấu cơm.”
Đám người dưới đất bỗng chốc bật dậy, xô cả vào: “Tôi đây! Tôi đây!”
“Tôi khuân đồ thạo lắm, tôi từng đập đá trong mỏ đấy!”
“Tôi nấu ăn ngon, một mình tôi nấu cho năm mươi người ăn được!”
Cái phong phòng âm u đầy tử khí bỗng náo nhiệt hơn cả chợ cá.Ai nấy dốc hết sức chào hàng bản thân, nước bọt văng tung tóe.
Cai thầu lùi lại hai bước, lập tức có kẻ đứng ra quát: “Lùi lại! Lùi lại!”
Ai lùi chậm là ăn ngay hai roi: “Muốn chết à, bảo lùi lại cơ mà!”
Đám người bị quất kêu oai oái, chẳng dám xấn tới nữa.
Hạ Linh Xuyên chỉ vào kẻ đó: “Loại người này gọi là ‘La phu’, nghĩa là kẻ trông coi dân phu như trông coi con la.”
“Dân lưu vong bị gọi là con la cơ à?”
“Đúng,” Hạ Linh Xuyên vẫn nhớ rõ đoạn này trong tài liệu, “Kẻ nào không chịu quản thúc, không thèm tới phong phòng, mà làm việc phi pháp kiếm sống, thì bị gọi là ‘chó xám’.”
La phu vung roi chỉ vào mấy người trong phòng: “Ngươi, ngươi, ngươi, với ngươi nữa, đúng, ra đây!”
Loáng cái, hắn đã chọn xong bảy nam hai nữ.
Có gã nom gầy yếu quá, đầu to mình nhỏ, cai thầu bực dọc chỉ vào: “Chọn thế này cho ta à? Nó vác nổi mấy cọng rơm?”
Gã kia vội vàng giải thích: “Vác được! Con vác được mà!”
La phu cũng nói: “Vác được, trông nó bé thế thôi chứ khỏe lắm đấy!”
Thế là trong ánh mắt ngưỡng mộ của đám dân lưu vong còn lại, mấy người được chọn đi theo cai thầu rời đi.
Lực chú ý của đám dân chúng chuyển sang Hạ Linh Xuyên ngoài kia, anh liền bước đi, ngoảnh đầu rời khỏi.
“Mấy ‘con la’ này ở Thiên Thủy thành là dân chui, mười mấy hai chục năm cũng không có thân phận, nên bị trả công rẻ mạt, làm việc bẩn thỉu khổ sở nhất,” không làm thì không có tiền, không có tiền thì chết đói, “Tôi nghe nói, thuê một người Thiên Thủy thành bản địa thì số tiền công đó có thể thuê năm con la.”
“Anh thấy đấy, trong phong phòng chen chúc hơn ba trăm người.Việc làm ít, người thì nhiều, nên muốn có việc làm, con la phải hối lộ la phu,” Hạ Linh Xuyên chỉ vào la phu, “Kẻ nào đen tối thì có thể đòi con la ba năm ngày tiền công.Không cho thì đừng hòng có việc.”
Nh·iếp Hồn Kính trong ngực không nén nổi nói: “Mấy dân lưu vong này kiếm miếng cơm ăn cũng khó khăn thật.”
Hạ Linh Xuyên không nói ra là, dân Thiên Thủy thành cũng đặc biệt bất mãn với đám dân lưu vong này, đám chó xám thì trộm cắp cướp giật gây rối trị an, đám con la thì cướp đi cơ hội làm việc của người bình thường.Dân lưu vong tụ tập ở phong phòng, thỉnh thoảng bị người ta phá phách, phóng hỏa.
Năm ngoái có cái phong phòng bị cháy, thiêu chết hơn trăm dân lưu vong.
“Có dân lưu vong vội vàng tìm việc, chủ yếu là để ăn cơm, kiếm được tiền công chỉ là thứ yếu thôi,” Hạ Linh Xuyên nói, “Đường ngay kiếm ăn đã khó khăn thế rồi, nên có con la chuyển thành chó xám, đi làm chuyện phạm pháp.”
Đường chính không kiếm được tiền, ắt có người đi đường tà đạo.
“Nghe nói hai mươi năm nay, ‘chó xám’ ngày càng nhiều, chia thành mấy chục phái.Gian lận cướp giật kéo bè kết phái, vừa gây rối trị an, vừa làm việc mờ ám, khiến quan phủ nhức đầu không thôi.”
