Đang phát: Chương 141
Tiêu Thần thả lỏng người, không hề kháng cự.Anh không phải là một tên cứng nhắc, luôn mỉm cười đối mặt mọi chuyện.Anh cảm nhận được sức sống trẻ trung của Hỏa Vũ đang quấn lấy mình, mái tóc đỏ rực khẽ phẩy trên mặt, vừa ôn nhu, vừa ngứa ngáy, lại uyển chuyển cọ xát vào cơ thể khiến lòng anh rung động.
Hỏa Vũ như một tinh linh tràn đầy sức sống, nụ cười quyến rũ.Nàng xoay tròn cơ thể mềm mại, ngã vào lòng Tiêu Thần, rồi lại nhẹ nhàng rời đi theo điệu múa.Thấy gã mập mạp bên cạnh trợn mắt há mồm, nàng cười khanh khách, vỗ nhẹ tay.
Tám cô gái trẻ trung, khoảng mười mấy tuổi nối nhau bước vào, độ tuổi đẹp nhất của đời người.Các nàng dọn bàn ăn, chia làm hai lượt mang vào mười sáu món ăn tinh xảo, cùng hai bình rượu ngon.
Hỏa Vũ nũng nịu, uốn éo lưng mềm mại đến bên chiếc bàn ngọc, kéo Tiêu Thần ngồi xuống.Nàng gần như ngồi hẳn vào lòng anh, sự gợi cảm của một cô gái xinh đẹp như vậy thật sự rất quyến rũ.
Thấy gã mập mạp bên cạnh cười ngây ngốc, Hỏa Vũ lại vỗ tay, bốn cô gái trẻ xuất hiện trong điện, uyển chuyển múa lượn.Các nàng vây quanh gã mập mạp, kéo hắn ngồi xuống bàn ngọc, hắn vui sướng cười hắc hắc.
Đối diện với rượu ngon và giai nhân, đây quả là một sự hưởng thụ tột cùng.
Hỏa Vũ cười duyên dáng, thân thể mềm mại như nổi trên mặt nước đến gần, cánh tay ngọc mở rộng, cổ tay khẽ nâng, cơ thể trắng như tuyết gần như dán vào ngực Tiêu Thần, nàng cầm chén rượu, ngón tay thon nhỏ đưa đến bên miệng anh, dịu dàng nói: “Mời công tử!”.Đôi mắt to long lanh chớp chớp nhìn anh.
Gã mập mạp bên cạnh cũng được bốn cô gái vây quanh, một nàng ngồi trong lòng khiến hắn say mê.Thấy Hỏa Vũ quấn lấy Tiêu Thần như đang chờ đợi điều gì, gã mập mạp hết sức kinh ngạc, đống thịt béo run lên không ngừng, như thể đang hưởng thụ diễm phúc vô biên.
Dù có giai nhân làm bạn, ngồi giữa khóm hoa, lòng Tiêu Thần vẫn rất bình lặng.Tu vi của Hỏa Vũ không hề kém, đã đạt đến cảnh giới Thuế Phàm.Dù thực lực thật sự chưa sâu sắc, nhưng đủ để thấy một người có tu vi như vậy lại tươi cười tiếp khách, chắc chắn có vấn đề lớn.Có thể nói Bế Nguyệt Tu Hoa điện tuyệt đối không phải là một nơi bình thường.
Gã mập mạp chết tiệt bên cạnh đã chuốc chén liên tục với các nàng, tiếng cười duyên dáng và tiếng chạm cốc khiến hai mắt hắn sáng lên, đảo quanh trên người bốn cô gái có dung mạo mê hoặc, vừa thanh tú vừa gợi cảm.
“Tiêu công tử sao lại trầm mặc thế, ta kính công tử.” Hỏa Vũ như một con rắn đẹp, cánh tay ngọc trắng muốt giơ chén rượu trước mặt Tiêu Thần, vẽ nên một đường cong uyển chuyển.Dù ngồi cạnh anh, tứ chi nàng vẫn có thể chuyển động tạo nên những tư thái tuyệt vời.
