Đang phát: Chương 1397
– Ai đến vậy?
Vừa dứt lời, từ trong rừng cây vụt lên một con yêu thú biết bay cấp ba, trên lưng chở theo vài người cả nam lẫn nữ.Họ nhìn Lục Thiếu Du với vẻ dò xét, ánh mắt thoáng chút bất an.Con yêu thú kia thì tỏ ra mệt mỏi thấy rõ, dường như bị khí thế của Thiên Sí Tuyết Sư áp chế, toàn thân rã rời.
– Người của Phi Linh môn đến, gọi chưởng môn các ngươi ra đây!
Lộc Sơn lão nhân quát lớn.
– Phi Linh môn?
Đám đệ tử Thiên Âm môn nghe đến cái tên này thì sắc mặt có chút lạ lùng, dường như họ đã biết đến Phi Linh môn.Điều kỳ lạ là, bọn họ không hề tỏ ra kinh hoảng, mà lập tức hỏi:
– Xin hỏi Lục chưởng môn của Phi Linh môn có đến không ạ?
– Ta chính là Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du có phần ngạc nhiên.Người của Thiên Âm môn dường như đã biết trước việc hắn sẽ đến.
Đám đệ tử Thiên Âm môn nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt có vẻ kinh ngạc khi thấy chưởng môn Phi Linh môn còn trẻ như vậy.Họ vội vàng hành lễ:
– Ra mắt Lục chưởng môn.Chưởng môn chúng tôi đã dặn, mời các trưởng lão, cung phụng của Phi Linh môn vào nghỉ ngơi.Còn các đệ tử bình thường, e rằng sát khí của mọi người sẽ ảnh hưởng đến linh khí của Thiên Âm lâm, xin hãy dừng chân tại đây, chúng tôi sẽ chiêu đãi chu đáo.
Một đệ tử cấp Vũ Tướng cúi đầu nói.
– Cái gì? Người của Phi Linh môn ta lại ảnh hưởng đến linh khí của Thiên Âm lâm? Cơ Vô Thường này gan lớn thật!
Lộc Sơn lão nhân biến sắc, giận dữ nói.
– Lộc Sơn, chưởng môn còn chưa lên tiếng, ngươi xen vào làm gì? Thiên Âm môn tinh thông âm luật, những điều kiêng kỵ trong âm luật, kẻ thô lỗ như ngươi sao hiểu được?
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh trừng mắt nhìn Lộc Sơn lão nhân.
– Được rồi, nàng nói sao thì là vậy đi.
Bị Bạch Oánh quát, Lộc Sơn lão nhân chỉ cười hề hề, không để bụng.
– Thú vị.
Lục Thiếu Du mỉm cười, ra lệnh:
– Tất cả cung phụng, trưởng lão theo ta vào trong.Các đệ tử khác dừng lại ở đây, không được gây rối.
– Vâng, chưởng môn!
Mọi người đồng thanh đáp.
– Lục chưởng môn, các vị cung phụng, trưởng lão của Phi Linh môn, mời đi theo tôi.
Đám đệ tử Thiên Âm môn tuy có chút ngạc nhiên, nhưng không hề bối rối.Họ chỉ khẽ hành lễ, thái độ vô cùng tốt, rồi dẫn đoàn người đi về phía trước.
Chứng kiến cảnh này, các cường giả của Phi Linh môn không khỏi thầm tán thưởng.Đệ tử Thiên Âm môn quả nhiên có tố chất tốt.
Thiên Sí Tuyết Sư và Cửu Đầu Yêu Giao sải cánh bay về phía Thiên Âm lâm.Nơi đây không chỉ có cây cổ thụ, núi cao, mà còn có cả những hồ nước trong vắt.
Trên núi cao, những thác nước hùng vĩ đổ xuống, bọt nước bắn tung tóe tạo thành màn sương như mưa phùn.Cây cối xung quanh như được khoác lên tấm lụa mỏng, tạo cảm giác dễ chịu, thư thái.
– Ca ca, Thiên Âm lâm này đẹp thật!
Lục Tâm Đồng thốt lên.
– Đúng vậy, cảnh sắc nơi này quả thực không tệ.
Lục Thiếu Du gật đầu.So với Phi Linh sơn, nơi này còn đẹp hơn nhiều, quả là hiếm có.
Cảnh tượng này khiến Sát Phá Quân, Hổ Viêm Thiên Vương, Đông Vô Mệnh cũng phải kinh ngạc.
– Chư vị, phía trước chính là Thiên Âm môn của chúng tôi.
Một lát sau, đệ tử Thiên Âm môn lên tiếng.
