Đang phát: Chương 1400
Lục Thiếu Du nhìn Diệp Mỹ rồi nói:
– Chưởng môn, những lời này không nên nói tùy tiện.Ta là người của Phi Linh môn, chứ không phải của riêng người.Nếu người nói vậy, e là các vị phu nhân của người sẽ không vui đâu.
Diệp Mỹ đáp:
– Chuyện này…
Lục Thiếu Du ngượng ngùng cười:
– Diệp phó đường chủ dù sao cũng là một mỹ nhân hiếm có, người theo đuổi chắc hẳn không ít.Nếu như làm người của ta thì có chút thiệt thòi cho cô nương rồi.
– Chưởng môn xem thường ta sao? Nếu người thật sự nghĩ vậy, sau này ta sẽ là người của chưởng môn.
Diệp Mỹ mỉm cười, ánh mắt quyến rũ.
– Ta nói thật lòng.Với thiên tư và trí tuệ của Diệp phó đường chủ, ta không xứng.
Lục Thiếu Du nói rồi cười.
Diệp Mỹ nhìn chàng trai trước mặt, một lát sau tiếng cười giòn tan vang lên:
– Thuộc hạ tự biết không xứng với chưởng môn, được theo hầu bên người người là đủ rồi.
Trên ngọn núi, không khí trở nên có chút ngại ngùng, pha lẫn chút mờ ám khiến cả hai bối rối.
Hôm sau, bình minh vừa ló dạng, cảnh sắc Thiên Âm lâm tuyệt đẹp.Mọi người Phi Linh môn lập tức rời khỏi Thiên Âm môn.
– Chưởng môn, chúng ta kết minh với Thiên Âm môn, có cần đề phòng không?
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Hoa Mãn Ngọc hỏi.
– Đề phòng là cần thiết, nhưng không cần quá mức.Thiên Âm môn không đáng lo ngại.
Lục Thiếu Du khẽ biến sắc, nói tiếp:
– Hoa phó đường chủ, hãy bí mật bố trí thêm người ở địa bàn Thiên Âm môn.Âm thầm nắm giữ địa bàn của họ, nhưng không được quá lộ liễu.Cơ Vô Thường không phải người tầm thường.
– Chưởng môn, ta hiểu phải làm thế nào.
Hoa Mãn Ngọc gật đầu.
– Lục Tiểu Bạch, các cửa hàng của Phi Linh môn có thể bắt đầu tiến vào chiếm lĩnh địa bàn Thiên Âm môn.
Lục Thiếu Du nói.
– Công tử, thuộc hạ sẽ sắp xếp ngay.
Lục Tiểu Bạch đáp.
Nghe Lục Thiếu Du sắp xếp, sắc mặt Khấu Phi Yến không ngừng thay đổi.Cô càng hiểu rõ hơn về chàng trai áo xanh này, và càng thêm kinh hãi.Người này còn khó đối phó hơn những lời đồn.
Thiên Âm môn không cách Phi Linh môn quá xa, dọc đường đi, Lục Thiếu Du lại chìm vào tu luyện.
– Tiểu thư, tin tốt! Có tin tốt!
Bên ngoài một đình viện xinh xắn, một cô gái xinh đẹp vội vã bước vào, chính là Độc Cô Băng Lan.
– Băng Lan, có chuyện gì mà vội vàng vậy?
Trong đình viện, một cô gái tuyệt mỹ ngừng tu luyện.Đôi mắt đẹp mở ra, sáng như sao, mang theo vẻ lạnh lùng uy nghiêm khiến người khác e dè, giống như tiên nữ trên trời cao khiến vạn vật phải lu mờ.Đó chính là Độc Cô Cảnh Văn.
– Tiểu thư, gia tộc có tin tức mới, người có biết thập đại cường giả trẻ tuổi lần này là ai không?
Độc Cô Băng Lan bước vào phòng, cười nói.
– Nghe nói lần này Thiên Địa Các có Thánh Tử và Thánh Nữ tham gia.Mỗi đời Thánh Tử, Thánh Nữ đều có thiên phú xuất chúng, chắc sẽ không có vấn đề gì.
Độc Cô Cảnh Văn nhíu mày.
– Tiểu thư, ta vừa tìm hiểu được, trong thập đại cường giả còn có Lăng Thanh Tuyền của Linh Vũ Giới, Vân Hồng Lăng, Vũ Suất, Nguyên Nhược Lan của Thiên Kiếm Môn, Đạm Đài Tuyết Vi của Thiên Vân Đảo, một tán tu tên Dương Quá.Top ba là Lục Tâm Đồng của Phi Linh Môn và Thánh Nữ Tử Yên của Thiên Địa Các.
Độc Cô Băng Lan kể.
– Thập đại cường giả trẻ tuổi đều có thực lực tốt, nhưng thiên phú cũng có hạn, không thể so với các gia tộc ẩn thế.Danh hiệu “thập đại cường giả trẻ tuổi” cũng chỉ là do họ tự phong.
Độc Cô Cảnh Văn lắc đầu thở dài:
– Chỉ là muội muội và Vô Song tỷ lọt vào top mười cũng không tệ.Vậy ai là người đứng đầu?
– Tiểu thư, người đứng đầu có chút đặc biệt.Nghe nói trưởng lão và tộc trưởng cũng kinh động.Người này một mình đánh bại chín người, dùng thực lực Vũ Vương nhất trọng đánh bại Lăng Thanh Tuyền, Vũ Vương ngũ trọng, vũ giả ngũ hệ.
Độc Cô Băng Lan cười.