“Huynh đệ cứ thoải mái đi, không biết ca ca ta hâm mộ ngươi thế nào đâu! Thật muốn đổi chỗ với ngươi!” Gã mập mạp cười nói: “Hỏa Vũ cô nương, huynh đệ của ta phải hoàn toàn giao cho nàng rồi!”
Bốn cô gái xinh đẹp trẻ trung vây quanh gã mập mạp cùng lên tiếng: “Chúng ta mỗi người kính Tiêu công tử một chén.”
Lúc này nơi đây ngập tràn tiếng cười nói, thật là náo nhiệt.Điệu múa uyển chuyển làm mê hoặc lòng người, cách đó không xa là tiếng đàn của Băng Cầm như từ cõi tiên vọng lại, thật khiến người ta say đắm.
Xa thì có ngọc nữ với tư thái băng thanh ngọc khiết, gần thì có kiều nữ xinh đẹp dạt dào gợi cảm, trong Túy Nhân Cư là tiếng nói cười đùa, thật là một cảnh tượng say đắm lòng người.
Tiêu Thần không phải là người gỗ, chỉ là vừa nãy đang suy đoán năng lực của Bế Nguyệt Tu Hoa điện cường đại đến mức nào, nên nhất thời thất thần.Hiện tại anh đã tỉnh táo lại, hoàn toàn buông thả.Cái gọi là thỉnh thoảng mua vui thì không gì hơn ở đây.Nếu quá câu thúc, sẽ không tốt cho cả mình và người khác.
“Thiên kiều bách mị, hồng trần túy.Xuân phong khởi, liễu nhứ phi, anh hùng khí đoản nhi nữ tình trường.Trường kiếm hóa thành nhiễu chỉ nhu…” Hỏa Vũ uyển chuyển như con bướm, giọng hát ngọt ngào tươi mát khiến người ta ngây ngất cả người, nàng múa ngay bên cạnh Tiêu Thần.Bốn cô gái bên kia cũng quấn quýt lấy gã mập mạp, bắt đầu múa lên, thậm chí kéo tay hắn cùng múa theo một cách ngây ngốc.
Trong lúc này, lại có thêm vài cô gái bước ra, ngồi vào trước cây đàn trên đài, thay thế Băng Cầm bắt đầu đánh đàn.Băng Cầm đi vào giữa điện, cũng bắt đầu múa, tà áo tung bay theo điệu múa.Khác với Hỏa Vũ nóng bỏng, nàng như cơn gió nhẹ nhàng, tựa như đã bắt đầu rung động.
Đồng thời, có thêm bốn cô gái từ tẩm điện đi tới phía sau Băng Cầm, thân thể mềm mại uyển chuyển cũng bắt đầu chuyển động, Hỏa Vũ cũng từ bên này nghênh đón bốn nàng.
Nhất thời trong điện tiếng ca bay bổng, kỹ thuật múa uyển chuyển khiến người ta chìm đắm.Nhất là Băng Cầm, người đẹp như trăng như hoa mà lại trong trẻo lạnh lùng, đột nhiên múa trước bàn, thật khiến người ta cảm thấy thú vị phi thường.Sự tương phản giữa nàng và Hỏa Vũ mang đến những cảm xúc khác biệt.
Càng làm người ta mê say hơn là việc Băng Cầm cuối cùng cũng quấn lấy Tiêu Thần.Cô gái có khí chất của một tài nữ, nhưng hiện tại lại khiến người ta kinh ngạc.
Có thể cảm nhận được cơ thể mềm mại kia tỏa ra hương thơm ngào ngạt, khoảng cách gần như vậy khiến ai cũng phải xao xuyến.
