Đang phát: Chương 1414
– Anh khoác lác vừa thôi, tưởng mình là thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành chắc!
Vừa dứt lời Diệp Mặc, một giọng lạnh lẽo vang lên.Anh ta đã thấy rõ người vừa đến, một gã đàn ông tóc rậm, chân nguyên dồi dào, tu vi Thừa Đỉnh tầng ba, rõ ràng không phải hạng tầm thường.
– Vu quản sự.
Hai tu sĩ Nguyên Anh vội vàng cúi chào, cho thấy địa vị của gã họ Vu kia không hề thấp.
Diệp Mặc cười khẩy:
– Đúng đấy, tao chính là thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành.
– Dám đến Mặc Nguyệt làm càn, mày chán sống rồi à?
Gã quản sự họ Vu tức giận, vung ra một thanh kiếm sắt nặng trịch.Thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành là Lưu Âu Lam, làm gì có thằng điên nào tự xưng như thế?
Diệp Mặc chẳng thèm chờ gã ra tay, Tử Đao đã chém tới.Mọi người chỉ thấy một vệt sáng tím loé lên, còn chưa kịp nhìn rõ Tử Đao thì đã nghe tiếng hét thảm.Vu quản sự còn chưa kịp tung pháp bảo đã biến thành một cái xác.
Nguyên thần của gã họ Vu kinh hoàng thoát ra, vừa nhìn Diệp Mặc vừa phóng ra tín hiệu cầu cứu.
Diệp Mặc không giết nguyên thần, mà chỉ chờ gã báo tin.Vừa rồi anh dễ dàng hạ sát hai tu sĩ Ngưng Thể, giờ lại giết luôn một Thừa Đỉnh.Ai cũng biết anh không phải hạng vừa, đến đây là để gây sự.
Chớp mắt, hơn chục đạo độn quang đã bay tới.Một gã đại hán mặt mày dữ tợn chưa đến nơi đã quát:
– Thằng nào dám quậy phá Mặc Nguyệt Chi Thành của ta? Muốn chết à?
Nguyên thần của Vu quản sự run rẩy kêu:
– Lưu thành chủ, chính là hắn! Hắn giết người vô tội ngay cổng thành, tôi vừa nói một câu đã bị hắn hủy thân thể!
Diệp Mặc nhìn gã đại hán, thắc mắc không hiểu sao kẻ này lại làm thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành.Tu vi của y cũng chỉ Thừa Đỉnh tầng sáu, chẳng hơn gì gã họ Vu.
Lưu Âu Lam vốn đang giận dữ, nghe xong lời kia lại bình tĩnh lại.Gã kia có thể giết Vu quản sự dễ như trở bàn tay, nghĩa là cũng có thể giết mình.Đám thuộc hạ của y cao nhất cũng chỉ Kiếp Biến trung kỳ, muốn đối phó Diệp Mặc e là phải có một hai Hóa Chân, nếu không phải dùng đến trận pháp.
Nghĩ vậy, y lạnh lùng nhìn Diệp Mặc:
– Ta là thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành Lưu Âu Lam, không biết các hạ là người phương nào, sao dám ngang nhiên giết người ở Mặc Nguyệt Chi Thành? Ngươi tưởng Mặc Nguyệt Chi Thành ta không trị được ngươi chắc? Ngươi tin không, ta chỉ cần ném vài miếng trận kỳ, ngươi sẽ bị vây trong trận pháp cấp chín, đến Kim Đan cũng giết được ngươi!
Diệp Mặc cười nhạt:
– Tao không tin.
– Mày…
Lưu Âu Lam tức điên lên.Y không muốn dùng khốn trận vì chưa khống chế được hoàn toàn, hơn nữa tốn kém rất nhiều.
Diệp Mặc vừa nói “không tin”, đám tu sĩ xung quanh đã xì xào bàn tán, khiến y không còn mặt mũi, lập tức ném trận kỳ ra.
Mọi người xung quanh hơi căng thẳng, sợ bị vạ lây.Nhưng rồi ai nấy đều ngớ người, vì trận kỳ rơi xuống mà trận pháp chẳng có chút biến đổi nào.