Trước mắt Lục Thiếu Du, cảnh tượng đột nhiên thay đổi.Một vực sâu thăm thẳm hiện ra, bên dưới có một dòng sông lớn chảy xiết.Nước sông len lỏi qua núi đá, tung bọt trắng xóa.
Nhìn dòng sông mênh mông, mặt nước gợn sóng, uốn lượn quanh núi như một con cự long đang ngủ say.Từ trên cao nhìn xuống, mây trắng bao phủ, sương mù lảng bảng.
– Chư vị, mời!
Dưới vực sâu, những công trình kiến trúc liên miên hiện ra.Đám đệ tử Thiên Âm môn đã đáp xuống một tảng đá lớn.
Đoàn người Lục Thiếu Du cũng đáp xuống theo, ngẩng đầu nhìn xung quanh.Hai bên vực là rừng cây xanh ngắt.Dưới chân, nước chảy róc rách.Núi non trùng điệp, cảnh sắc như tranh vẽ khiến người của Phi Linh môn không khỏi choáng ngợp.
– Thiên Âm Môn.
Trên vực sâu, Lục Thiếu Du nhìn chăm chú vào khối ngọc thạch khắc ba chữ lớn “Thiên Âm Môn”.Chữ viết như rồng bay phượng múa, lại tựa như bản nhạc, phía trên còn có hình cây đàn năm dây được điêu khắc tinh xảo.
– Ha ha, hoan nghênh các vị cường giả Phi Linh môn đến thăm Thiên Âm môn!
Một tràng cười sang sảng vang lên.Hơn mười bóng người đột nhiên xuất hiện, khí tức trên người vô cùng mạnh mẽ.Người đi đầu khoảng bốn mươi tuổi, dáng người cao lớn, mặc áo choàng, khuôn mặt anh tuấn nhưng vẫn có nét mềm mại.Đó chính là chưởng môn Cơ Vô Thường của Thiên Âm môn.
Phía sau Cơ Vô Thường còn có một Linh Vương nhị trọng, một Vũ Vương nhị trọng, một Vũ Vương nhất trọng, cùng với các Vũ Suất, Linh Suất.Tổng cộng có mười lăm người.
– Cơ chưởng môn, đã lâu không gặp.
Lục Thiếu Du nhíu mày, mỉm cười nhìn Cơ Vô Thường.Dường như hắn đã biết trước việc Lục Thiếu Du sẽ đến.
– Đã lâu không gặp.Ta không ngờ Lục chưởng môn lại đến Thiên Âm môn nhanh như vậy, thật khiến ta bất ngờ.
Cơ Vô Thường cười, ánh mắt đảo qua đoàn người Phi Linh môn.Khi nhìn thấy An Cát Tú Na và Khấu Phi Yến, hắn tỏ ra kinh ngạc.
– Ra mắt Băng Mộc Tôn Giả.Ba mươi năm trước, tại hạ may mắn được chiêm ngưỡng hùng phong của ngài ở thành Cự Giang.Nay ngài đã đột phá Vũ Tôn, xin chúc mừng!
Ánh mắt Cơ Vô Thường dừng lại trên người Sát Phá Quân, khẽ hành lễ.
– Ngươi có vẻ giống một người quen của ta.Lẽ nào ngươi có quan hệ gì với hắn?
Băng Mộc Tôn Giả nheo mắt hỏi.
– Thiên hạ người giống nhau rất nhiều.Có lẽ Băng Mộc Tôn Giả nhìn nhầm cũng nên.
Ánh mắt Cơ Vô Thường thoáng biến đổi, rồi lại mỉm cười nói.Sau đó, hắn nhìn Khấu Phi Yến, An Cát Tú Na, và một vài trưởng lão của Song Đao Môn, Bách Linh Tông:
– Chư vị đường xa đến đây, ta đã chuẩn bị chút điểm tâm.Mời chư vị!
Nói xong, Cơ Vô Thường nhìn Lục Thiếu Du:
– Lục chưởng môn, ngươi có thể nói chuyện riêng với ta một lát được không?
– Thiếu Du, cẩn thận! Đừng mạo hiểm thì hơn.Cơ Vô Thường này có vẻ thâm sâu khó lường.
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh truyền âm nhắc nhở Lục Thiếu Du.Đông Vô Mệnh và những người khác cũng ra hiệu cho hắn không nên mạo hiểm.
Lục Thiếu Du mỉm cười với Bạch Oánh, rồi nói với Cơ Vô Thường:
– Cơ chưởng môn, mời!
– Tốt, quả là có đảm lược!
Cơ Vô Thường cười.