– Thật sao? Ngay cả trưởng lão và phụ thân cũng kinh động? Người này dùng tu vi Vũ Vương nhất trọng đánh bại Vũ Vương ngũ trọng, vũ giả ngũ hệ, thiên phú không tệ, nhưng chưa đến mức làm phụ thân kinh động.
Độc Cô Cảnh Văn nghi hoặc.
– Tiểu thư, người này không chỉ là Vũ Vương nhất trọng, vũ giả ngũ hệ, mà còn là Linh Vương nhất trọng.Đó chính là Linh Vũ song tu trong truyền thuyết.
Độc Cô Băng Lan cười nói.
– Linh Vũ song tu, vũ giả ngũ hệ?
Độc Cô Cảnh Văn biến sắc:
– Băng Lan, ngươi đang nói về Thiếu Du? Có phải là Thiếu Du không?
– Tiểu thư, lẽ nào người đã biết Thiếu Du là Linh Vũ song tu?
Đến lượt Độc Cô Băng Lan kinh ngạc.
– Đúng là Thiếu Du sao? Chàng không sao, tốt quá!
Độc Cô Cảnh Văn run rẩy, vô cùng kích động.Linh Vũ song tu, vũ giả ngũ hệ, nàng đã sớm biết.E rằng ngoài Lục Thiếu Du ra không có ai thứ hai.
– Tiểu thư, Thiếu Du không sao, người đừng lo lắng.
Độc Cô Băng Lan nói.
– Không ngờ chàng lại nhanh chóng lộ ra việc mình là Linh Vũ song tu, e rằng sau này sẽ có không ít phiền phức.
Độc Cô Cảnh Văn thở dài.
– Tin tức này ta phải tốn nhiều công sức mới có được.Có người nói gia tộc đã phong tỏa tin tức, dường như không muốn tiểu thư biết.
Độc Cô Băng Lan nói.
– Lẽ nào thiên phú của Linh Vũ song tu vẫn chưa đủ để làm hài lòng gia tộc sao?
Độc Cô Cảnh Văn khẽ thở dài, buồn bã.
– Tiểu thư, Linh Vũ song tu là điều mà người trong gia tộc không làm được.Nhưng người ngoài, dù thiên phú mạnh mẽ đến đâu cũng không thể so sánh với đệ tử trong tộc.Trừ khi người đó có thiên phú tuyệt vời, vạn năm có một, có lẽ Thiếu Du mới có thể đạt được điều đó.
Độc Cô Băng Lan nói.
Trong không trung yên tĩnh, yêu thú bay qua.Trên lưng yêu thú, Lục Thiếu Du khoanh chân, chìm vào lĩnh ngộ.Quanh thân có một vòng hào quang vô hình.
Trong lúc lĩnh ngộ, Lục Thiếu Du đánh ra các thủ ấn.Thủ ấn được kết, không gian vặn vẹo, một luồng khí tức vô hình ảnh hưởng đến mọi người xung quanh.
– Lĩnh ngộ thuộc tính!
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Hổ Viêm Thiên Vương kinh ngạc nhìn Lục Thiếu Du.Không ngờ Vũ Vương nhị trọng lại có thể đạt đến cảnh giới này trong việc lĩnh ngộ thuộc tính.
Một lát sau, Lục Thiếu Du thở ra một ngụm trọc khí, tinh quang trong mắt chợt lóe lên rồi biến mất.Nhìn xuống phía dưới, trước mắt là Phi Linh sơn mạch quen thuộc.
– Bái kiến chưởng môn, tiểu thư, bái kiến các vị cung phụng trưởng lão!
Trong Phi Linh môn, đệ tử lập tức hành lễ.Trịnh Anh, Chu Ngọc Hậu cũng vội vã chạy tới.
– Đó là chưởng môn sao? Ta ở đây ba năm rồi, đây là lần đầu tiên thấy chưởng môn.
– Đương nhiên là chưởng môn rồi.Chưởng môn đã lâu không xuất hiện, mấy năm rồi ta chưa gặp.
– Bên cạnh chưởng môn có nhiều cường giả quá.Khí tức thật mạnh mẽ!
Tiếng bàn tán vang lên.Đã gần ba năm không trở lại Phi Linh môn, nhiều đệ tử thậm chí còn nhìn thấy chưởng môn lần đầu tiên, nên không tránh khỏi bàn luận.
Đến Phi Linh môn, Khấu Phi Yến, Hổ Viêm Thiên Vương, An Cát Tú Na tò mò nhìn ngắm xung quanh.
Theo sự sắp xếp của Lục Thiếu Du, Hoa Mãn Ngọc bố trí nơi ở cho Hổ Viêm Thiên Vương và những người khác.Lục Thiếu Du, Sát Phá Quân, Tiểu Long đi vào mật thất.
– Nam thúc, con đã trở về.
Ngoài mật thất, Lục Thiếu Du lên tiếng.
– Vào đi.
Giọng nói nhàn nhạt vang lên, như vọng trong đường hầm, lại như vang bên tai Lục Thiếu Du.
Cửa mật thất mở ra, bóng dáng già nua của Nam thúc hiện ra.Vừa thấy bóng dáng quen thuộc, Lục Thiếu Du cười tươi nhào tới:
– Nam thúc, con nhớ người muốn chết!
– Lão già, ta cũng nhớ ngươi muốn chết!
Tiểu Long cười gian, cùng với Lục Thiếu Du ôm lấy tay Nam thúc.
– Tránh ra!
Nam thúc trừng mắt, vung tay không muốn bị ôm, nhưng không thoát khỏi Lục Thiếu Du và Tiểu Long, ánh mắt trở nên hiền từ:
– Lần này gặp không ít phiền phức nhỉ? Huyền Thiên bí cảnh không phải nơi tầm thường, nếm không ít trái đắng đúng không?