Mặt Lưu Âu Lam lúc xanh lúc đỏ, thầm nghĩ lát nữa phải hỏi cho ra nhẽ lão Kỷ Bẩm, có khi nào lão giở trò trong khốn trận hay không.Lão ta tưởng Hóa Chân tầng một là giỏi lắm chắc? Ta muốn đuổi lão đi cũng chỉ như trở bàn tay!
Diệp Mặc cười khẩy.Dùng trận pháp của hắn mà đòi vây khốn hắn, đúng là chuyện nực cười nhất trên đời.Thấy mặt Lưu Âu Lam tái mét, anh cố ý hỏi:
– Họ Lưu kia, sao tao vẫn chưa bị vây vậy?
Mọi người nghe vậy không nhịn được cười ồ.
Lưu Âu Lam giận tím mặt, quát:
– Rốt cuộc mày là ai?
Diệp Mặc đáp:
– Thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành Diệp Mặc.Đến tao mà mày cũng không nhận ra, còn dám xưng là thành chủ?
Nói rồi anh vung tay, nhặt hết trận kỳ Lưu Âu Lam vừa ném, khẽ bóp vài cái đã biến chúng thành tro bụi.
Đám đông ồn ào hẳn lên.Vài người đã sớm nhận ra Diệp Mặc, chỉ là không dám lên tiếng.Giờ mọi người bàn tán rôm rả, họ mới dám nói:
– Ta đã bảo rồi, người kia chính là Diệp Mặc Diệp thành chủ.
– Hai vị thành chủ, hay rồi đây.
– Hắc hắc, ta thấy Diệp Đan Vương không ổn lắm.Ngân Nguyệt Đan Vương và Nghiễn Điền Đan Vương đều không có ở đây, một mình Diệp Đan Vương khó mà chống đỡ được…
– Chưa chắc đâu, ta thấy Diệp Đan Vương rất có thể đã là tiền bối Hóa Chân rồi, nhìn thủ đoạn vừa rồi của Diệp Đan Vương mà xem…
…
Lâm Tri Thâm kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, không ngờ mình lại đi cùng thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành đến Mặc Nguyệt Chi Thành.Nhớ lại những lời mình đã nói với Diệp Mặc trên đường, y toát mồ hôi lạnh.May mà mình không hề coi thường Diệp Mặc, nếu không thì dù anh không giết, y cũng chẳng còn mặt mũi nào ở lại đây.
Nhưng rồi y lại lo lắng không biết Mặc Nguyệt Chi Thành sẽ ra sao.Tiếp tục để Lưu Âu Lam làm thành chủ, hay là để Diệp Mặc? Hay là sẽ có một trận chiến nảy lửa?
– A…
Mạc Thanh Tú kêu lên một tiếng, rồi lớn tiếng nói:
– Thì ra Diệp huynh là thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành? Thật không ngờ chúng ta lại được đi cùng thành chủ.Em không ngờ lại đi cùng thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành tới Mặc Nguyệt Chi Thành, trời ơi…
– Im miệng!
Lâm Tri Thâm vội vàng quát Mạc Thanh Tú.Ai sẽ là thành chủ vẫn còn chưa biết, rất có thể sẽ có đổ máu.
Thấy Mạc Thanh Tú im lặng có vẻ ấm ức, Lâm Tri Thâm dịu giọng:
– Thanh Tú sư muội, sư huynh đã nói với muội nhiều lần rồi.Muội biết Điền Ngạo Phong bị ai giết không? Chính là Diệp thành chủ.Vì Điền Ngạo Phong quá kiêu ngạo, chọc giận Diệp thành chủ, nên mới bị giết.Huynh hy vọng muội hiểu được lời huynh nói.
Ngoài dự liệu của Lâm Tri Thâm, lần này Mạc Thanh Tú không hề cãi lại, mà cúi đầu ừ một tiếng:
– Muội biết rồi, sư huynh.
Lưu Âu Lam ngớ người ra, rồi kinh hãi hỏi:
– Anh là Diệp Mặc?
Nói rồi y cảm thấy khí thế của mình yếu đi, nên vội vàng lớn tiếng quát:
– Cho dù anh là Diệp Mặc thì sao chứ? Hiện tại ta là thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành, vậy mà anh không những không ủng hộ Mặc Nguyệt Chi Thành chúng ta, còn giết thủ hạ…
Y còn chưa nói hết, thì một tia sét đã giáng xuống, biến nguyên thần của gã quản sự thành tro bụi.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Đây mới gọi là giết, vừa rồi còn chưa phải.
