Đang phát: Chương 142
Một ngọn trường mâu đen kịt xé gió lao đến, không nhắm vào Long Hạo Thần, mà hướng thẳng đến Thải Nhi đang trong thời khắc mấu chốt của quá trình thức tỉnh.
Đôi linh dực vàng rực dang rộng, Long Hạo Thần dốc toàn lực vung lên, hất văng ngọn mâu.Nhưng đôi cánh cũng không chịu nổi áp lực, rách toạc một đường dài.
“Phập!”
Một thanh trường đao hung hãn chém xuống, trúng vào giáp vai của Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp.Lớp giáp lõm sâu, xương vai Long Hạo Thần vang lên những tiếng răng rắc, cánh tay trái rũ xuống bất lực.
“Rầm!”
Đầu gối hắn nhấc lên, nghênh đón chiếc chùy lớn đang nhắm vào bụng Thải Nhi.Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp không phải là vạn năng, có thể thấy rõ ràng, chân trái Long Hạo Thần vặn vẹo một góc dị thường, hiển nhiên đã gãy lìa.
Dù vậy, ánh mắt hắn vẫn kiên định.Hắn đột ngột lao đến, dùng cánh tay phải còn cử động được ôm lấy eo Thải Nhi, dùng tấm lưng rộng che chắn cho nàng khỏi đoàn quang mang tím đang oanh tạc.
Tiếng gầm rú kinh khủng vang lên, Long Hạo Thần cố gắng giữ cho thân thể không đè lên Thải Nhi.Nhưng những ngụm máu tươi không thể tránh khỏi trào ra, phun đầy Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp.May mắn thay, mỗi khi hắn hứng chịu công kích, lồng ngực lại bừng lên vầng sáng vàng, bảo vệ hắn.Nếu không, có lẽ hắn đã bị đám ma tộc xé xác thành trăm mảnh.
“Grao!!!”
Tiếng rống đầy phẫn nộ, kiêu ngạo và bất cam vang vọng khắp chiến trường.Một luồng sáng tím khổng lồ bùng phát từ người Hạo Nguyệt.Bất kể là A Bảo hay đám ma tộc, tất cả đều tán loạn tránh xa vùng ảnh hưởng của quang mang tím.
Ánh mắt A Bảo lộ rõ vẻ kinh hãi.
“Là, là…” Lần đầu tiên, giọng nói của y run rẩy.
Bốn cái đầu to của Hạo Nguyệt cùng gầm lên, tất cả đều quay đầu nhìn về phía Long Hạo Thần.
Ánh mắt Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt chạm nhau, cuối cùng kích hoạt đầu lâu vàng trước ngực hắn.Vầng sáng vàng nồng đậm bao phủ lấy hắn, Thải Nhi và Hạo Nguyệt.Cũng trong khoảnh khắc này, một luồng sáng xám cuối cùng dung nhập vào người Thải Nhi.Bàn tay phải của nàng nắm chặt lưỡi hái xám.
Quang mang vàng chợt lóe, hai người một thú biến mất trong nháy mắt.Chỉ còn lại ánh tím đang lay động trong không khí và vầng sáng truyền tống của Giai Điệu Vĩnh Hằng.
“Chạy? Chúng lại chạy thoát?” A Bảo ngửa mặt lên trời rống giận.
Nhưng trong đáy mắt y lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi.Không sai, chính là sợ hãi.Nỗi sợ hãi này hiển nhiên không phải do Long Hạo Thần mang lại, mà là ánh tím cuối cùng kia.
Sáu tổ Trừ Liệp Ma bao vây hai đội Liệp Ma Đoàn, cuối cùng lại để đối phương an toàn rút lui, hơn nữa Nguyệt Dạ còn bị bắt cóc, tám Trừ Liệp Ma bỏ mạng.Trận chiến này, có thể nói là A Bảo đã thua trắng.
“Các ngươi ở lại đây dọn dẹp!” A Bảo trầm giọng gầm lên, đôi cánh sau lưng vỗ mạnh, bay lên không trung.Y không thèm chữa trị vết thương, mà bay thẳng về hướng Ma Đô Tâm Thành.
***
Tháp Vĩnh Hằng.
Nguyệt Dạ ngây ngốc đứng đó.Khoảnh khắc bị Long Hạo Thần truyền tống đến đây, cô đã rơi vào một nỗi sợ hãi tột độ.
Một thứ hơi thở tử vong nồng đậm bao trùm lấy cô, khác với bóng tối tịch mịch, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người.Dường như tử thần sẽ ập đến ngay sau đó.
Cô vẫn còn nhớ lời Long Hạo Thần dặn dò.Vì vậy, sau khi đến đây, cô không dám nhúc nhích, chỉ đứng chôn chân tại chỗ.
May mắn thay, trước đó sát khí lạnh lẽo của Thải Nhi đã khiến máu trong người cô như đóng băng, giờ đây, trong không gian tĩnh mịch này, nó dần tan biến.
