Đang phát: Chương 142
Trên đại điện, Ba Kiếm hộ pháp bị đánh nát vụn, máu tươi vương vãi khắp nơi.Cả đại điện Xích Huyết phủ nồng nặc mùi máu tanh, còn Địch Tiến, Địch Loan, Địch Thanh thì lạnh lùng như những con quỷ.
“Như vừa rồi, ta sẽ hỏi năm mươi đội trưởng đội hộ vệ và bảy vị hộ pháp còn lại.Mong mọi người đừng nói dối, nếu không…đừng trách chúng ta.” Địch Loan mỉm cười, nhưng nụ cười đó càng khiến người ta kinh hãi.
Mười sáu hộ pháp, chín vị đã bị thẩm vấn.Bảy vị hộ pháp và năm mươi đội trưởng còn lại đều vô cùng căng thẳng, nỗi sợ hãi sâu trong đáy mắt không thể che giấu.Đặc biệt là khi nhìn thấy máu và thịt nát của Ba Kiếm, họ càng thêm sợ hãi.
“Từ trái sang phải, từ trước ra sau, ngươi, lại đây!”
Địch Loan chỉ một gã hộ pháp đầu trọc vạm vỡ.Gã này là một trong những hộ pháp mới được Xích Huyết động chiêu nạp, bình thường rất kiêu ngạo và có vẻ ngoài bộc trực, nhưng lúc này cơ mặt lại hơi run rẩy.
Gượng gạo nặn ra một nụ cười, gã đầu trọc bước lên phía trước.Sau đó, Địch Loan dùng linh thức truyền âm, không ai biết Địch Loan hỏi gì, cũng không ai biết gã kia trả lời ra sao.Điều này càng khiến những người sắp bị thẩm vấn thêm phần hoảng sợ.
“Ngươi, bước lên.”
Địch Thanh cũng chỉ một hộ pháp bên cạnh gã đầu trọc, bắt đầu tra hỏi.
………
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, từng người một bị tra hỏi, Tần Vũ càng nhíu chặt mày.
“Xem ra ba tên tiểu tử Cửu Sát điện này không vội hỏi ta về Hắc sắc ngọc hạp, mà lại tra hỏi không ngừng các hộ pháp, đội trưởng.Nhưng họ thì biết được gì, tối đa chỉ biết có việc chiến đấu tại quần mật thất dưới đất mà thôi.Xem ra ba vị điện hạ này coi trọng cái chết của Địch Đồng hơn Hắc sắc ngọc hạp.”
Nhìn cảnh Địch Thanh và Địch Loan kiên nhẫn tra hỏi từng người, Tần Vũ cuối cùng cũng nhận ra sai lầm trong suy đoán của mình.
“Có lẽ kế hoạch ban đầu của ta có sai sót, vì ta đã đánh giá thấp tình cảm giữa chín huynh đệ bọn chúng.Tình cảm của họ còn lớn hơn sức hấp dẫn của Hắc sắc ngọc hạp.” Tần Vũ suy nghĩ nhanh chóng.
Lúc đầu Tần Vũ cho rằng người của Cửu Sát điện đến chủ yếu để điều tra về cửu kiếm, nên đã chuẩn bị sẵn lý do thoái thác.Nhưng bây giờ mới phát hiện sự chú ý của ba vị điện hạ này lại không nằm ở Hắc sắc ngọc hạp, Tần Vũ dĩ nhiên phải suy nghĩ đối phó như thế nào.
Đột nhiên sắc mặt Tần Vũ biến đổi.
“Không ổn, nếu như tình cảm chín huynh đệ sâu đậm hơn cả cửu kiếm, vậy…ta là kẻ tình nghi giết người.Tuy chúng không chắc chắn, nhưng với tâm tính của chúng, chắc chắn thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.”
Tần Vũ cuối cùng cũng nhận ra điều này.
Ai là hung thủ giết Địch Đồng? Hiện tại không ai biết, nhưng bản thân Tần Vũ chắc chắn là người đầu tiên bị nghi ngờ.Dựa theo tâm tính của các điện hạ này, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn.
Tần Vũ suy nghĩ một lát, khóe môi hơi nhếch lên.
“Phí Phí, lát nữa bất kể chuyện gì xảy ra, em phải giấu kín thực lực, tuyệt đối đừng ra tay.Mọi chuyện để anh ứng phó.”
Hầu Phí nhận được linh thức truyền âm của Tần Vũ, lập tức cảm thấy không ổn, vội hỏi: “Đại ca, huynh muốn làm gì? Huynh đừng làm liều! Nếu muốn, huynh đệ cùng lên, ba người chúng ta đối phó với ba tên bọn chúng vẫn có chút hy vọng.”
