Truyện:

Chương 1401 Xe Đua Mà Thôi

🎧 Đang phát: Chương 1401

Cô gái đột ngột tăng tốc rồi phanh gấp.
“Két két.”
Dây an toàn thít chặt khiến ngực cô đau nhức: “Chết tiệt, chắc chắn là vừa rồi phanh gấp làm mình bị thương rồi.”
Cô lập tức quay sang nhìn Hạ Thiên.Vì Hạ Thiên không thắt dây an toàn, cô muốn thấy anh ta chật vật.
Nhưng khi nhìn thấy Hạ Thiên, cô ngớ người.Hạ Thiên không hề hấn gì, vẫn ngủ ngon lành.Vừa rồi phanh gấp không hề ảnh hưởng đến anh ta, còn hơn cả dây an toàn.
Hạ Thiên như thể bị dán chặt vào ghế.Không hề rung lắc.
“Sao có thể?” Cô gái không thể tin nổi nhìn Hạ Thiên, còn cố ý sờ soạng sau lưng anh, xem có gì không, nhưng không có gì cả.
“Dừng xe làm gì? Đi tiếp đi, đúng rồi, đưa tôi đến sân bay là được.” Hạ Thiên thản nhiên nói.
“Tôi có nói sẽ đưa anh đi đâu, tôi muốn đi đua xe.” Cô gái hét lên.
“Đua xe thôi mà, nhanh thôi.” Hạ Thiên ngáp dài.
“Hừ, cứ như anh hiểu lắm ấy.” Cô gái khinh bỉ nói.
“Tôi lái xe rồi.” Hạ Thiên nói.
“Xì.” Cô gái giơ ngón giữa: “Lái xe thì ai chả lái, nhưng mấy ai đi đua xe được, kỹ thuật của tôi hơn hẳn mấy tay mơ như anh.”
“À.” Hạ Thiên ra vẻ đã hiểu.
Thấy vẻ mặt của Hạ Thiên, cô gái càng tức hơn.Dù Hạ Thiên tỏ vẻ tin lời cô, nhưng cô cảm thấy anh không hề tin.
“Lát nữa chuẩn bị tâm lý đi, đường đua chỉ có ba xe thôi, tốc độ rất nhanh đấy.” Cô gái từng thấy nhiều người ngồi xe cô xong là nôn thốc nôn tháo.
“Nhanh đến đâu thì cũng có nhanh bằng tôi không?” Hạ Thiên muốn nói đến tốc độ của mình, nếu anh bộc phát toàn lực, tốc độ có thể đạt tới năm mươi mét một giây, tất nhiên, đó là trạng thái bộc phát toàn lực và không thể duy trì lâu.
“Lại bắt đầu chém gió, cứ như anh lái nhanh hơn tôi ấy.” Cô gái cho rằng Hạ Thiên đang khoe khoang, vì anh chỉ nói là đã lái xe thôi.
“Được thôi, cố gắng đừng lâu quá, không thì tôi phải gọi trực thăng đến đón đấy.” Hạ Thiên không muốn mất thời gian, anh đã lâu không về Giang Hải, còn muốn về sớm một chút.
Anh là Đại tướng, huấn luyện viên Long Tổ, điều động một chiếc trực thăng không phải là chuyện khó.Chỉ cần anh chào hỏi nhân vật số hai của Hoa Hạ một tiếng là xong, nhưng anh không muốn phiền phức vậy.
“Đúng là đồ khoác lác, còn gọi trực thăng đến đón, sao anh không bảo hỏa tiễn đến đón đi.” Cô gái cãi lại.
“Cái đó không được, hỏa tiễn không đưa tôi đến Giang Hải được.” Hạ Thiên nói.
“Anh còn biết chuyện gì là không được à?” Cô gái nói xong chợt nhớ ra Hạ Thiên vừa nhắc đến Giang Hải: “Anh là người Giang Hải à?”
“Ừ.” Hạ Thiên gật đầu.
“Giang Hải giờ là nơi nổi tiếng nhất cả nước, nghe nói ở đó đêm không cần đóng cửa, tỉ lệ phạm tội bằng không.Có thằng trộm tự tin vào tay nghề, muốn phá vỡ cái truyền thuyết ấy để nổi tiếng, ai ngờ vừa ra khỏi ga đã bị tóm.” Cô gái tò mò hỏi.