Hắn, bọn họ có còn sống trở về không? Nguyệt Dạ không biết tâm trạng của mình lúc này là gì.A Bảo vì cô mà cam nguyện từ bỏ cơ hội giết hai đội Liệp Ma Đoàn, nói không cảm động là không thể nào.Nhưng cô lại càng không mong Long Hạo Thần và Thải Nhi phải chết.Không chỉ vì cấm chế.Khi cô đơn, thời gian trôi qua thật chậm, thật chậm.Nguyệt Dạ đứng ngây người, chìm trong những cảm xúc mông lung, không biết phải làm gì.
Cuối cùng, không biết đã qua bao lâu.Một luồng sáng đột nhiên lóe lên.Ngay sau đó, ba bóng hình, một lớn hai nhỏ, bất ngờ xuất hiện trước mặt cô.
Long Hạo Thần ngã xuống đất bất tỉnh.Thải Nhi vẫn đứng thẳng, bất động.Hạo Nguyệt sau khi trở về thì bốn cái đầu đều rũ xuống, nhắm nghiền mắt, toàn thân tỏa ra ánh tím nhạt.Trước khi chìm vào giấc ngủ sâu, Tiểu Quang gắng gượng ngẩng đầu, phun ra một luồng sáng vàng ấm áp về phía Long Hạo Thần, xoa dịu thân thể tàn tạ của hắn.
Trở về rồi.Bọn họ đã sống sót trở về.Trong lòng Nguyệt Dạ dâng lên một niềm vui sướng vô bờ.Nhưng rất nhanh, cô lại sững sờ trước cảnh tượng thê thảm trước mắt.Vai trái của Long Hạo Thần hoàn toàn sụp xuống, cánh tay rũ xuống vô lực.Chân phải vặn vẹo một cách dị thường.Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp sau lưng lõm sâu thành một hình bán nguyệt.Chỉ khi xương sống bị nghiền nát hoàn toàn mới có thể tạo ra một hình ảnh kinh khủng đến vậy.Hơn nữa, từ Long Hạo Thần lúc này, cô không cảm nhận được bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống.
Hắn, sao hắn lại bị thương nặng đến vậy? Nếu hắn đã có thể truyền tống về đây, sao lại ra nông nỗi này?
Nguyệt Dạ ngẩn ngơ nhìn Long Hạo Thần đang hôn mê trên mặt đất.Cô hoàn toàn không biết phải làm gì.
Sau một hồi lâu, cô mới hoàn hồn, mang theo vẻ kinh hoàng, vội vã bước đến bên cạnh Long Hạo Thần.Cô ngồi xổm xuống, xem xét tình trạng của hắn.
Toàn thân Long Hạo Thần được bao bọc trong Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp, thoang thoảng mùi máu tươi.
Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp được thiết kế tinh xảo, liền mạch như một thể.Nguyệt Dạ tìm kiếm hồi lâu mới phát hiện ra cơ quan ở hai bên nách, cẩn thận từng chút một mở Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp ra.
Ánh bạc lấp lánh, Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp sau khi rời khỏi thân thể Long Hạo Thần nhanh chóng ngưng tụ thành hình một chiếc hộp bạc, tỏa ra những dao động nhu hòa của quang nguyên tố, hiển nhiên là đang tự phục hồi.
Khi Nguyệt Dạ nhìn thấy Long Hạo Thần bên trong lớp giáp, cô không khỏi hít một ngụm khí lạnh.
Long Hạo Thần lúc này trông thật thảm hại.Vai trái bị một vết rách sâu hoắm, da thịt bong tróc, thậm chí cả những mảnh xương vỡ cũng lật ra ngoài.Máu tươi đã nhuộm đỏ cả thân thể hắn, chân phải vặn vẹo một cách quái dị.Toàn bộ sống lưng sụp xuống, máu tươi không ngừng trào ra từ mũi, miệng và tai.Khuôn mặt tuấn tú tái nhợt.
Với những vết thương nghiêm trọng như vậy, dù là một mục sư cường đại đến đây cũng e rằng phải bó tay.Ba vết thương nghiêm trọng nhất đều là xương bị nghiền nát, không biết đã vỡ thành bao nhiêu mảnh, máu không ngừng tuôn ra.
Nguyệt Dạ cẩn thận kiểm tra hơi thở và nhịp tim của Long Hạo Thần.
Hơi thở rất yếu, gần như không thể nghe thấy, nhưng may mắn là tim vẫn còn đập.Vị trí trước ngực hắn, mặt dây chuyền đầu lâu vàng đang tỏa ra một vầng sáng nhu hòa, dường như đang bảo vệ các cơ quan nội tạng của hắn, giúp hắn giữ được tính mạng.Chỉ là, hắn bị thương nặng đến vậy, Nguyệt Dạ không biết phải giúp hắn chữa trị như thế nào.Đặc biệt là những vết thương ở xương, nếu không cẩn thận có thể khiến hắn tàn phế suốt đời.
Thải Nhi vẫn đứng bất động, nhưng sát khí trên người nàng lại dao động một cách cực kỳ bất ổn, thân thể cũng khẽ run rẩy.
Thời khắc thức tỉnh cuối cùng, dù nàng đã hấp thụ tất cả truyền thừa, nhưng cuối cùng vẫn chưa hoàn thành quá trình dung hợp đã bị cưỡng ép tiến vào không gian truyền tống, linh lực có xu hướng hỗn loạn.