Đổng Nhuệ cười hỏi: “Toàn thành có bao nhiêu phong phòng?”
“Chắc ba trăm cái trở lên.”
“Một cái ba trăm người, ba trăm cái là…” Ôi chà, không ít à nha.
“Thiên Thủy thành dân số chưa đến triệu người, dân lưu vong đã chiếm hơn một phần mười.” Ai nấy đều cho đây là nơi tốt, đổ xô về đây.
“Nơi này không phải thiên đường, nhưng ít ra không có chiến loạn.”
“Đồng thời phía tây Thiên Thủy thành còn có chợ nô lệ lớn nhất cả nước, dân lưu vong khốn khổ đến đâu, ít ra còn có quyền tự do chọn người thuê mình, hơn hẳn nô lệ nhiều, nô lệ bị mua về, lúc không làm việc thì bị xích sắt trói lại; chẳng ai muốn nô lệ, cuối cùng sẽ bị…” Hạ Linh Xuyên làm động tác cắt cổ, “Vô dụng thì đừng phí cơm.Thương lái với chủ nhà giết nô lệ, quan phủ chẳng thèm quản.”
Ở quê Hạ Linh Xuyên có câu:
Chưa xuống địa ngục, sao biết địa ngục có mười tám tầng.
Một trận gió lớn thổi qua, mưa như trút nước.
Đổng Nhuệ xoa bụng, đói: “Tìm chỗ trú mưa đi, tiện thể kiếm chút gì ăn.Nhà kia thế nào?”
Họ quay lại con phố lúc trước, người đi lại chí ít quần áo chỉnh tề.
Những thứ dơ dáy bẩn thỉu đều bị che giấu trong những con ngõ tối tăm phía sau.Hai thế giới trước sau, dường như chẳng liên quan gì đến nhau.
Anh chỉ vào một nơi, gọi là quán cơm thì không bằng nói là cái tiểu viện lộ thiên, biển hiệu lại là một lá cờ vải trắng toát đón gió phấp phới, thêu chữ “Khói lửa nhân gian”.
May mà mấy chữ này màu đỏ tươi.Chứ mà màu đen thì…
Bất quá hai người đi dọc đường, biển hiệu trắng ở Thiên Thủy thành thực ra nhan nhản khắp nơi, mang đến chút sinh khí cho những bức tường màu nâu xám hoặc giả đỏ.
Chưa đến giờ cơm trưa, quán này đã gần kín khách, bánh rán dầu thơm phức bay ra từ cửa sổ, khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Vừa bước vào quán, Hạ Linh Xuyên đã nghe thấy tiếng xèo xèo.
Sân nhỏ tuy lộ thiên, nhưng hành lang vừa lớn vừa rộng, mưa không hắt vào, bên cạnh hành lang còn căng bạt che, nới rộng không gian ra, kê bảy tám cái bàn vuông, mỗi bàn khoét một lỗ, đặt một cái lò đất, trên lò có vỉ nướng.Khách tự gắp miếng thịt đặt lên vỉ nướng, mỡ nhỏ giọt xuống than, kêu xèo xèo.
Ăn ở đây, lại phải tự mình động tay động chân.
Trên tường sân nhỏ treo đầy thực đơn, hai người xem xét, chủng loại nhiều đến lạ thường.
Ngoài dê bò lợn gà phổ biến ra, còn có cá sấu, kỳ nhông, rắn, ếch núi nhảy…với lại mỗi bộ phận khác nhau, giá cả khác nhau, cách ướp gia vị cũng khác nhau, niêm yết công khai.
Đổng Nhuệ tiện tay gọi bốn năm món thịt, trong đó có một món ướp với cả hoa quả.
Chủng loại nhiều, lượng thì ít mà tinh xảo…Nhưng mà đắt!
“Hương liệu tương đối đầy đủ.” Hào quốc cũng được gọi là vương quốc hương liệu, nơi sản sinh hương liệu thì cách dùng dĩ nhiên là đủ kiểu, thậm chí dùng cả trong rượu.Quán này có rượu ngon đặc biệt, ngoài rượu đế phổ biến ra, còn có rượu bạc hà, rượu tiêu…Uống thứ nhất là thấm thẳng lên trán.
Chốc lát sau, Đổng Nhuệ đã nướng xong hai quả thận dê, một con mắt dê, vui vẻ đưa cho Hạ Linh Xuyên: “Này, lấy hình bổ hình.”
