Đang phát: Chương 1412
Khi lưỡi dao găm cấp Linh khí vạch lên cánh tay Hạ Thiên, một vết thương xuất hiện.
Nhưng Hạ Thiên phát hiện vết thương đang hồi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Một phút sau.
Vết thương đã liền miệng.
“Thần kỳ vậy.” Hạ Thiên vẻ mặt không thể tin nổi nhìn cánh tay mình.Hắn vừa dùng chủy thủ cấp Linh khí vạch đấy! Anh còn nhớ rõ Văn Nhã suýt chút nữa đã giết anh bằng một cái hỏa long chủy thủ Ngụy linh khí.
Ngụy linh khí đã mang theo thuộc tính.Một khi ai bị nó làm bị thương, ít nhất phải nghỉ ngơi nửa tháng mới hồi phục.Vũ khí cấp Linh khí thậm chí có thể gây tử vong.
Nếu chủy thủ này vạch lên tay người thường, dù có đến bệnh viện cũng có thể mất mạng.Một cao thủ võ lâm cũng phải tìm cách cầm máu hoặc uống đan dược hồi phục, và cũng mất cả tháng để vết thương lành hẳn.
Nhưng vết thương của Hạ Thiên lại lành trong một phút.
“Ta giờ chắc là bất tử rồi.” Hạ Thiên tự giễu.Tất nhiên anh chỉ tự nói vậy thôi, vì anh không tin ai có thể sống sót nếu tim bị xuyên thủng, hay đầu lìa khỏi cổ mà vẫn ăn cơm được.
Rắc rắc rắc!
Hạ Thiên duỗi tay ra, xương cốt anh kêu lên.
“Hô, nên vận động chút rồi.” Hạ Thiên mỉm cười rồi đẩy cửa ra.Anh sững người khi thấy ba người đang uống rượu trong sân.
Đông Ông, Bắc Quân và sư phụ Doãn Nhiếp của anh.
“Các người đến khi nào vậy?” Hạ Thiên ngượng ngùng hỏi.Anh không hề biết họ đến từ lúc nào.
“Hơn một ngày rồi.Tiểu tử, linh khí chỗ ngươi sao đậm đặc hơn cả linh thạch vậy? Biết thế ta đến sớm hơn.” Đông Ông cười nói.
“Ta bố trí tụ linh đại trận khắp sơn trang.” Hạ Thiên đáp.
“Tụ linh đại trận? Ngươi còn biết bày trận nữa à?” Đông Ông ngạc nhiên.
“Ừm, tổng cộng dùng 8888 khối linh thạch, 8800 hạ phẩm, 88 trung phẩm.” Hạ Thiên nói.
“Cái gì?” Ba người nhìn Hạ Thiên với vẻ mặt kỳ quái.
Một khối hạ phẩm linh thạch đã đủ để một cao thủ Địa cấp đại viên mãn liều mạng tranh đoạt.Hạ Thiên lại bảo anh dùng 8800 hạ phẩm và 88 trung phẩm để bày tụ linh đại trận.
“Ngươi trúng số độc đắc à?” Đông Ông kinh ngạc hỏi.
“Ta đoạt được một kho báu trong động.” Hạ Thiên không giấu giếm gì họ.Anh lấy ra ba mươi khối trung phẩm linh thạch đặt lên bàn đá.
“Đại gia, cho ta làm bạn với.” Đông Ông không khách sáo, lấy luôn mười khối trung phẩm linh thạch.
“Không ngờ chúng ta làm trưởng bối lại phải nhờ đến ngươi.” Bắc Quân bất đắc dĩ nói.
“Gia gia nói gì vậy? Mấy người đều là ân nhân của con.So với ân tình của mọi người, mấy thứ này chả đáng gì.Với lại giờ con đang dư linh thạch, một mình con dùng không hết.” Hạ Thiên nói.
“Nào, nhóc, đánh một trận đi.” Đông Ông đứng phắt dậy.Trước kia cảnh giới của ông khác Hạ Thiên nên không thể lấy lớn hiếp nhỏ.Dù có giao thủ với Hạ Thiên vào dịp mừng thọ Bắc Quân, ông cũng không dùng nội lực.
Nhưng mấy tháng trôi qua, Hạ Thiên đã ngang hàng với ông.
Đông Ông vốn là một kẻ hiếu chiến, đặc biệt là với cao thủ.