“Phải làm sao đây? Phải làm sao đây?” Nguyệt Dạ lo lắng nhìn Long Hạo Thần, nóng lòng như kiến bò trên chảo.Cô là người thuộc hệ ám, không dám chữa trị cho Long Hạo Thần, nếu không chỉ sợ sẽ gây ra phản tác dụng.
Trong trận chiến với A Bảo, nhìn qua thì Long Hạo Thần không thua, nhưng trên thực tế, hắn không phải là đối thủ của A Bảo.Linh lực của hai người chênh lệch quá lớn, A Bảo lại còn được thừa hưởng truyền thừa từ Nghịch Thiên Ma Long tộc.
Trước khi bắt đầu chiến đấu, Long Hạo Thần đã lặng lẽ uống loại đan dược mới nhất do Lâm Hâm luyện chế thành công, có tên là Nhiên Linh Đan, ép khô tiềm năng của bản thân.
Loại Nhiên Linh Đan này không tăng sức mạnh một cách ồ ạt như Bạo Linh Đan, nhưng thời gian tăng phúc lại rất dài, hiệu quả cũng khá mạnh.Nhưng nó có tác dụng phụ lớn hơn, nếu ép ra quá nhiều tiềm lực, thậm chí có thể hình thành những vết thương vĩnh viễn.
Để đồng đội có thể sống sót rời đi, Long Hạo Thần đã dốc toàn lực.Dù thành công đột phá cấp bảy, nhưng tiêu hao quá độ đã khiến hắn rơi vào tình cảnh vô cùng nguy hiểm.Vào giây phút cuối cùng, để bảo vệ Thải Nhi, giúp nàng có thêm thời gian để thức tỉnh, Long Hạo Thần đã không tiếc lấy thân mình làm lá chắn.Nếu không, nếu Thải Nhi không thể hấp thụ toàn bộ truyền thừa, rất có thể tính mạng của nàng sẽ gặp nguy hiểm.
Dù lúc này Long Hạo Thần đang trong trạng thái hấp hối, nhưng khóe miệng hắn vẫn nở một nụ cười nhạt.Năm đó, hắn đã nói với phụ thân, lý do mình muốn trở thành Thủ Hộ kỵ sĩ, chính là hy vọng có thể bảo vệ được người mình muốn bảo vệ.Và hôm nay, hắn đã thực sự làm được rồi.Vì Thải Nhi, hắn suýt chút nữa đã hy sinh tính mạng!
Nếu không phải cuối cùng Hạo Nguyệt nhìn hắn với ánh mắt gần như tuyệt vọng, Long Hạo Thần lo lắng cho sự an toàn của nó, hắn thậm chí còn muốn kéo dài thêm một chút nữa.
Thần quyến giả dù sao cũng là người, nếu bị thương chí mạng thì cũng sẽ chết.Long Hạo Thần có Giai Điệu Vĩnh Hằng hộ thể, có Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp che chắn, lại có đồng đội chia sẻ thương tổn, nhưng lúc này, sinh mệnh của hắn đang nhanh chóng cạn kiệt.
Những vết thương nặng từ trong ra ngoài đang cướp đi sinh mệnh của hắn.Ngọn lửa sinh mệnh đang dần lụi tàn, ngay cả Hỏa Hồn cường đại cũng từ từ tan rã.
Ngay lúc Nguyệt Dạ không biết phải làm gì, đang định thử giúp Long Hạo Thần băng bó vết thương thì một giọng nói oán giận đột nhiên vang lên.
“Thật không muốn đến cái nơi dơ bẩn tràn ngập hơi thở tử vong này.Sao lại ra nông nỗi này chứ.”
Ngay sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của Nguyệt Dạ, từ bụng Long Hạo Thần tuôn ra một luồng sáng xanh nhạt.Đó là màu xanh tràn đầy sức sống.Quang mang xanh bồng bềnh trên không trung, dần hình thành một cánh cửa sáng xanh.Một bàn chân nhỏ nhắn trắng trẻo mang chiếc tất bước ra từ cánh cửa.
Quang mang xanh lan tỏa, bàn chân nhỏ trắng nõn chạm đất.Một cô bé dễ thương như tiên đồng ngọc nữ xuất hiện trước cánh cửa.Mái tóc dài màu xanh được buộc thành hai búi nhỏ lắc lư hai bên đầu.Khuôn mặt bầu bĩnh phúng phính, dù lúc này đang cau mày cũng trông rất đáng yêu.
“Là ngươi?” Nguyệt Dạ kinh hô.
Dĩ nhiên cô biết cô bé này là ai.Lúc đó, cô và những người thừa kế ma thần dưới sự dẫn dắt của A Bảo đã chịu thiệt thòi lớn trong tay cô bé này.Sau đó, cô cũng đoán được, cô bé này không chỉ là mục tiêu của A Bảo, mà còn được Ma Thần Hoàng chú ý đến.Nhưng bí mật đằng sau thì A Bảo không nói cho cô biết.
Dạ Tiểu Lệ nhấc tay phe phẩy trước mũi.
“Cái thứ hơi thở hắc ám đáng ghét này, tránh xa ta ra.Tuy ngươi là người của hắn, nhưng ta vẫn không thích ngươi.” Nói xong, cô bé không thèm để ý đến Nguyệt Dạ, ngồi xổm xuống bên cạnh Long Hạo Thần.