Hương liệu nồng nàn che kín mùi thận, chỉ còn lại vị tươi non thoải mái giòn tan.Mắt dê cũng nướng vừa tới, ăn vào bạo tương.
Ở đồng quê dùng lửa nướng thịt, gọi là cầu sinh hoang dã; ở thành thị vung liệu nướng thịt, gọi là hưởng thụ sinh hoạt.
Cả hai loại, Đổng Nhuệ đều rất rành.
“Trên bình nguyên Thiểm Kim, người thường muốn ăn xa xỉ thế này, chỉ sợ chỉ có ở Thiên Thủy thành,” Hạ Linh Xuyên là một thương nhân, chỉ cần nhìn một quán ven đường có thể cung cấp đồ ăn phong phú, đã biết hệ thống cung ứng của Thiên Thủy thành tương đối hoàn thiện, hậu cần vận chuyển cực kỳ phát đạt.
Trong ấn tượng của anh, thành phố đầy đủ như vậy, là Linh Hư thành.
“Quả là một nơi tốt.” Có điều giá cả cũng cao đến quá đáng.Một đĩa lưỡi heo ướp sẵn chưa đến nửa cân, giá tiền gấp ba lần quán cơm ở Cư Thành.
Hạ Linh Xuyên còn để ý thấy, ở cái tiểu viện xinh xắn này, người ta trú mưa ăn thịt nướng, thường là quần áo chỉnh tề, chất vải tốt, ngồi xuống nói chuyện không phải phong hoa thì cũng là làm ăn.
Dân thường lác đác chẳng có mấy.
Đẳng cấp của quán này, vốn không phải để tiếp đãi người không có tiền.
Hai người nép bên hiên nghe tiếng mưa rơi vừa nướng vừa ăn, nhìn đám người hối hả tránh mưa trên đường, cảm thán Thiên Thủy thành phồn hoa khác người.
Đổng Nhuệ cảm khái một câu: “Thứ này lại có thể là ở bình nguyên Thiểm Kim, quái lạ!”
Nói xong câu đó, anh đi nhà xí.
Đi qua bếp sau, anh trông thấy bốn năm người ngồi xổm trên đất giết cá rửa rau, chỉnh lý nguyên liệu, còn có hai người đang gánh nước, trên mặt ai cũng có một vết lạc ấn rõ ràng.
Có người trên mình còn có vết roi, đã nhiễm trùng, sưng đỏ một mảng.
Nô lệ.
Đây là nhân công rẻ mạt nhất, có khi thậm chí không bị coi là người, chủ nhà chỉ cần cung cấp chút đồ ăn, họ phải làm việc liên tục không nghỉ suốt ngày đêm, liên tục không ngừng kiếm thu nhập cho chủ nhân.
Vết lạc ấn trên mặt là tiêu chí nô lệ, lén trốn ra ngoài cũng không có đường sống.
Nô lệ có nhiều nguồn, có khi là tù binh, có khi là tội nhân bị tịch biên tài sản, nhiều nhất là dân lưu vong chuyển hóa thành.
Làm dân lưu vong rồi, tưởng là mình đã chẳng còn gì, không còn gì để mất nữa ư?
Sai.
Hạ Linh Xuyên với Đổng Nhuệ ăn uống nửa canh giờ, bàn bên cạnh đã đổi khách hai lần.Khách mới ngồi xuống là hai thương nhân, một người áo trắng, một người hoàng y, gọi ba đĩa thịt, với hai cân bánh cuốn hồ tiêu, ăn kèm dưa cải chua chua cay cay.
“…Tôi nói thật với anh, Tiết Tướng quân chết rồi.”
Thương nhân hoàng y vội ngắt lời: “Đừng có nói nhảm, đông người thế này, coi chừng công thự bắt đi đấy, chỉ mỗi tội anh chửi mắng Vương Đình Đại tướng thôi, còn liên lụy cả tôi.”
“Ôi dào, tôi nói thật mà.Tôi hẹn bạn ở Thiên Thủy thành bàn chuyện làm ăn, nhưng nó bị giữ ở Mang Châu, tốn bao tiền mới truyền tin tới báo cho tôi đấy,” thương nhân áo trắng nói, “Anh bảo sao? Tiết Tông Vũ tướng quân với Tề Vân Thặng gia chủ họ Tề bị giết, cả Mang Châu như ong vỡ tổ, bị phong tỏa rồi!”

☀️ 🌙