Đang phát: Chương 1433
Đỉnh núi trắng như tuyết, một luồng gió rét lạnh thổi bông tuyết rơi vào trên
trán của Mạnh Hạo.Sau đó nhanh chóng hòa tan, mang đi một tia ấm áp bé nhỏ
không đáng kể trong cơ thể hắn, đưa tới lại là sự lạnh lẽo khiến người ta cảm
thụ mãnh liệt.
Sự lạnh lẽo đó khiến đôi mắt của Mạnh Hạo mê mang, lộ ra một tia thanh minh.
Hắn tỉnh lại, theo thức tỉnh, núi sông mặt đất bên trong cả Đệ cửu quốc, thời
tiết biến hóa, cũng trong nháy mắt bình tĩnh.
– Thế gian có quy tắc, vô hình…
– Trên quy tắc, lực lượng căn nguyên không chỗ nào không có mặt…Nhìn thấu
bản chất, thấy rõ lai lịch, biết được hết thảy…Đây chính là căn nguyên.
Mạnh Hạo lẩm bẩm nói nhỏ, con đường từ dưới chân núi đến đỉnh núi, hắn cảm
giác đi lên rất nhanh, nhưng trên thực tế lại rất lâu.
Hai loại mâu thuẫn đó khiến cho Mạnh Hạo đối với Bạch Phong Sơn, đối với Đệ
cửu quốc này có hiểu rõ càng sâu sắc hơn, nhưng lại vẫn cảm thấy, dường như có
chỗ chạm không tới.Cùng núi này, cùng nước này, cùng giới này, tồn tại…
Không hợp nhau.
Giống như là một loại bài xích, mà sự bài xích xuất hiện, khiến cho Mạnh Hạo
đi tới từ dưới chân núi, mặc dù thấy được rất nhiều quy tắc, rất nhiều căn
nguyên, lại như cưỡi ngựa xem hoa.Thời khắc này hồi tưởng lại, đáy lòng không
lưu lại mảy may chút nào.
Trong trầm ngâm, Mạnh Hạo ngẩng đầu nhìn bốn phía.Hắn thấy được, là từng mảnh
một bông tuyết, che đậy ánh mắt phía trước.Khi những bông tuyết bay tan, thì
sẽ rơi vào hòa tan trên người của hắn.
Trên mặt đất, một mảnh trắng như tuyết, tích lũy lớp tuyết thật dày, dường như
hấp dẫn lẫn nhau.Khiến cho nó một khi rơi x
uống, liền mất đi tư cách lần nữa phất phới, cho dù là gió thổi tới, cũng đều
xốc không dậy nổi một mảnh.
Ngay phía trước Mạnh Hạo, chỗ đỉnh ngọn núi, ánh mắt của hắn cho dù bị tuyết
bay trước mặt tách rời phá thành mảnh nhỏ, nhưng vẫn thấy được, nơi đó…có
một pho tượng.
Một pho tượng trong gió tuyết, đó là một nam nhân, bộ dáng trung niên, khuôn
mặt mang mỉm cười, không có chút nào uy nghiêm.Nhưng ý sắc bén trong mắt
giống như mang cảm giác đốt đốt, khiến người ta sau khi thấy, sẽ không khỏi
nội tâm chấn động.
Giống như cảm giác người phàm bị hung thú nhìn thẳng.
Giống như nếu người này giận dữ, thiên địa sẽ sụp đổ, thế giới sẽ run rẩy.Tựa
như nếu một lời của người này, chúng sinh đều phải quỳ lạy.Mạnh Hạo hít sâu
một hơi, hắn nhìn pho tượng, dường như pho tượng cũng đang nhìn hắn.
Sự đối mắt vô hình hay đơn phương đó, khiến trong óc của Mạnh Hạo chợt chấn
động mạnh.Toàn thân tu vi hỗn loạn, ngay cả khí huyết đều cuồn cuộn.Hắn phun
ra một ngụm máu tươi, lảo đảo lui về phía sau vài bước, sắc mặt lập tức biến
hóa.
– Người pho tượng này là cảnh giới gì, vẻn vẹn một thân thể được điêu khắc
ra, e rằng chỉ có vạn nhất chi vận của bản thân, lại có thần niệm như thế!
Không đúng, loại cảm giác này…Ta quen thuộc!
Đôi mắt của Mạnh Hạo lóe lên một cái.Khi hắn ngẩng đầu, nhìn pho tượng, trong
mắt hắn lộ ra tia sáng kỳ dị.
– Lời triệu hoán ta tới chính là pho tượng này…
– Mà khí thế làm cho ta bị thương, không phải tới từ pho tượng, mà là đến
từ…Cả Đệ cửu quốc!