Nhìn tình trạng của Long Hạo Thần lúc này, Dạ Tiểu Lệ nhíu chặt mày.
“Tuy con trai của quang minh có vài điểm tốt, nhưng chỗ hỏng cũng không ít.Chưa có việc gì đã tự biến mình thành ra thế này, còn bắt ta phải chạy đến cái nơi đáng ghét này, thật là ghét chết đi được.”
Tuy ngoài miệng cô bé nói vậy, nhưng hai tay đã bắt đầu hành động.
Đôi tay nhỏ xinh nhẹ nhàng đặt lên ***g ngực Long Hạo Thần.Quang mang xanh nhu hòa từ lòng bàn tay lan tỏa ra.Chỉ trong vài giây, toàn thân Long Hạo Thần đã được bao phủ bởi một lớp ánh xanh của hơi thở sinh mệnh.
Mười ngón tay nhỏ xinh của Dạ Tiểu Lệ khẽ lay động, suy nghĩ một lát, cô bé cẩn thận lật người Long Hạo Thần lại, để lưng hắn hướng lên trên.Khi hai tay cô bé nhẹ nhàng ấn vào lưng Long Hạo Thần, sắc mặt cô trở nên nghiêm túc.
Quang mang xanh nồng đậm lan tỏa ra.Sức sống mạnh mẽ và hơi thở tử vong trong tháp Vĩnh Hằng xung đột với nhau.Nhưng hơi thở tử vong mạnh mẽ trong tháp Vĩnh Hằng lại bị hơi thở sinh mệnh đẩy lùi trong một phạm vi nhất định.
Dạ Tiểu Lệ quỳ trên mặt đất.Lúc này, cái mông nhỏ tròn trịa của cô bé từ từ nhô lên, lưng cong lại, hai tay từ từ nâng lên.
Chớp mắt, có thể thấy rõ ràng.Sống lưng Long Hạo Thần vốn đang lõm sâu không ngờ lại nhanh chóng nhô lên.Quang mang xanh nồng đậm không ngừng tràn vào cơ thể hắn.
Toàn bộ quá trình diễn ra rất chậm, nhưng lại vô cùng hiệu quả.Có thể thấy rõ ràng lưng Long Hạo Thần dần hồi phục về vị trí bình thường.
Hai tay Dạ Tiểu Lệ lại một lần nữa nâng lên, từng tia sáng xanh dao động ở đầu ngón tay, tựa như đang xâu kim luồn chỉ, không ngừng nhập vào cơ thể Long Hạo Thần.Mơ hồ có tiếng xương cốt va chạm vang lên trong người Long Hạo Thần.Mỗi khi một sợi chỉ xanh rơi vào cơ thể Long Hạo Thần, thân thể hắn lại khẽ run lên.
Động tác của cô bé càng nhìn càng giống như đang dùng sợi tơ xanh để dệt nên một bộ đồ.Quang mang xanh lấp lánh, khiến Nguyệt Dạ hoa cả mắt.
Sau khoảng mười phút, động tác của Dạ Tiểu Lệ mới dần chậm lại, cuối cùng hai tay nhẹ nhàng đặt lên lưng Long Hạo Thần, tựa như đang xoa bóp.Xong rồi, cô bé mới thở dài, lật người hắn lại, mặt hướng lên trời.
Nguyệt Dạ luôn cẩn thận quan sát tình hình của Long Hạo Thần.Trải qua quá trình chữa trị của Dạ Tiểu Lệ, ***g ngực Long Hạo Thần rõ ràng đã phập phồng bình thường, hiển nhiên là tính mạng không còn gì đáng lo.Điều này khiến cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
Long Hạo Thần được Dạ Tiểu Lệ cứu sống, suy nghĩ của Nguyệt Dạ bắt đầu hoạt động.Long Hạo Thần bị thương nặng như vậy, có nghĩa là A Bảo đã ra tay với hắn.Nhưng cô vẫn đang nằm trong tay Long Hạo Thần, A Bảo có tự tin gì có thể cứu được cô?
Nguyệt Dạ vốn thông minh, lúc này chợt nhận ra điều gì đó, một nỗi cay đắng trào dâng trong lòng cô.Cô không muốn suy nghĩ sâu hơn, nhưng đáp án đã rõ ràng hiện ra trong tâm trí cô.
Dạ Tiểu Lệ tiếp tục chữa trị.Sau khi giải quyết xong những tổn thương gần như trí mạng ở sau lưng Long Hạo Thần, mục tiêu tiếp theo là vai của hắn.Lần này là ngoại thương, Nguyệt Dạ thấy rõ, dưới mười ngón tay khẽ động của Dạ Tiểu Lệ, từng sợi sáng xanh liên kết xương vỡ, cơ bắp, thần kinh lại với nhau.Tựa như đang sáng tạo một tác phẩm nghệ thuật, chậm rãi liên kết xương cốt hắn lại một chỗ, cơ bắp và mạch máu cũng vậy, mà quang mang nhu hòa kia chính là chất kết dính tốt nhất.Chỉ trong chốc lát, vết thương đã khép lại, hồi phục như ban đầu, thậm chí không để lại một chút sẹo nào.