“Chắc vậy, tôi lâu lắm rồi không về.” Hạ Thiên trước đây ở kinh đô, mới về được vài ngày rồi lại đi Thông Thiên động, giờ anh cũng không biết Giang Hải thế nào.
“Hay anh cũng là trộm, muốn nổi tiếng nên đến Giang Hải? Khuyên anh bỏ cái ý định đấy đi, coi chừng bị cảnh sát bắt đấy.” Cô gái tức giận nói.
“Trí tưởng tượng của cô không đi viết tiểu thuyết thì uổng phí.” Hạ Thiên nói.
“Anh sống ở Giang Hải từ nhỏ à? Giang Hải lúc nào cũng thế này à?” Cô gái tò mò hỏi.
“Tôi sống ở đó mười tám năm, trước kia không phải thế này.” Hạ Thiên nói.
“Thật á? Giang Hải trước kia thế nào? Nghe nói Giang Hải có một nhân vật truyền kỳ, người đó thay đổi toàn bộ Giang Hải, anh kể cho tôi nghe đi.” Cô gái mong chờ hỏi.
“Không kể, tôi buồn ngủ.” Hạ Thiên nói.
“Anh không kể tôi không đưa anh ra sân bay.” Cô gái cũng nhận ra Hạ Thiên thích khoác lác nhưng không có ác ý, nên cũng không đề phòng anh quá nhiều.
“Được rồi.” Hạ Thiên bất đắc dĩ nói, vì anh không biết đường, cũng không muốn tự đi, nên chỉ có thể khuất phục.
“Mau kể đi.” Cô gái mong đợi hỏi.
“Giang Hải trước kia là một nơi rất loạn, công tử nhà giàu muốn đối phó với một thằng nhóc nghèo rất dễ, thậm chí muốn giết người cũng có thể công khai ra giá.” Hạ Thiên thật không biết nên nói thế nào, vì nhân vật chính là anh, nói nhiều lại như khoe khoang.
“Tôi muốn nghe chuyện về người kia.” Cô gái thúc giục.
“Người đó ban đầu là một sinh viên nghèo, sống rất quy củ, đi học, tan học, làm thêm, tích tiền mua quà cho bạn gái.” Hạ Thiên nói đến đây như nhớ lại thời sinh viên của mình.
“Bạn gái anh ấy chắc hạnh phúc lắm nhỉ?” Cô gái hỏi.
“Không, có lẽ anh ấy cho bạn gái chưa đủ nhiều, nên hôm đó anh ấy cầm chiếc túi mà bạn gái thích nhất đi gặp cô ấy, mong tạo cho cô ấy một bất ngờ, tiếc là…” Hạ Thiên lắc đầu.
“Bạn gái anh ấy chết rồi à?” Cô gái kinh ngạc hỏi.
Hạ Thiên đen mặt, anh hoàn toàn bị sức tưởng tượng của cô gái đánh bại.
“Có phải bạn gái anh ấy mắc bệnh nan y, rồi xảy ra một chuyện tình yêu bi thảm không?” Cô gái mơ màng nói, Hạ Thiên hoàn toàn bị đánh bại, còn có người ghen tị với bệnh nan y.
“Hay là cô tự nghĩ đi.” Hạ Thiên cảm thấy nên để cô gái tự suy nghĩ, anh không nên phá vỡ trí tưởng tượng của cô.
“Không, anh kể đi, anh kể đi.” Cô gái vội nói.
“Anh ấy thấy bạn gái mình đi cùng một tên phú nhị đại.” Hạ Thiên nói.
“Cẩu huyết, kịch bản cẩu huyết quá.” Cô gái lại bộc lộ quan điểm của mình.
“Cô có nghe hay không đấy?” Hạ Thiên cũng sắp phát điên.
“Nghe, đừng nóng, anh kể tiếp đi.” Cô gái cười hề hề xoa dịu.
“Dừng xe.” Hạ Thiên đột nhiên nghiêm túc.
“Gì cơ?” Cô gái nghi ngờ hỏi.
“Mau dừng xe.” Hạ Thiên nói lại.

☀️ 🌙