Nếu không nể mặt Ngân Nguyệt Đan Vương và Nghiễn Điền Đan Vương, thì ngay cả Lưu Âu Lam hắn cũng giết luôn rồi.Hiện tại hắn còn chưa rõ mối quan hệ giữa Lưu Âu Lam và Ngân Nguyệt Đan Vương, nên mới nhẫn nhịn đến giờ.
– Mày, mày…
Mặt Lưu Âu Lam xanh mét, suýt nữa thì phun ra một ngụm máu.Diệp Mặc quả thực quá khinh người.Mình hiện tại là thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành, mà anh vẫn dám ngang ngược như vậy trước mặt mình.
– Diệp Mặc…
– Ông xã…
– Anh…
– Ha ha, Diệp lão đệ
– Diệp thành chủ…
– Sư phụ…
Liên tiếp những tiếng gọi hỗn loạn vang lên, theo đó là mấy đạo độn quang bay tới.Diệp Mặc nhìn thấy họ, lòng tràn ngập ấm áp và vui mừng.Cảm giác hạnh phúc này đã lâu lắm rồi anh chưa có.Đây mới là nhà của mình.Bất kể ai dám quậy phá ở đây, anh tuyệt đối sẽ không tha.Nơi này là do anh cực khổ tạo dựng nên, để người thân của anh có chỗ tu luyện, bất cứ ai vọng tưởng chiếm cứ nơi này của anh đều sẽ phải trả giá.
Lạc Ảnh, Ninh Khinh Tuyết, Tô Tĩnh Văn, Diệp Lăng, Đường Bắc Vi, Tống Ánh Trúc, Kỷ Bẩm, vợ chồng Lâm Dị Bán, Hứa Xương Cát, Thạch Thiết, Diệp Vô Tài, Cận Chỉ Hằng, tất cả đều đã tới.Anh càng vui mừng hơn khi thấy cả Hứa Bình cũng có mặt.Hiển nhiên là Hứa Bình đã nghe danh tiếng của Diệp Mặc, nên cố ý chạy tới đây.
Mọi người đều bình an vô sự, Diệp Mặc mới yên tâm.Lúc trước ở Vô Tâm Hải, anh chỉ thấy “Ô vân trùy – Thanh Nguyệt” thoát ra, nên vẫn rất lo lắng.Giờ mọi người đều ở đây, anh mới hoàn toàn yên lòng.
Diệp Mặc đoàn tụ cùng mọi người, quên luôn cả Lưu Âu Lam.Hư Nguyệt Hoa thì gặp lại được nhiều người quen, cũng vui mừng khôn xiết.
Tô Tĩnh Văn và Lạc Tố Tố nhìn Diệp Mặc không hề hấn gì, ánh mắt thiếu chút nữa đã hòa tan anh.Nếu không phải ở ngoài cổng thành, chắc anh đã tan chảy thật rồi.
Một hồi lâu sau mọi người mới bình tĩnh lại.Diệp Mặc và Lạc Tố Tố không cần phải nói gì nhiều, chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười cũng đủ thay thế cho vạn lời.
Thấy Diệp Mặc và Hứa Bình còn đang nói chuyện, Lưu Âu Lam không nhịn được nữa, lớn tiếng nói:
– Kỷ Bẩm tiền bối, Diệp Mặc vừa đến Mặc Nguyệt Chi Thành đã giết chết quản sự, chẳng lẽ hắn muốn lập uy sao? Lưu Âu Lam ta dẫu sao cũng là thành chủ…
Tiếng nghị luận xung quanh nhỏ dần, mọi người đều muốn nghe ý kiến của Kỷ Bẩm, xem lão có thừa nhận Diệp Mặc mới là thành chủ hay không.
Kỷ Bẩm thản nhiên nói:
– Mặc Nguyệt Chi Thành là do một tay Diệp Mặc lão đệ taọ dựng nên, linh mạch và trận pháp đều do Diệp Mặc bố trí.Nếu Diệp Mặc lão đệ không nói đem Mặc Nguyệt Chi Thành cho người khác, thì Mặc Nguyệt Chi Thành vĩnh viễn vẫn là của Diệp Mặc.