Sau khi chữa trị xong vai, đến chân.Khi chân phải của Long Hạo Thần được chữa khỏi, Dạ Tiểu Lệ lại một lần nữa xoa bóp toàn thân hắn.Từ đầu đến cuối, hơi thở sinh mệnh mà Nguyệt Dạ cảm nhận rõ ràng nhất không ngừng rót vào cơ thể Long Hạo Thần, kích phát tiềm năng của bản thân hắn, đồng thời bổ sung sức sống mà hắn đã tiêu hao.
Dù Nguyệt Dạ không hiểu rõ lắm về mục sư nhân loại, nhưng cô có thể khẳng định rằng, dù là mục sư mạnh nhất của nhân loại, cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy chữa khỏi vết thương cho Long Hạo Thần.Hơn nữa, trông như sẽ không để lại di chứng gì.Năng lực chữa trị đến từ sức sống tự nhiên này, tuyệt đối là độc nhất vô nhị, không ai có được.
Mộng Huyễn Thiên Đường rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao cô bé lại có thể xé rách không gian để đến bên cạnh Long Hạo Thần?
Đang lúc Nguyệt Dạ thầm giật mình thì Dạ Tiểu Lệ có chút mệt mỏi nâng tay phải lên, chạm vào giữa trán Long Hạo Thần.
“Này, nên tỉnh lại đi chứ, mệt chết ta.”
Miệng Long Hạo Thần phát ra tiếng rên nhẹ, thân thể khẽ chấn động, hai mắt từ từ mở ra.
Hồi phục ý thức, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy toàn thân ấm áp, nhưng không có sức để cử động.
Một khuôn mặt non nớt mang theo vài phần mệt mỏi xuất hiện trước mặt hắn, bàn tay nhỏ mũm mĩm khua khua.
“Này, ngươi chắc không ngốc rồi chứ? Hại ta tốn nửa ngày sức lực, nếu ngươi thành đồ ngốc thì ta lỗ to.”
“Là cô? Sao cô lại ở đây? Cô đã cứu tôi?” Long Hạo Thần ngây ngốc nhìn Dạ Tiểu Lệ, suy nghĩ dần hồi phục, giãy dụa muốn ngồi dậy, nhưng không dùng được chút sức lực nào.
“Đương nhiên là ta cứu ngươi rồi, trừ ta ra thì còn ai giỏi như vậy? Này này, ngươi đừng cử động.Ngươi bị thương quá nặng, ít nhất phải nằm yên hai mươi bốn tiếng thì mới không để lại di chứng.Ngươi thật là ngốc, thà chết cũng không chịu quay về cái nơi chán ghét này trước.Nhưng mà, ngốc nghếch như vậy mà cũng đáng yêu.”
“Thải Nhi đâu?” Long Hạo Thần vội vàng hỏi.
Dạ Tiểu Lệ làm vẻ mặt khó nói.
“Ngươi không cảm ơn ta, ân nhân cứu mạng của ngươi trước sao? Chẳng lẽ ngươi ngốc thật rồi?”
“Cảm ơn cô, Thải Nhi…”
Dạ Tiểu Lệ làm bộ dáng bị hắn đánh bại, nghiêng người tránh ra, chỉ về phía sau lưng.
“Chẳng phải ở đằng kia sao?”
Long Hạo Thần nhìn theo hướng tay cô, quả nhiên thấy Thải Nhi đang đứng đó.Cũng vào giây phút đó, thân thể Thải Nhi khẽ động, ánh mắt vốn ngơ ngác lại có lý trí.
“Thải Nhi!” Long Hạo Thần khẽ gọi.
Dạ Tiểu Lệ dĩ nhiên cũng nhận ra sự thay đổi của Thải Nhi.
“Ồ, nàng ta cũng tỉnh rồi.”
Thân thể cứng đờ của Thải Nhi dần trở nên bình tĩnh, nhưng đôi mắt nàng lại tràn ngập vẻ mê mang.Nàng nhìn Long Hạo Thần đang nằm trên mặt đất, rồi nhìn Dạ Tiểu Lệ và Nguyệt Dạ đang đứng bên cạnh.Đột nhiên, một luồng khí thế băng lãnh từ người nàng bùng nổ.
“Cẩn thận!” Dạ Tiểu Lệ kinh hãi kêu lên, đột ngột nhào lên người Long Hạo Thần, ôm lấy hắn lăn sang một bên.
Trong chớp mắt, ánh trăng xẹt qua.Một âm thanh khẽ vang lên, lưỡi hái lớn mạnh mẽ đâm xuống mặt đất như cắt đậu phụ.
Thân thể Dạ Tiểu Lệ nhỏ bé, ôm Long Hạo Thần lăn đi trông có chút buồn cười.Nhưng hiện tại không ai cười nổi.
“Dừng tay, ngươi điên rồi sao?” Dạ Tiểu Lệ giơ tay lên.
Một tấm bình phong màu xanh ngọc xuất hiện trước mặt Thải Nhi, đẩy lùi thân thể nàng về phía sau vài mét.
Nhưng lưỡi hái lớn khủng khiếp trong tay Thải Nhi chỉ khẽ lay động, tấm bình phong xanh ngọc đã bị xé nát thành nhiều mảnh.
