Đang phát: Chương 1421
– Thiếu Du sư đệ, đệ về khi nào vậy?
Mã Phương và Quách Đông Dương ngạc nhiên hỏi Lục Thiếu Du.Cả hai cười tươi, vì đây là tam sư đệ mà họ luôn tự hào.
– Đệ mới về hôm qua.
Lục Thiếu Du đáp.
– Mau lại đây chào tam sư huynh của các ngươi.
Mã Phương nói với bảy thanh niên đứng gần đó.
– Tham kiến tam sư huynh.
Bảy người đồng loạt hành lễ, ánh mắt đầy kinh ngạc.Danh tiếng của Lục Thiếu Du, từ Vân Dương Tông đến Cổ Vực, rồi thành Cự Giang, họ đã nghe sư phụ kể vô số lần.Sư phụ thường lấy Lục Thiếu Du ra làm gương, khiến họ vừa ngưỡng mộ, vừa mong chờ được gặp mặt.Có một sư huynh như vậy, họ cũng cảm thấy vô cùng tự hào.Giờ gặp mặt, ai nấy đều có chút khẩn trương và phấn khích.
– Các sư đệ không cần đa lễ, hãy cố gắng tu luyện, vì nhất mạch của chúng ta mà nỗ lực.
Lục Thiếu Du cười nói.
– Vâng, sư huynh.
Bảy người đồng thanh đáp.
– Vội đến đây, chút đan dược này coi như quà gặp mặt.
Lục Thiếu Du lấy từ trong nhẫn trữ vật ra ba mươi lăm viên đan dược tứ phẩm cao giai, chia cho mỗi sư đệ năm viên, rồi đưa thêm mười viên đan dược ngũ phẩm cao giai cho Mã Phương và Quách Đông Dương.Chút đan dược này với Lục Thiếu Du chẳng đáng là bao, nhưng với họ lại là một món quà lớn.Dù Vân Dương Tông có tài nguyên tu luyện phong phú, và họ cũng là đệ tử của Vũ trưởng lão, nhưng để có được đan dược tứ phẩm, ngũ phẩm cao giai không phải chuyện dễ, huống chi Lục Thiếu Du lại hào phóng cho mỗi người năm viên.
– Đa tạ sư huynh.
Mọi người đồng loạt cảm ơn.
– Thiếu Du, con về rồi à?
Một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện trên đỉnh núi.Một phụ nữ cao ráo bước xuống, tuổi khoảng sáu mươi, nhưng da dẻ vẫn rất đẹp, khuôn mặt trắng mịn không một nếp nhăn, đôi mắt sáng ngời.Trông bà chỉ như mới năm mươi.Bà mặc bộ cung trang màu xanh, khí chất thanh nhã, đây chính là Tạ trưởng lão.
– Ra mắt Tạ trưởng lão.
Lục Thiếu Du hành lễ, trong lòng hơi thắc mắc.Tạ trưởng lão đến đây làm gì? Nhìn sắc mặt hồng hào, tươi tắn của bà, dường như bà càng ngày càng trẻ ra.
– Thiếu Du, ta có việc phải đi trước.Sư phụ con ở trên đó, con lên tìm sư phụ đi.
Tạ trưởng lão vội vã rời đi khi thấy Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du nghi hoặc, cùng Mã Phương và Quách Đông Dương đến đình viện của sư phụ Vũ Ngọc Tiền.Trên đường đi, Lục Thiếu Du nghe hai người kể rằng gần đây sư phụ có nhiều thay đổi, lâu lắm rồi không mắng ai, mà gần đây không hiểu sao sư phụ hay đến ngọn núi của Tạ trưởng lão, mỗi lần đi còn chỉnh tề trang phục.
– Sư phụ, con về rồi.
Vừa bước vào đình viện, Lục Thiếu Du đã thấy Vũ Ngọc Tiền ở đó.Lúc này nhìn thấy sư phụ, Lục Thiếu Du vô cùng kinh ngạc.Sư phụ hắn hôm nay thật khác lạ, sạch sẽ, sáng sủa hơn hẳn, trên người còn có mùi hương thoang thoảng.
– Thiếu Du, con về đúng lúc lắm, sư phụ có chuyện muốn nói với con.