Hạ Thiên là người ông chứng kiến trưởng thành, thiên phú có thể nói là nghịch thiên.Vì vậy ông đã sớm muốn đánh một trận thật đã với Hạ Thiên.
“Tốt!” Hạ Thiên hào hứng nói.
Anh vừa tu luyện xong, đang muốn thử xem thực lực của mình ra sao.Đông Ông là một đối thủ tốt, ông là người mạnh nhất trong tứ đại cao thủ Hoa Hạ đời trước.
Trước kia Hạ Thiên chiến đấu dựa vào đốt đan dược, Yêu Vương mặt nạ và ba Thánh khí.
Lần này anh muốn dùng thực lực của mình để đánh một trận sòng phẳng với Đông Ông.
“Nhóc, ta đã muốn đánh với ngươi từ lâu rồi, ta sẽ không nương tay đâu.” Đông Ông nói.
“Tốt, con còn sợ ngài nhường con đấy.” Hạ Thiên mỉm cười.
“Ta đến đây.” Đông Ông vừa dứt lời đã lao thẳng về phía Hạ Thiên.Ông nhanh như chớp, trong nháy mắt đã đến trước mặt Hạ Thiên rồi nhẹ nhàng chưởng một cái.
Một chưởng này nhìn như mềm oặt, không có chút lực nào, nhưng Hạ Thiên biết uy lực của nó lớn đến đâu.
Không minh chưởng!
“Hay lắm.” Hạ Thiên hét lớn rồi bắt chước dáng vẻ của Đông Ông, vỗ tay ra, cũng mềm oặt.
Không minh chưởng.
“Hay đấy, cả hai đều dùng không minh chưởng.” Bắc Quân cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Ầm!
Tay phải của Hạ Thiên và Đông Ông chạm nhau.
Cả hai cùng lùi lại.Đông Ông lộ vẻ kinh ngạc: “Nội lực của ngươi đều hóa thành linh khí rồi à?”
“Ừm.” Hạ Thiên gật đầu.
“Cái gì? Nội lực đều hóa thành linh khí? Chẳng lẽ ngươi đã lên Thiên cấp rồi?” Bắc Quân vẻ mặt không thể tin nổi.
“Chưa, vẫn là Địa cấp hậu kỳ, chỉ là nội lực của ta đã hoàn toàn hóa thành linh khí.” Hạ Thiên nói.
“Địa cấp hậu kỳ mà đã hóa toàn bộ nội lực thành linh khí, đúng là thiên hạ không thiếu chuyện lạ.” Đông Ông cảm khái.Ông tu luyện đến Địa cấp đại viên mãn rồi mới bắt đầu ngưng tụ linh khí, lại còn cần linh thạch phụ trợ.Nếu không, ông phải mất ít nhất 150 năm mới chuyển hóa được nội lực trong cơ thể thành linh khí.
Ông còn sống được thêm 150 năm nữa hay không còn chưa biết chắc.
Vậy mà Hạ Thiên chỉ dùng thời gian ngắn như vậy đã chuyển hóa toàn bộ nội lực thành linh khí.
“Tốt, thế này mới đã.” Đông Ông nói rồi lại xông về phía Hạ Thiên.
Không Minh Quyền!
Đông Ông lại tung một quyền Không Minh.
Lần này Hạ Thiên không dùng Không Minh Quyền mà nắm chặt tay phải, đồng thời phủ đầy sương giá lên nắm đấm.
Hàn băng quyền.
“Thằng nhóc này dùng nắm đấm đối chưởng với Đông Ông, không thể thắng được đâu.Ta thử vô số lần rồi.” Bắc Quân lắc đầu.
Khí lưu!
Hạ Thiên dùng khí lưu châu nén không khí xung quanh.
Oanh!
Hai nắm đấm đối nhau.Đông Ông lùi lại: “Cái gì?”
Bắc Quân và Doãn Nhiếp cũng lộ vẻ không thể tin nổi.Họ hiểu rõ Đông Ông và Hạ Thiên, nếu chỉ đơn thuần đối quyền, hàn băng quyền tuyệt đối không thắng được Không Minh Quyền.
Vậy mà Hạ Thiên lại đánh lùi Đông Ông hơn mười bước.
Phải biết rằng hơn nửa nội lực của Đông Ông đã chuyển hóa thành linh khí, ông đã được coi là cao thủ nửa bước Thiên cấp.
“Tốt, đã quá.” Đông Ông không những không tức giận mà còn lộ vẻ hưng phấn.
Không minh liên kích.