Gã mập mạp bên cạnh kinh ngạc, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Đến khi Băng Cầm rời xa, hợp lại cùng Hỏa Vũ, múa ở trung tâm điện, gã mập mạp mới hạ giọng: “Không đúng! Từ trước đến giờ các nàng chưa từng chủ động với khách như thế!”
Tiêu Thần không nói gì, nhưng trong lòng cẩn trọng hơn.Anh đoán có lẽ người ở đây biết chuyện của anh ở Long Đảo.Dù sao đó cũng không phải chuyện bí mật.Nếu đủ thực lực, anh cũng muốn giải quyết mọi việc ở Long Đảo.Chuyện đó chắc chắn đã bị người biết, chỉ là không biết mục đích của họ là gì? Muốn mượn lực của anh, hay đã nhìn ra sự bất phàm của Kha Kha và Tiểu Quật Long?
Kha Kha và Tiểu Quật Long dường như không hiểu chuyện gì, ngồi trên ghế mềm tò mò xem các cô gái đang múa.
Tiêu Thần và gã mập mạp vừa nói chuyện, vừa thưởng thức điệu múa tuyệt vời của các mỹ nhân, nói về đấu thú.
“Tình thế hiện tại của Thiên Đế thành rất phức tạp.Lại có bóng dáng của long vương, cùng vài tiểu thánh thú được đưa đến đây.Nếu Tiểu Quật Long có thể đánh bại chúng, ôi, chuyện đó thật là…” Gã mập mạp gần như đang nói sảng.
“Có biết tổng cộng có bao nhiêu long vương không?”
“Hình như có hai con.Ta đã tra xét rất lâu, nhưng không tìm được lai lịch của chúng.Ngay cả thành tích thi đấu cũng không thể tra được.Thành tích bị đấu thú cung liệt vào loại cơ mật.Ngay cả gia tộc ta cũng không ngoại lệ, mấy lão già kia không muốn cho ta tiếp xúc.”
Tiêu Thần nhíu mày, vốn muốn thông qua gã mập mạp để tìm hiểu, nhưng không ngờ những người kia lại cẩn thận như vậy.
“Tiểu Quật Long hiện tại không thể đối đầu với thánh thú kia, nên mau chóng kích phát tiềm lực của nó.Theo ta thấy, năng lực của nó đang bị áp chế cao độ.Ta tin chỉ cần khai phá tốt, nó sẽ không kém thánh thú.” Gã mập mạp nhìn Tiểu Quật Long rồi kết luận.
Tiêu Thần bị các cô gái của Túy Nhân Cư chuốc rượu liên tục, hơi choáng váng.Đối phương biết anh là tu luyện giả, không cho anh dùng huyền công giải rượu.Cuối cùng anh mượn cớ ra ngoài hít thở, muốn luyện hóa rượu thành nước.
Ánh trăng dịu dàng, bầu trời đầy sao.
Anh thấy một bóng dáng quen thuộc đang cùng anh đứng trong vườn hoa hồng, luyện hóa rượu thành nước.
“Là ngươi, tên hỗn đản này!?” Thanh âm thánh thót như tiên nữ, nhưng đầy địch ý, ngoài ý muốn, lại có chút tức giận, như có thù oán với Tiêu Thần.
Tiêu Thần kinh ngạc, không ngờ Yến Khuynh Thành cải nam trang, anh cười: “Ra là tiểu nữu.”
Dù Yến Khuynh Thành mặc đồ nam, nhưng dung mạo xinh đẹp tuyệt trần không thể che giấu.Làn da nõn nà, mắt trong như nước, cơ thể thon thả, dáng người uyển chuyển như hoa tươi trong tuyết, như ngọc mỹ miều tự nhiên thành hình.Thật sự rất phiêu dật, phong thái như ngọc, trong lốt nam trang lại có vẻ đẹp khác.Lúc này nàng linh tuệ như sánh cùng thiên địa, khiến ánh trăng cũng phải ảm đạm.