“Đừng lo lắng, lẽ nào em quên lần trước anh trở về nội cốc?” Tần Vũ không chút lo lắng.
Nội cốc?
Hầu Phí lập tức mừng rỡ: “Đại ca, lần trước huynh đến nội cốc là tìm sư tôn sao?”
“Phí Phí, Lan thúc đã đồng ý, nếu như gặp nguy hiểm, trực tiếp truyền tin cho thúc, thúc nhất định sẽ bảo vệ chúng ta chu toàn.” Tần Vũ vừa nói xong, Hầu Phí lập tức trở nên hưng phấn: “Quá tốt, có sư tôn rồi, còn lo lắng gì nữa! Ai nha, chúng ta đại sát một trận rồi tính tiếp!”
Tần Vũ truyền âm nói: “Phí Phí, anh cũng không muốn làm phiền Lan thúc.Chúng ta cứ thoải mái đùa giỡn với Cửu Sát điện bọn chúng.Chỉ cần đến phút cuối, khi cục diện trở nên quá lớn, không thể giải quyết được thì mới để Lan thúc ra mặt.”
“Khà khà, quá tuyệt, chi bằng trước tiên chiến với ba tên này một trận.” Hầu Phí hớn hở.
Không ai rõ thực lực của Lan thúc hơn Hầu Phí.Nếu như thực lực của Hầu Phí giống như một tảng đá, thì Lan thúc là một ngọn núi chọc trời, hai người căn bản không cùng đẳng cấp.
“Đừng gấp, Xích Huyết động phủ là căn cơ của chúng ta.Nếu như thật sự giao đấu, với thực lực của ba tên trước mặt, chúng ta không có chút nắm chắc nào, nói không chừng còn hủy đi Xích Huyết động phủ.Đợi rời khỏi đây, tìm cơ hội thuận tiện rồi động thủ.” Tần Vũ lập tức giao phó.
“Được, mọi chuyện nghe theo đại ca.” Hầu Phí lúc này cũng an tâm.
Có sư tôn ở sau lưng, còn sợ gì nữa? Cho dù trời sập xuống cũng có sư tôn chống đỡ.
“Bất quá, tốt nhất vẫn là đừng phiền đến sư tôn.Xảy ra chuyện rồi để sư tôn ra mặt có phần mất mặt.” Hầu Phí đột nhiên truyền âm nói.
Tần Vũ cười thầm, không ngờ Hầu Phí trời không sợ đất không sợ lại có ý niệm như vậy, lập tức truyền âm nói: “Yên tâm, với bản lĩnh của chúng ta, Cửu Sát điện muốn đối phó cũng không dễ dàng gì.”
Đã đoán ra Cửu Sát điện rất có khả năng muốn giết mình.
Vậy đối sách của Tần Vũ tự nhiên phải thay đổi.
Nhẫn nhục cầu toàn, giả vờ đóng kịch, đối phương muốn giết mình tự nhiên không đắn đo gì, nên…hiện tại phải thay đổi vị thế của mình trong lòng đối phương, thậm chí phải khiến chúng nhất thời không dám giết mình, dù sao…câu chuyện phải tiếp tục diễn cho hay.
“Muốn đùa thì phải đùa lớn một chút, không biết Cửu Sát điện bọn chúng có chịu chơi không.”
Ánh mắt Tần Vũ lạnh lẽo nhìn ba vị điện hạ phía trên.
Đột nhiên–
“Hừ, dám nói dối, tìm chết!” Địch Thanh chợt quát một tiếng, vung tay bắn ra một đạo thanh quang.
Đội trưởng đội hộ vệ bị tra hỏi sắc mặt trắng bệch.Thậm chí không kịp có bất kỳ động tác phòng ngự nào.Địch Thanh, một tu sĩ Động Hư kỳ, dù chỉ tung ra một đòn tùy ý, nhưng một đội trưởng Kim Đan hậu kỳ sao có thể chống đỡ nổi?
“Ầm!”
Một tiếng nổ vang, thanh quang bị đẩy lùi.
Tần Vũ chậm rãi thu tay về.Vừa rồi Tần Vũ đã đeo cực phẩm linh khí Diễm Sí quyền sáo, va chạm với phi kiếm của đối phương.Về thực lực, Tần Vũ và Địch Thanh không chênh lệch nhiều.Một kích tùy ý của Địch Thanh, Tần Vũ dốc lòng ngăn cản, kết quả tự nhiên không cần phải nói.