Đôi mắt của Mạnh Hạo lấp lánh, hắn bỗng nhiên xoay người ở đỉnh núi, nhìn về
quốc gia của Đệ cửu quốc phía xa xa.
– Đây là…lực lượng của vận mệnh quốc gia, ta quen thuộc là bởi vì giống
như đường lâu vậy! Cũng là nói, đây là lực lượng khí vận của Đệ cửu quốc,
ngưng tụ ở chỗ này, khiến cho pho tượng cụ bị loại uy áp đó!
– Như Phong Giới, có chín quốc gia, đây là…một chút khí vận hơn một phần
mười của toàn bộ Như Phong Giới!
– Mà sở dĩ ta lại có cảm giác bị bài xích, là bởi vì…Ta không phải sinh
mạng của Như Phong Giới!
– Nhưng nếu phủ xuống đến nơi này, thì nhất định có những biện pháp khác, có
thể khiến cho bài xích biến mất, khiến vận mệnh quốc gia chấp nhận!
Đôi mắt của Mạnh Hạo quét qua pho tượng, chú ý tới trên mu bàn tay của pho
tượng, có một ấn ký nhỏ không thể tra xét.
Ấn ký ấy nếu không cẩn thận nhìn, rất khó thấy rõ.Mạnh Hạo chỉ hơi trầm ngâm,
đôi mắt lộ ra quyết đoán, thần thức bạo phát ầm ầm, hóa thành một luồng, trực
tiếp đánh vào trên ấn ký.Nhưng không cách nào đánh vỡ, hình như có phong ấn
tồn tại, nếu muốn đột phá, cần mấy canh giờ mới có thể.Hắn chỉ hơi trầm ngâm,
bỗng nhiên tay phải bấm quyết, Yêu Phong đệ ngũ cấm bất ngờ được triển khai.
Hắn đã sớm thuần thục đối với đệ ngũ cấm, cũng lục lọi ra, Chính Phản Cấm này
có hiệu quả đối với phong ấn.Nhất chính nhất phản, vừa nuốt vừa phun, có thể
phá rất nhiều phong ấn!
Khi Mạnh Hạo triển khai cấm pháp, đám người Kiếm Đạo Tử dưới chân núi đều mắt
không chớp.Nội tâm của Kiếm Đạo Tử nhẹ nhàng thở ra.Đôi mắt lóe lên một chút
nhỏ không thể tra xét.Ông ta cả đời này, mặc dù tu vi không thể đột phá,
nhưng thọ nguyên lại lấy bí pháp sống rất lâu.
Lâu dài đến chính ông ta cũng không nhớ được năm tháng trôi qua.Ông ta vĩnh
viễn sẽ không bao giờ quên tiên nhân dầy xéo cùng làm nhục đối với sinh mạng
của Như Phong Giới, không quên cảm giác bị nô dịch đó.
– Có lẽ, nếu như không gặp người kia…Ta cũng sẽ không có loại cảm giác bị
nô dịch này.Bởi vì…nơi đây là Như Phong Giới, là Tiên giới hạ giới, là một
cái nô giới.
Kiếm Đạo Tử cúi đầu xuống, phủ lên trong mắt lộ ra một chút cừu hận cùng oán
độc.
Nhưng rất nhanh, ông ta liền cảnh giác, lúc ngẩng đầu, hết thảy trong mắt đều
tiêu tán, vẫn là vẩn đục, vẫn là một bộ kính sợ đối tiên nhân như vậy.
Trên thực tế, ông ta đã thấy quá nhiều tiên nhân, nhưng chưa từng có một người
nào cho ông ta cảm giác như thấy được Mạnh Hạo.Điều này làm cho ông ta cảnh
giác mãnh liệt hơn.
– Tu vi của người này không tầm thường, tâm trí lại không đơn giản, hơn nữa
xuất thủ tàn nhẫn, người như vậy…khó đối phó.Tuy nhiên, cho dù là hắn
cường hãn thì đã sao.Trước đây không nói hắn rất có khả năng ở chỗ này bị
lạc, vả lại cho dù không bị lạc…thời gian cũng sắp đến, sự nhẫn nại của cả
Như Phong Giới đã sắp bạo phát!
Kiếm Đạo Tử hít sâu một hơi, trong mắt có ánh sao khoảnh khắc lóe lên một cái,
rồi sau đó lại hóa thành vẩn đục, hai tay luồn vào bên trong cổ tay áo, khoanh
ở trước người, thân thể còng xuống, thoạt nhìn không chút nào xuất kỳ.