Tiêu Thần dùng từ “tiểu nữu” thật khiếm nhã, nhất là ở nơi như hoàng cung, càng khiến ngụ ý của anh trở nên quanh co, chọc Yến Khuynh Thành tức giận.
“Ngươi… Cái tên gia hỏa này… Không biết xấu hổ!” Yến Khuynh Thành tức giận, cảm thấy bị trêu chọc.
Tiêu Thần thấy rất thú vị, trước đây không phải là cùng chung sinh tử với nàng, mà là dùng thực lực tuyệt đối áp chế nàng.Lần đầu tiên thấy nàng như vậy, anh càng trêu chọc: “Sao? Không phục? Yến cô nương cũng không có tư cách nói ta, nàng cũng không phải đến đây sao.Có điều ta kỳ quái, một cô gái như nàng sao lại chạy đến đây, không phải muốn tìm kiếm ‘khẩu vị’ đặc biệt chứ?”
Yến Khuynh Thành tựa hồ uống không ít rượu, mặt đỏ bừng, mắt long lanh.Nghe Tiêu Thần nói vậy, nàng bước chân bất ổn, loạng choạng rồi mắng nhỏ: “Ngươi là một tên hỗn đản… Lưu manh! Ngươi cho rằng ai cũng đến đây để làm chuyện xấu như ngươi sao?”
Vườn hoa hồng có Túy Nhân Cư, Thiên Kiều Các, Thanh Nhã Hiên, Tiêu Thần thấy Yến Khuynh Thành từ Thanh Nhã Hiên đi ra, anh cười: “Vậy nàng đến đây làm gì? Ngâm thơ vẽ tranh, hay uống trà luận đạo?”
“Không cần ngươi quản!”
“Ta xem ra là nàng có khẩu vị đặc thù rồi…”
Soạt…
Yến Khuynh Thành hóa thành tia sáng tím, tung ra năm chưởng đao về phía Tiêu Thần, cạnh bụi hoa hồng lưu lại tàn ảnh.Nhưng đều bị Tiêu Thần ngăn cản, cuối cùng bị anh bắt được cổ tay.
“Buông tay, ta không tranh chấp với ngươi, nơi này không phải chỗ tầm thường, không ai dám làm càn.” Yến Khuynh Thành nói nhỏ, vừa xấu hổ vừa tức giận, nhưng không dám kêu lớn tiếng.
Quả thật nàng đã hơi say, mặt ửng đỏ, mùi hương thiếu nữ bị mùi rượu che lấp, có thể thấy nàng đã uống không ít rượu.
“Nàng không phải đối thủ của ta, đừng nên loạn động.” Tiêu Thần rời đi, lẩm bẩm: “Cẩn thận một chút, một cô gái không nên chạy loạn ở nơi này, trưởng bối của nàng đã đồng ý gả nàng cho ta rồi đó!”
Dù anh nói nhỏ, Yến Khuynh Thành vẫn nghe rõ, giận dữ: “Ngươi không nên nói lung tung, nếu không ta không tha cho ngươi!”
“Sao lại nói lung tung, nàng không phải đang tu luyện Toái Ma Chủng Thần sao, trưởng bối của nàng cũng đã nói cho ta biết rồi, nàng không thể rời ta quá xa… Đến lúc đó không gả cho ta thì gả cho ai…”
Tiêu Thần vẫn nói nhỏ, nhưng Yến Khuynh Thành vẫn nghe thấy, lập tức nổi giận: “Trưởng bối sao có thể như vậy! Ngay cả điều này cũng cho ngươi biết… Tiêu Thần, nếu ngươi còn nói lung tung, ta liều mạng với ngươi!”
“Sợ nàng sao?!” Tiêu Thần nhìn nàng khiêu khích, rồi trở về Túy Nhân Cư.Anh suy xét, Yến Khuynh Thành vì sao lại đến nơi này? Chắc chắn phải có nguyên nhân.