Đội trưởng đội hộ vệ vốn tưởng rằng mình chết chắc, phát hiện mình không chết, trong lòng vô cùng vui mừng, vừa thấy trước mặt là Tần Vũ, liền trở nên kích động.
“Động chủ, đa tạ động chủ!” Gã kích động nói liên tục.
Tần Vũ mỉm cười nói: “Ngươi đứng sang một bên, chỗ này đã có ta.” Tần Vũ nhìn ba vị điện hạ phía trên, trong mắt không chút sợ hãi.
“Tần Vũ, ngươi muốn chết!” Địch Tiến đang nhắm mắt dưỡng thần đột nhiên mở mắt hét lớn.Vừa dứt lời, Địch Tiến liền muốn ra tay, nhưng ngay lúc này–
“Câm miệng!”
Tần Vũ chợt quát lớn, lạnh lùng nhìn Địch Tiến.Địch Tiến bị quát, công kích chợt khựng lại, lập tức càng thêm giận dữ.
“Lục ca, khoan động thủ.” Địch Loan nói với Địch Tiến, sau đó nhìn sang Tần Vũ mỉm cười: “Tần Vũ động chủ, Cửu Sát điện chúng ta đang thẩm vấn, mà ngươi dám cản trở…Ngươi nói xem, đây nên coi là tội gì?”
Tần Vũ không hề để tâm.
“Ba vị điện hạ, họ đều là người của ta.Ba vị nói giết là giết, không khỏi quá đáng.Không biết ba vị có chứng cứ gì để giết họ không?”
“Chứng cứ? Lẽ nào chúng nói dối, không đáng giết sao?” Địch Loan nhìn Tần Vũ nói.
“Nói dối, họ nói dối điều gì, điện hạ dám chắc chắn?” Tần Vũ nhìn ba vị điện hạ phía trên, không hề chùn bước.
Các hộ vệ, hộ pháp phía sau vô cùng cảm động.Tần Vũ dám vì họ đối đầu với ba vị điện hạ Cửu Sát điện.Một vị động chủ quan tâm đến thuộc hạ như vậy quả là hiếm thấy.Đặc biệt là vị đội trưởng được Tần Vũ cứu mạng, thần sắc càng thêm kích động.
“Nói dối, hắn trả lời không giống những người khác.Đó là nói dối, lẽ nào ngươi nói những người khác đều nói dối? Vậy nên giết những người đó?” Địch Loan cười nói: “Nếu Tần Vũ động chủ cho rằng như vậy, bọn ta cũng không quan tâm, giết hết những người đó vậy.”
Nói xong, Địch Loan đưa tay ra.
“Ba vị điện hạ, có phần quá võ đoán.” Tần Vũ thản nhiên nói.
“Sao?” Địch Loan nhìn Tần Vũ, trong mắt có một tia chế nhạo, hắn muốn xem Tần Vũ trả lời ra sao.
“Ví dụ như vết tích chiến trường ở quần mật thất dưới đất, không phải tất cả hộ pháp, đội trưởng đều tận mắt chứng kiến, không ít người trong số họ chỉ nghe kể lại.Còn những việc khác, có mấy ai chính mắt nhìn thấy? Đại nhân hỏi những người này, lời họ nói tự nhiên sẽ có chút không tương đồng.”
Tần Vũ tiếp tục nói: “Huống chi, dù là cùng một chiến trường, những người khác nhau nhìn thấy cũng sẽ có quan điểm bất đồng.Đây là chuyện rất bình thường.Góc độ mỗi người nhìn khác nhau, kết quả tự nhiên khác nhau.Nếu dựa vào đó phán đoán họ nói dối, vậy…”
Tần Vũ nói đến đây thì dừng lại, nhìn ba vị điện hạ.
“Bốp, bốp…”
Địch Loan mỉm cười vỗ tay: “Xuất sắc, Tần Vũ động chủ quả nhiên giỏi biện minh.”
“Chú ý dùng từ, đây không phải biện minh, mà là sự thật.” Tần Vũ nhìn Địch Loan nói.Tần Vũ phát hiện trong ba vị điện hạ này, người đang nói chuyện với hắn mới là người quyết định.
“Nhị ca, huynh hãy khám xét các nơi trong Xích Huyết động phủ, xem rốt cuộc có dấu vết gì để phán đoán sự việc hôm đó không.” Địch Loan truyền âm nói với Địch Thanh.
Địch Thanh gật đầu, sau đó bay thẳng ra khỏi đại điện.
Nhìn Địch Thanh rời đi, Tần Vũ mỉm cười nói: “Đến giờ tôi vẫn chưa biết từng người trong chư vị điện hạ là ai.Lẽ nào các điện hạ không tự giới thiệu một chút?” Tần Vũ nói chuyện tự tin, như đang nói với bạn bè.