– Không có bất kỳ Tự liệt, có thể ánh mắt đầu tiên khi nhìn đến pho tượng Chủ
Tể, có thể biết được đáp án, cho dù người tới biết được bí ẩn.Cho nên thời
gian càng ngày càng ngắn, nhưng ngắn nhất là ba canh giờ.Mạnh Hạo này mặc dù
tâm trí không tầm thường, cảm ngộ cũng phi phàm, nhưng muốn ít hơn so với ba
canh giờ…
Nội tâm của Kiếm Đạo Tử cười lạnh, nhìn Mạnh Hạo ở đỉnh núi, nhưng trong nháy
mắt, ông ta liền sắc mặt chợt biến đổi.Đôi mắt lại bỗng nhiên co rút lại, lộ
ra một chút không thể tin cùng khiếp sợ.
Chẳng những ông ta như thế, những lão nhân phía sau ông ta, mỗi một người đều
mở to mắt.Trong nháy mắt bọn họ hít thở dồn dập, một loạt tiếng hấp khí lại
truyền ra.
Gần như khoảnh khắc cấm pháp cùng ấn ký của Mạnh Hạo hình thành, hắn cảm giác,
giống như là mình đánh ra một cánh cửa lớn, đầu óc của hắn trong nháy mắt chấn
động mạnh.Dường như thế giới đều cuồn cuộn, bên trong đại môn này lập tức bạo
phát ra vô số quy tắc, vô số căn nguyên, quét ngang bốn phương tám hướng, vây
quanh bốn phía Mạnh Hạo, tạo thành một cái gió lốc, chạy thẳng tới bầu trời.
Đệ cửu quốc bình tĩnh lại trước đó lần nữa xuất hiện kịch biến kinh thiên.Dãy
núi chập chùng, sông lớn chảy ngược, sắc trời chợt biến, thậm chí một cỗ cảm
giác nói không ra lời.Vào giờ khắc này, hiện lên trong lòng mỗi chúng sinh
của Đệ cửu quốc.
Mạnh Hạo hít thở dồn dập.Hắn bên trong gió lốc, trong rất nhiều quy tắc cùng
căn nguyên, thấy được quá nhiều sự lặp lại.Theo đôi mắt hắn lóe lên, theo mắt
lộ ra ý thôi diễn, rất nhanh, hắn liền phát hiện, đây nhìn như vô số…nhưng
trên thực tế, chỉ có ba ngàn dặm.
Mà 3000 dặm, không tái diễn…Chỉ có 300!
Đôi mắt của Mạnh Hạo lóe lên một cái.Gió lốc chợt dừng lại, cấp tốc ngưng tụ,
bất ngờ trước mặt hắn, hóa thành một đoàn hỏa.
Lửa đó lơ lửng, rơi vào trong tay của pho tượng, giống như lấy pho tượng làm
cây đèn, trở thành một ngọn đèn của pho tượng!
Vào chớp mắt lửa lập lòe, toàn thân của pho tượng lập tức tản ra ánh sáng.Ánh
sáng đó rơi vào trên người của Mạnh Hạo.Hắn lập tức liền phát hiện, loại cảm
giác bài xích của Đệ cửu quốc đối với hắn vào giờ khắc này lại tiêu tán rất
nhiều.
Mạnh Hạo gắt gao nhìn chằm chằm đoàn hỏa.Hắn bên trong lửa đó thấy được 300
đạo quy tắc, 300 căn nguyên, đáng tiếc đều không trọn vẹn.Nhưng chính bởi vì
không trọn vẹn, mới có thể bị Mạnh Hạo cảm nhận được.
Gần như chớp mắt 300 căn nguyên bị Mạnh Hạo thấy rõ, đột nhiên, một thanh âm
xuất hiện bên trong tâm thần của hắn, giống như như lôi đình ầm ầm lên.
– Đạo hữu ba ngàn, giới cũng ba ngàn, Như Phong chín nước, chín nước đều
chiếm 300 đạo, ngưng tụ thế giới ấn ký…Cuối cùng 300 đại đạo, thành trung
tâm Thần Miếu!
– Người từ ngoài đến hiểu rõ đại đạo càng nhiều, cảm ngộ càng nhiều, ngày
thành đạo có thể kỳ vọng!
Thanh âm ấy tới đột ngột, nhưng Mạnh Hạo không có thời gian đi suy tư.Bởi vì
phút chốc lửa trong tay của pho tượng kia xuất hiện, hắn cảm nhận được sự chấn
động…Đến từ Niết Bàn Quả.
Sự chấn động dó dường như mang khát vọng, khiến Mạnh Hạo có một loại trực giác
mãnh liệt.Tựa như…Nếu mình có thể cảm ngộ 300 căn nguyên bên trong đoàn
hỏa này, như vậy sẽ có hiệu quả đối với dung hợp trái Niết Bàn Quả thứ hai!