Một giọng nói tràn ngập sát khí băng lãnh vang lên.
“Các ngươi là ai?”
Hành động đột ngột của Thải Nhi khiến Nguyệt Dạ giật nảy mình, vội vã chạy sang một bên.
Dạ Tiểu Lệ tức giận nói.
“Ngươi nổi điên cái gì vậy, ngay cả hắn ngươi cũng không nhận ra?”
Thải Nhi ngẩn người, nhìn Long Hạo Thần, khẽ lắc đầu.
“Đương nhiên ta không biết hắn rồi, ta, ta là ai…” Trong mắt nàng càng thêm hoang mang, nhưng may mắn thay, sát khí trên người nàng đã yếu bớt.
Dạ Tiểu Lệ tức giận nói.
“Hắn là người đàn ông của ngươi! Hắn vì ngươi mà trả giá nhiều như vậy, suýt chút nữa mất cả mạng.Vậy mà ngươi nói không biết hắn.Ngươi có còn là con người không?”
Ánh mắt Thải Nhi càng thêm mê mang, cúi đầu nhìn mình, lại nhìn lưỡi hái to lớn trong tay, rồi nhìn ba người trước mặt.
“Nhưng mà, ta đích thực không biết mình là ai.Cô bé đang lừa ta đúng không? Kẻ nào lừa ta đều phải chết.” Nói xong, nàng lại giơ lưỡi hái lên.
“Thải Nhi, Thải Nhi, cô làm sao vậy?” Long Hạo Thần vội vã kêu lên, trong mắt tràn ngập vẻ lo lắng.
Khi ánh mắt Thải Nhi chạm vào mắt hắn, lưỡi hái khựng lại, cuối cùng không chém xuống.
“Ta, dường như ta biết anh.Chắc anh không phải người xấu.” Thanh âm lạnh lùng của Thải Nhi dịu dàng hơn vài phần, nàng chăm chú nhìn vào đôi mắt Long Hạo Thần, dường như muốn nhớ lại điều gì đó.Nhưng rồi nàng ôm đầu, phát ra tiếng rên rỉ thống khổ.Ngay cả lưỡi hái lớn trong tay cũng biến mất ngay lập tức.
“Thải Nhi, cô làm sao vậy?” Long Hạo Thần tuyệt đối không ngờ rằng, sau khi Thải Nhi tỉnh lại thì lại có sự thay đổi lớn đến vậy.Nàng lại không biết hắn, hơn nữa còn quên luôn cả nàng là ai.
Dạ Tiểu Lệ cũng ngây ngốc, lẩm bẩm.
“Chẳng lẽ là chơi trò mất trí nhớ? Thế này làm sao đây.”
Khoảng mười phút sau, Thải Nhi mới dần bình tĩnh trở lại.Khi ánh mắt nàng một lần nữa nhìn Long Hạo Thần, lại lộ ra vẻ kinh hoàng, khiến tim Long Hạo Thần đau nhói.
“Ta, ta là ai? Các người là ai? Vì sao, vì sao ta không nhớ ra?”
Dạ Tiểu Lệ khóe miệng giật giật.
“Ngươi nhìn xem, hắn vì ngươi trả giá nhiều như vậy.Thế mà ngươi lại quên hắn đi?”
Nói xong, cô bé giơ bàn tay nhỏ lên, một màn sáng xanh ngọc xuất hiện trước mặt Thải Nhi.Chính giữa màn sáng vặn vẹo, dần xuất hiện hình ảnh.
Màn sáng có đường kính khoảng một mét, chính giữa dần hiện ra một hình ảnh, trong đó Long Hạo Thần và Thải Nhi xuất hiện ở vị trí trung tâm, đó là lúc họ bị ma tộc bao vây.
Trong hình, Long Hạo Thần thực hiện từng động tác một cách đơn giản, trực tiếp, và không hề do dự.Hết lần này đến lần khác, trong tình thế nguy cấp, hắn dùng thân mình che chắn cho Thải Nhi.
Dù chỉ nhìn hình ảnh, người ta cũng có thể cảm nhận được, thân thể Long Hạo Thần không ngừng bị tàn phá, sinh mệnh điên cuồng tiêu hao.Nhưng Thải Nhi được hắn bảo vệ thì không hề bị thương tổn.Bị nhiều cường giả ma tộc bao vây, chỉ có một mình Long Hạo Thần phải chịu đựng mọi vết thương.
Màn sáng biến đổi rất nhanh, nhưng từng đoạn hình ảnh lại khiến người ta cảm thấy rung động.
Ánh mắt Thải Nhi vẫn ngơ ngác, chỉ là thiếu đi sự lạnh lùng và kinh hãi, thì thào.
“Đó, đó là ta sao? Là ta? Ta là ai?”
Còn có một người rung động hơn cả nàng, đó chính là Nguyệt Dạ.Nhìn cảnh tượng thê thảm trong hình, cô rốt cuộc hiểu ra vị kỵ sĩ trẻ tuổi đầy mình thương tích kia đã trải qua những gì.Hắn hoàn toàn là vì bảo vệ nàng! Thậm chí không chỉ bảo vệ tính mạng nàng, mà còn bảo vệ quá trình lĩnh ngộ kỳ dị của nàng, vì thế mà không tiếc đốt cháy sinh mệnh của mình.Nếu không có Dạ Tiểu Lệ đến kịp thời, chỉ sợ hắn không chết cũng phải lột xác một lớp da, thậm chí còn có thể tàn phế cả đời.