Địch Loan gật đầu: “Ngươi không cần biết chúng ta là ai, ngươi chỉ cần gọi ta là Thất điện hạ.Người vừa rời đi là Nhị điện hạ, vị này là…”
“Lục điện hạ, điều này tôi biết.Vừa nãy Thất điện hạ ngài gọi là Lục ca, tôi nghe được.” Tần Vũ tiếp lời.
Địch Loan đột nhiên nói: “Tần Vũ động chủ, vừa nãy ngươi có thể đỡ được một kích của Nhị ca ta, tuy Nhị ca chưa dùng toàn lực, nhưng ngươi có thể cản được, xem ra thực lực của ngươi có thể so sánh với Động Hư trung kỳ.”
“Thất điện hạ quá khen.”
Tần Vũ hơi khom người nói, không nói gì thêm.
Lời Địch Loan không phải là nói tùy tiện.Tử Sát Giao Long Động Hư trung kỳ có thể vượt qua tu sĩ Động Hư hậu kỳ thông thường.Một kích tùy ý của Địch Thanh uy lực rất mạnh, Tần Vũ chính diện đẩy lùi phi kiếm, thực lực đích xác ngang hàng với Động Hư trung kỳ.
“Vừa nãy ta tra hỏi các hộ pháp, biết được một việc, mong Tần Vũ động chủ giải thích một chút.” Địch Loan vẫn mỉm cười như cũ.
“Mời Thất điện hạ nói.”
Trên người Địch Loan hơi tỏa ra sát khí: “Hôm đó, khi mấy vị hộ pháp phát hiện Tra Hồng đã chết, quyết định chọn ra tân nhiệm động chủ.Sau đó, mấy vị hộ pháp đến chỗ ngươi ở, và thời điểm đó ngươi đang tu luyện.Vì sao lại để các vị hộ pháp đợi hai, ba canh giờ ngươi mới xuất hiện?”
Trong mắt Địch Loan hàn quang lóe lên.
Tần Vũ cười thoải mái.
“Thất điện hạ, lẽ nào điện hạ không biết có câu…càng là cao thủ, càng xuất hiện cuối cùng sao?”
Địch Loan ngẩn người.
“Họ muốn ta ra thì ta phải ra, vậy không khỏi quá mất mặt.Ta phải để họ đợi hai, ba canh giờ mới xuất hiện, như vậy mới thể hiện được địa vị của ta, đúng không? Cao thủ thông thường không phải đều thế sao?”
Lời Tần Vũ vừa nói ra.
“Tần Vũ động chủ, không ai đùa với ngươi.Giải thích nguyên nhân, vì sao ngươi để người ta đợi hai, ba canh giờ?” Địch Tiến quát.
Tần Vũ khi đó thực tế là đang hấp thu năng lượng nguyên anh, để bản thân đột phá từ Lưu Tinh tiền kỳ lên Lưu Tinh trung kỳ, nhưng sự thật này dĩ nhiên không thể nói.
“Ta giải thích rồi mà, chắc hẳn các điện hạ vừa nãy hỏi họ cũng biết, tôi dễ dàng đánh bại Đằng Tất hộ pháp như thế nào.Thực lực của tôi như vậy, không nên ra oai thể hiện địa vị một chút sao?” Tần Vũ lộ vẻ nghi hoặc.
Địch Loan nhíu mày.
“Vù!”
Thân hình Địch Thanh vừa động đã xuất hiện trên đại điện.
“Lão Thất, cẩn thận khám xét xong một lần, cả động phủ không có gì đặc biệt.Dấu vết chiến đấu hôm đó không tìm thấy.” Địch Thanh truyền âm nói.
May mắn là Tần Vũ trước khi ba vị điện hạ đến đã sớm thu lại Lôi Sơn Cư, nếu không thần khí Lôi Sơn Cư chắc chắn khiến ba vị điện hạ khó tin, và sẽ gây thêm phiền phức cho Tần Vũ.
Mi mắt Địch Loan run lên, sau đó đứng dậy.
Trong Xích Huyết động phủ không có bất kỳ dấu vết gì, vậy thứ duy nhất có chút giá trị chính là Tần Vũ động chủ trước mắt.
“Tần Vũ động chủ, đi theo bọn ta về Cửu Sát điện gặp đại ca ta, giúp điều tra sự tình liên quan đến quần mật thất dưới đất hôm đó.”
Địch Loan nhìn Tần Vũ mỉm cười, còn Địch Thanh và Địch Tiến cũng chiếm lấy vị trí, mục quang nhìn chằm chằm Tần Vũ.