Lại vào một chớp mắt đó, đột nhiên, từ bên trong trung tâm Thần Miếu của Như
Phong Giới, bạo phát ra một đạo ánh sáng.Ánh sáng nọ ngập trời lên, gào thét
kinh thiên, dường như muốn làm vỡ vụn bầu trời vậy.Vào khoảnh khắc đó, khiến
cho tu sĩ bên trong cả Như Phong Giới đều rõ ràng mắt thấy.
Đạo quang nọ trên bầu trời lại tản ra sóng gợn vô tận.Sóng gợn đó quét ngang
cả bầu trời của Như Phong Giới, khiến cho tất cả mọi người lúc ngẩng đầu, có
thể thấy được, bên trong sóng gợn, bất ngờ tồn tại rất nhiều ngọn núi hư ảo
cùng không ít pho tượng khổng lồ.
Tựa như bầu trời hóa thành một cái thế giới.Mà thế giới đó, giống như…đại
diện vinh dự cùng chí cao vô thượng nào đó!
Giờ khắc này, từng cái pho tượng trong rất nhiều pho tượng trực tiếp sụp đổ.
Tiếng vang truyền khắp bốn phương tám hướng.Theo sự sụp đổ, bất ngờ lần nữa
ngưng tụ, hóa thành một cái pho tượng mới, pho tượng đó…lại là Mạnh Hạo!
“Cửu quốc Mạnh Hạo, phá cái cực của tiền nhân, thành cái tượng của tự thân,
thưởng khí vận của Đệ cửu quốc gia tăng thêm lên người!
Thanh âm uy nghiêm lạnh lùng, giờ khắc này truyền ra, khiến tất cả mọi người
vốn dĩ bị rung động, vào giờ khắc này, toàn bộ nội tâm chấn động mạnh.
– Không thể nào!
Thân thể của Kiếm Đạo Tử run lên, hít thở dồn dập.Những lão nhân kia phía sau
ông ta đều trợn mắt há hốc mồm.
Giờ khắc này, khí vận của Đệ cửu quốc dường như trong nháy mắt liền tiếp nhận
Mạnh Hạo.Dưới sự vây quanh vô hình, loại cảm giác bị bài xích đó trong chớp
mắt liền biến mất vô ảnh.Mạnh Hạo một dạng hít thở dồn dập, lúc ngẩng đầu,
nhìn về phía bầu trời.
Cùng lúc đó, những vũ tự liệt tu sĩ của các nước khác, giờ khắc này đều chấn
động nội tâm.
– Mạnh Hạo, sao có chút quen thuộc thế?
Trên núi thứ tư, thanh niên khuôn mặt tuấn lãng kia, đôi mắt lộ ra tia sáng kỳ
dị, nhưng tay hắn lại nắm thật chặc.
Trên núi thứ nhất, đệ nhất Tự liệt kiêu ngạo vô cùng, thời khắc này cũng đứng
ở cạnh pho tượng núi thứ nhất.Pho tượng trước mặt hắn bất ngờ cũng tán phát
tia sáng, ngưng tụ ra một đoàn hỏa, lập lòe trong tay của pho tượng, hiển
nhiên…Cũng hiểu rõ, chỉ chậm hơn một chút so với Mạnh Hạo!
– Còn nhanh hơn so với ta…Có ý tứ, cho dù hắn ở Sơn Hải Giới đã báo một
chút bí ẩn cho chỗ này, nhưng sự hiểu rõ đó,
cho dù biết được, cũng cần một ít thời gian đi cảm thụ mới được.
Tự liệt của núi thứ nhất đầu tiên là sửng sốt, sau đó lúc ngẩng đầu, trong mắt
đột nhiên lộ ra sâu sắc, bỗng nhiên nở nụ cười.
– Ta nghĩ, phải có nhiều phẩm chất ẩn giấu, Cửu quốc Mạnh Hạo, đến từ Đệ Cửu
Sơn Hải sao, nói như vậy, Tuyết Nhi muốn tìm là hắn ư?
Trên núi thứ tám, hư ảnh thanh niên bốn phía tràn ngập xương trắng, chợt quay
đầu nhìn về phía phương hướng Đệ cửu quốc.
– Mạnh Hạo…hắn họ Mạnh!
Những Tự liệt của núi khác đều vào giờ khắc này, bị một màn kia làm cho khiếp
sợ.Toàn bộ đều trước tiên, sâu đậm nhớ kỹ tên của Mạnh Hạo.Bọn họ là Tự
liệt, bọn họ đều là thiên kiêu trong thiên kiêu, sao có thể chịu phục!
Lòng tranh cường đấu thắng lẫn nhau vào giờ khắc này, bị cử động trong lúc vô
ý của Mạnh Hạo, trong nháy mắt nhấc lên mãnh liệt!
———-oOo———-
Ngã Dục Phong Thiên
Nhĩ Căn