Một người đàn ông vì một người phụ nữ làm đến mức này, đã không cần bất kỳ sự chứng minh nào nữa.
Ngược lại, trong hình ảnh, cô cũng thấy A Bảo, A Bảo đang dốc sức tấn công, muốn giết chết bọn họ.
Nguyệt Dạ rất muốn hỏi, khi A Bảo tấn công Long Hạo Thần và những người khác, y đã nghĩ gì.
Sắc mặt cô có chút tái nhợt, thêm vài phần lạnh lùng, khi cô liếc nhìn Thải Nhi, đáy mắt lộ ra sự hâm mộ tận đáy lòng, thậm chí còn có cả sự ghen tỵ.Nếu cô có thể quen biết hắn sớm hơn, dù phải trả bất cứ giá nào, cô cũng nhất định phải chiếm được trái tim hắn.Nhưng bây giờ…
Nhìn ánh mắt đau lòng của hắn, ánh mắt chỉ chứa đựng hình bóng của một mình nàng, Nguyệt Dạ không có can đảm đi tranh giành bất cứ thứ gì.
Màn sáng biến mất, Thải Nhi vẫn đứng đó lặp lại mấy câu đơn giản, ánh mắt ngày càng hoảng loạn.
Long Hạo Thần hiện tại không thể cử động, nếu không thì hắn đã bất chấp tất cả xông đến ôm nàng, an ủi trái tim đang hoảng sợ của nàng.Dù có bị lưỡi hái của nàng đâm vào người cũng không quan tâm.
Dạ Tiểu Lệ nhảy dựng lên.
“Này, xem rõ chưa? Hắn chính là người đàn ông của cô đó.Nếu cô không cần, chắc chắn sẽ có hàng đống cô gái tranh giành đấy.”
Thải Nhi không thèm để ý đến cô bé, chỉ ngây ngốc đứng đó, lầm bầm lặp lại mấy câu kia.
“Tiểu Lệ, Thải Nhi làm sao vậy?” Long Hạo Thần vội vàng hỏi.
Dạ Tiểu Lệ quay đầu nhìn hắn, cười khổ nói.
“Ta cũng không biết.Cô ấy đang trong quá trình thức tỉnh thần quyến giả, nhất định phải trải qua sự thức tỉnh tinh thần.Tuy cô ấy đã hoàn toàn hấp thụ sức mạnh thức tỉnh, nhưng có lẽ quá trình thức tỉnh tinh thần đã xảy ra vấn đề, khiến đầu óc bị kích thích, tạm thời mất trí nhớ.”
“Vậy cô có cách nào giúp cô ấy hồi phục lại không?” Long Hạo Thần lại vội vàng hỏi.
Dạ Tiểu Lệ nhún vai, nói.
“Ta không phải là thần, hơn nữa, dù là thần cũng không phải là vạn năng! Bộ não của con người có cấu trúc cực kỳ tinh vi, thế giới tinh thần của mỗi người lại hoàn toàn khác nhau.Ta có thể chữa trị vết thương trên cơ thể các ngươi, nhưng những vết thương về tinh thần và não bộ lại liên quan đến linh hồn.Ngay cả Tử Linh pháp sư cũng không có cách nào chữa khỏi, trừ phi giết chết cô ấy, tách linh hồn ra, thì may ra Tử Linh pháp sư có cách.”
Long Hạo Thần ngây ngốc hỏi.
“Vậy, vậy thì Thải Nhi hoàn toàn không thể hồi phục lại sao?”
Dạ Tiểu Lệ nói.
“Đương nhiên không phải.Trong những loại ma pháp mà ta biết thì không có loại nào có thể xóa bỏ ký ức của con người, trừ phi cùng lúc tiêu trừ cả linh hồn và sinh mệnh.Do đó, có thể thấy trí nhớ của con người được khắc sâu vào linh hồn như thế nào.Cho nên, ký ức của cô ta không phải là biến mất, mà là bị một bình phong biến dị do sức mạnh tinh thần Tử Thần thức tỉnh tạo ra che chắn.Tựa như khi các ngươi tu luyện gặp phải bình cảnh vậy.Chỉ cần phá tan bình phong đó, ký ức của cô ta đương nhiên sẽ hoàn toàn hồi phục lại.”
“Con người các ngươi khi tu luyện, muốn đột phá bình cảnh thì cần không ngừng tu luyện, lĩnh ngộ.Nhưng loại bình phong mà cô ta gặp phải lại cần ngươi đối xử tốt với cô ta, cần ngươi gợi lại ký ức của cô ta, thì mới có khả năng phá tan được nó.Hãy kể cho cô ta nghe những sự việc đã xảy ra giữa hai người, đặc biệt là những chuyện khiến cô ta nhớ kỹ, cảm động.Có lẽ như vậy sẽ giúp ích được đôi chút.Nhưng xem ra tình huống của cô ta khá nghiêm trọng, ngươi cũng đừng quá nóng vội.Hãy để cô ấy chấp nhận ngươi ở bên cạnh trước rồi tính tiếp.Được rồi, ta sẽ giúp ngươi một chút, để cô ấy ngủ một giấc có lẽ sẽ tốt hơn.”