Thấy đồ đệ trở về, Vũ Ngọc Tiền kéo Lục Thiếu Du vào phòng một cách thần bí.Mã Phương và Quách Đông Dương hiểu ý nên lui xuống.
– Sư phụ, có chuyện gì mà thần bí vậy?
Lục Thiếu Du vừa ngồi xuống đã hỏi Vũ Ngọc Tiền.
– Thiếu Du, chuyện này sư phụ định nói với con, nhưng con không được cười sư phụ đấy.
Vũ Ngọc Tiền cười hì hì.
Lục Thiếu Du ngẩn người, nụ cười của sư phụ thật khó coi, lẽ nào…Lục Thiếu Du dường như đoán ra điều gì, vội hỏi:
– Sư phụ, người nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?
– Hì hì, sư phụ con sắp kết hôn.
Vũ Ngọc Tiền nhìn Lục Thiếu Du, có chút ngượng ngùng nói.
– Ồ?
Lục Thiếu Du sửng sốt, rồi nói:
– Sư phụ, đây là chuyện tốt.Chúc mừng người, không biết sư mẫu là ai?
– Cái này…
Vũ Ngọc Tiền cười hì hì, ngượng ngùng ngẩng đầu lên nói:
– Chính là Tạ trưởng lão.
Lục Thiếu Du trợn tròn mắt.Dù đã đoán được phần nào, nhưng hắn vẫn không thể tin được.Ai cũng biết Tạ trưởng lão là một người phụ nữ lạnh lùng, thời trẻ có rất nhiều tuấn kiệt theo đuổi nhưng không ai có được trái tim bà.Không ngờ đến tuổi này bà lại muốn kết hôn, mà người lấy lại là vị trưởng lão có thực lực thấp nhất Vân Dương Tông.
– Sư phụ, hai người…Khụ…Bắt đầu từ khi nào vậy?
Lục Thiếu Du suýt chút nữa buột miệng nói ra từ “gian tình”.Chuyện này thật khó tin, quá sốc.
– Chuyện này…
Vũ Ngọc Tiền cười hì hì:
– Lần trước ở thành Cự Giang, thấy con thắng, ta vui quá nên lỡ ôm hôn Tạ trưởng lão một cái.Sau khi về Vân Dương Tông, Tạ trưởng lão tức giận đòi tìm ta tính sổ.Ta giải thích thế nào cũng không được.Trong lúc cấp bách, ta lại ôm hôn nàng thêm vài cái nữa.Ai ngờ lại xảy ra chuyện.Không ngờ đó lại là nụ hôn đầu của nàng.Sau đó Tạ trưởng lão không những không trách ta mà còn khóc lóc đòi ta chịu trách nhiệm.Vì vậy ta đành…
Vũ Ngọc Tiền nói xong, vẻ mặt bất đắc dĩ nói tiếp:
– Con biết đấy, sư phụ con là người có trách nhiệm, nên chỉ có thể kết hôn thôi.
Lục Thiếu Du nghe xong, há hốc mồm một lúc lâu, rồi đứng dậy cung kính thi lễ:
– Sư phụ, người đúng là sư phụ con, đệ tử bái phục.
Lục Thiếu Du thật sự khâm phục sư phụ mình sát đất.Chỉ có thể dùng một chữ “trâu” để hình dung.
Sau đó hai thầy trò lại hàn huyên không ít chuyện.Đến tận mấy canh giờ sau, Lục Thiếu Du mới biết được sư phụ và Tạ trưởng lão sẽ cử hành hôn lễ sau ba ngày nữa, không thông báo rộng rãi, chỉ báo cho người trong tông biết.
Rời khỏi chỗ sư phụ, Lục Thiếu Du cưỡi Thiên Sí Tuyết Sư đi tìm nhạc phụ Vân Khiếu Thiên.
Trong đình viện, sau khi Lục Thiếu Du hành lễ xong, Vân Khiếu Thiên dẫn Lục Thiếu Du vào nội đường, nhíu mày hỏi:
– Tiểu tử, dạo này con hành động cũng nhanh đấy, bước tiếp theo con định làm gì?
– Nhạc phụ, vài ngày nữa con định đến thành Ma Vân ở Đông Hải.Chuyện Phi Linh môn nhờ nhạc phụ để ý giúp con, có người trông nom con cũng yên tâm hơn.
Lục Thiếu Du nói.