Yến Khuynh Thành bức rượu ra khỏi cơ thể, rồi chạy về phía Túy Nhân Cư: “Được, hôm nay ta sẽ không tha cho ngươi, chỉ là không dùng võ.Đã đến đây, phải theo quy củ, chúng ta sẽ đấu rượu.”
Tiêu Thần thấy Yến Khuynh Thành đuổi theo, biết dù nàng đã bức rượu ra ngoài, nhưng vẫn chưa tỉnh táo, anh nhìn nàng khiêu khích, rồi buông lời trêu chọc khiến nàng tức giận đuổi theo.
“Yến tiểu nữu có đi được không vậy?”
“Không ngờ ngươi lại ghê tởm như thế, ta muốn cho ngươi say hơn một tháng!”
Khi gã mập mạp thấy Tiêu Thần mang về một thanh niên phong hoa như ngọc, hắn sững sờ.Băng Cầm và Hỏa Vũ lộ vẻ khác thường, tựa hồ nhìn ra điều gì đó, tám cô gái diễm lệ bên cạnh thì mắt bốc lửa.Vì Yến Khuynh Thành thực sự quá tuấn tú và xinh đẹp.
Qua nửa ngày gã mập mạp mới cười hắc hắc, hắn đã nhận ra đây là một cô gái, nhỏ giọng nói với Tiêu Thần: “Huynh đệ ngươi thật cao tay! Vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành như thế khiến người ta tự ti! Ngươi lại có thể đưa nàng vào nơi này…”
Yến Khuynh Thành không nói nhiều, liên tục rót rượu, uống mười chén rồi nhìn Tiêu Thần khiêu khích.Mỗi chén khoảng một lạng rượu, coi như nàng đã uống một hơi hết một cân rượu mạnh.
Tiêu Thần cũng không nói nhiều, uống mười chén.Thấy hai người đấu rượu, Hỏa Vũ và Băng Cầm cùng đám cô gái cổ vũ, còn gã mập mạp thì chỉ sợ thiên hạ không loạn.
Đây là một trận đấu rượu hỗn loạn, không lâu sau hơi thở thơm tho của Hỏa Vũ đã pha chút hơi rượu, đến bên Tiêu Thần nói: “Người bạn tuyệt vời này của ngươi không biết lai lịch thế nào, ta vừa qua Thanh Nhã Hiên xem, tất cả tỷ muội ở đó đều say bò trên đất, đều bị một mình nàng chuốc rượu.”
Mọi người trong điện cùng uống, Yến Khuynh Thành không có ý định buông tha cho Tiêu Thần.Đồng thời, cũng không bỏ qua gã mập mạp, Băng Cầm và Hỏa Vũ.
Hỏa Vũ và Băng Cầm ra hiệu cho các cô gái chuẩn bị chuốc say Yến Khuynh Thành.Nhưng Yến Khuynh Thành tóm được họ, không cho họ trốn thoát, quyết tâm đánh gục Tiêu Thần, cũng làm cho họ cùng say.Về phần gã mập mạp, đã say đến mức trời đất quay cuồng.
“Ta biết các ngươi là tu giả, nhưng đấu rượu là đấu rượu, không ai được dùng huyền công bức rượu!” Yến Khuynh Thành nhìn mọi người khiêu khích, nhưng mặt đã đỏ bừng, hơi thở thơm tho, đôi mắt đẹp long lanh.
Trong Túy Nhân Cư oanh oanh yến yến, ly qua chén lại, gã mập mạp là người đầu tiên chảy nước miếng ôm hai cô gái diễm lệ say ngã xuống thảm đỏ.
Đây là một trận đấu rượu dị thường, một tuyệt sắc mỹ nhân cải nam trang, cùng hai cô gái xinh đẹp nhưng khí chất khác nhau đấu rượu, đồng thời bắt Tiêu Thần đối ẩm, thật làm người say đắm.