Nói xong, Dạ Tiểu Lệ thổi nhẹ về phía Thải Nhi, một làn khói xanh nhạt bay về phía Thải Nhi.
Vẻ mặt kinh hoàng của Thải Nhi dần bình tĩnh trở lại, dường như màu xanh đó khiến nàng cảm thấy thoải mái, nàng hít nhẹ vài ngụm, ánh mắt dần trở nên mơ màng, chậm rãi mềm nhũn ngã xuống đất, chìm vào giấc ngủ.
“Cảm ơn cô, Tiểu Lệ.Ơn cứu mạng này ta sẽ khắc ghi trong lòng.” Long Hạo Thần nghiêm túc nói.
Chính hắn hiểu rõ mình đã bị thương nặng đến mức nào.Việc Dạ Tiểu Lệ chữa khỏi cho hắn chắc chắn đã tiêu hao rất nhiều sức lực.Nhưng bản thân hắn lại không phải là người giỏi khen ngợi, ân tình này hắn nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng.Dạ Tiểu Lệ không chỉ một lần giúp đỡ bọn họ, hắn vẫn còn nhớ rõ những gì đã hứa với Dạ Tiểu Lệ trong Mộng Huyễn Thiên Đường.
Dạ Tiểu Lệ bực bội nói.
“Ta không cần, đây là giao dịch giữa chúng ta mà thôi.Chẳng qua, sau này ngươi nên cẩn thận hơn, nếu bị thương quá nặng, nguy hiểm đến tính mạng thì e là ta cũng bó tay đấy.Ta phải rời khỏi đây thôi, hơi thở tử vong ở nơi này thật là đáng ghét.Nhưng không thể không nói, vị Tử Linh pháp sư này khi còn sống chắc chắn mạnh đến kinh khủng.Đừng quên lời hứa giữa chúng ta đấy nhé.”
Long Hạo Thần gật đầu, nói.
“Ta đã hứa thì nhất định sẽ làm được.Dù thế nào đi nữa, ta vẫn phải cảm ơn cô.”
Hắn từ lâu đã không xem Dạ Tiểu Lệ là một cô bé nữa.Cô bé đến từ Mộng Huyễn Thiên Đường này không chỉ thông minh, mà còn có trí tuệ mà người lớn khó có thể sánh được.
Dường như Dạ Tiểu Lệ nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt cô trở nên nghiêm túc nói.
“Ngươi tăng thực lực nhanh như vậy, ta rất hài lòng.Nhưng có một điều ngươi nhất định phải nhớ kỹ.Tuy vị Tử Linh pháp sư này có thuộc tính quang cực kỳ hiếm thấy, nhưng truyền thừa của y hoàn toàn không thích hợp với ngươi.Bởi vì sức mạnh của y ẩn chứa một oán niệm khổng lồ, tuyệt đối không phải là thứ mà ngươi có thể thừa nhận được.Nếu ngươi cố chấp kế thừa y, rất có thể ngươi sẽ bị oán niệm ảnh hưởng, không lâu sau sẽ biến thành giống như y.Đây là điều ngươi không thể thay đổi.Bởi vậy, ngươi có thể rèn luyện trong tòa tháp của Tử Linh pháp sư này, nhưng tuyệt đối không được đi đến cuối cùng.Chính là nói, vĩnh viễn đừng leo lên tầng cao nhất của tòa tháp.”
Long Hạo Thần nghi hoặc hỏi.
“Oán khí này không thể hóa giải sao?”
Dạ Tiểu Lệ lắc đầu, nói.
“Ít nhất thì ngươi không thể.Thuộc tính của ngươi và y tương tự, một khi ngươi kế thừa sức mạnh của y, dù là Quang Minh Nữ Thần cũng không cứu được ngươi.Oán niệm của y đã xâm nhập vào linh hồn, nếu nói đến siêu độ, thì cô bạn gái mất trí nhớ của ngươi lại thích hợp hơn.Cô ta kế thừa năng lực căn nguyên nhất của sức mạnh Tử Thần, đó chính là siêu độ.Chẳng qua, Tử Linh pháp sư đã chọn ngươi rồi thì không thể thay đổi được.Cho nên, ngươi cứ nghe lời ta, ta sẽ không hại ngươi đâu.Được rồi, ta đi đây, hãy nhớ kỹ những gì ta nói đấy.”
Nói xong, Dạ Tiểu Lệ chỉ tay lên không trung, cánh cửa xanh một lần nữa xuất hiện.Cô bước ra một bước, hai cái búi tóc trên đầu cô bé đung đưa, rồi cô biến mất trong vầng sáng xanh.
Long Hạo Thần nhìn vầng sáng dần khép lại, trong mắt thoáng qua tia cảm kích, nhưng rất nhanh đã bị sự lo lắng thay thế.Việc Thải Nhi mất trí nhớ khiến tâm trí hắn trở nên hỗn loạn.Ngay cả Dạ Tiểu