Tửu lượng của Yến Khuynh Thành khiến Tiêu Thần trợn mắt há mồm, cuối cùng anh cũng ngã lăn ra đất với vẻ không cam lòng, tức giận nói: “Mẹ kiếp, nữ nhân này… Thật sự có thể uống… cho ta… say ngã… sao?”
Cuối cùng Yến Khuynh Thành quyết tâm hạ gục Băng Cầm và Hỏa Vũ, trong mắt bắn ra hai tia sáng bén nhọn.Nếu Tiêu Thần còn tỉnh, chắc chắn biết đó là pháp môn khống chế thần thức, có thể khiến người ta nói ra bí mật trong lòng mà không để lại dấu vết.
Nàng đối diện Băng Cầm, dùng thanh âm nhỏ nói: “Nói, Bế Nguyệt Tu Hoa điện có giấu long vương không…”
“Có… Tất nhiên…”
Yến Khuynh Thành hài lòng khi biết được đáp án, nhẹ nhàng ngã về phía Tiêu Thần…
Trong điện dần trở nên yên tĩnh, ngoài ba cô gái đánh đàn trên đài, mọi người đều say.
Kha Kha và Tiểu Quật Long mơ hồ, chúng tự do thưởng thức các món ngon, lặng lẽ xem từ đầu đến cuối.
Ba cô gái đánh đàn nhìn nhau, từ từ đi tới.Đầu tiên xem qua Tiêu Thần, một cô gái nói: “Thật là một nam nhân anh hùng, chỉ là không được tuấn tú!”
Ánh mắt họ dừng lại trên người Yến Khuynh Thành, ngắm nhìn dung nhan như ảo mộng, một cô gái thở dài: “Đây thực sự là nam nhân sao, khiến một thân nữ nhân ta cũng tự ti, thật là quá đẹp.”
Ngón tay ngọc thon nhỏ vuốt ve dung nhan như ngọc kia, không ngờ liền rụt về như điện giật, cả kinh nói: “Là nữ nhân, dĩ nhiên là nữ nhân!”
“Không trách được, nam nhân sao có thể tuyệt vời như thế, thật sự quá đẹp!”
“Chỉ sợ chỉ có ‘Hoa Hoàng’ trong truyền thuyết của Bế Nguyệt Tu Hoa điện mới có thể so sánh…”
“Vị ‘Hoa Đế’ của Trầm Ngư Lạc Nhạn cung cũng có dung mạo tuyệt sắc như vậy…”
Nhìn cơ thể mềm mại của Yến Khuynh Thành đang nằm đó, ba cô gái cảm thấy ghen ghét.
“Không khiến ta động tâm được đâu, đã là nữ nhân, hừ, không thể tha thứ…”
Nghe vậy, cô gái xinh đẹp khoảng mười sáu, mười bảy tuổi đứng giữa ba người cười: “Không bằng làm như vậy.”
Nói rồi, các nàng bắt đầu sửa lại tư thế của Yến Khuynh Thành.
Yến Khuynh Thành vốn nằm trên người Tiêu Thần, sau khi trải qua các nàng động tay động chân, tư thế của hai người từ rõ ràng đã trở nên ám muội.Yến Khuynh Thành không chỉ ôm Tiêu Thần, một tay còn bị đưa vào trong áo Tiêu Thần, mà bàn tay to của Tiêu Thần cũng bị cô gái đẹp đẽ nắm lấy rồi đút vào trong áo lót ngực của Yến Khuynh Thành.
“Ha ha… Đến khi bọn họ tỉnh lại…”
“Chúng ta có phải quá ác không? Hì hì!”
“Không đâu, đùa rất hay, ha ha…”
Ba cô gái rời khỏi đại điện, Kha Kha và Tiểu Quật Long mắt sáng rực lên, rón rén tiến vào sâu bên trong Bế Nguyệt Tu Hoa điện.
