Đang phát: Chương 1381
Ngay lúc Lưu Cảnh Sơn gào khóc, từ xa vọng lại tiếng bánh xe cọt kẹt.
Mọi người ngoái đầu nhìn, có người kinh ngạc thốt lên:
– Xe của thành chủ, thành chủ đến rồi!
Đám đông vội dạt ra, nhường đường cho cỗ xe ngựa lộng lẫy tiến thẳng đến trước cửa thương hội Lôi Phong.
Ai nấy đều nín thở, hiểu rằng sự việc lần này vô cùng nghiêm trọng.Không chỉ Võ Đế bị thương, thương hội Lôi Phong mất mặt, mà còn liên quan đến cái chết của Thuật Luyện Sư bát giai.Nếu xử lý không khéo, Hóa Thần Hải phái người đến điều tra thì thành chủ cũng khó tránh khỏi liên lụy.
Xe ngựa dừng lại trước mặt Lưu Cảnh Sơn, theo sau là hàng chục vệ sĩ và tỳ nữ.
– Đã xảy ra chuyện gì?
Thanh âm nghiêm nghị từ trong xe vọng ra:
– Ti Đức Viễn đâu? Ta nghe nói ông ta cũng bị bắt tới đây?
– Là giọng của thành chủ!
Có người khẽ kêu lên.
Lưu Cảnh Sơn phớt lờ sự xuất hiện của thành chủ, vẫn tiếp tục gào khóc sám hối.
Lê trưởng lão hốt hoảng, vội vàng vùng vẫy tiến lên, kêu lớn:
– Thành chủ! Xin ngài minh xét cho thương hội Lôi Phong chúng tôi!
Sợ thương hội Tử Vân giành trước, hắn vội vàng nói:
– Thương hội Tử Vân dẫn người đến gây sự, không chỉ đánh trọng thương người của Lôi Phong mà còn hại chết Ti Đức Viễn đại sư!
– Cái gì? Ngươi nói sao?
Một tiếng giận dữ vang lên từ trong xe, ngay sau đó, một bóng người lao ra, túm lấy Lê trưởng lão, giận dữ quát:
– Ngươi nói Ti Đức Viễn đại sư chết rồi?
Khí thế của đối phương khiến Lê trưởng lão tổn thương càng thêm trầm trọng, không thể thốt nên lời, chỉ có thể dùng ngón tay chỉ vào chiếc xe tù bị phá hủy ở đằng xa cùng thi thể bên trong.
Người đàn ông ném Lê trưởng lão sang một bên, lập tức chạy đến bên thi thể, xác nhận đó chính là Ti Đức Viễn.
– Giận thật! Ai, ai đã làm chuyện này?
Người này chính là thành chủ Liêu Dương Băng.Vốn tưởng đây chỉ là một cuộc tranh chấp thương hội bình thường, nhưng nghe tin Ti Đức Viễn bị liên lụy, hắn mới vội đến xem, không ngờ lại thấy thi thể của Ti Đức Viễn.
Hắn như một ngọn núi lửa sắp phun trào, gào thét liên tục, sát khí bừng bừng.Ánh mắt hắn lướt qua mọi người, lạnh giọng hỏi:
– Ai? Rốt cuộc ai đã gây ra chuyện này?
Lý Vân Tiêu thầm nghĩ: “Võ Đế tứ tinh, quả là một nhân vật có máu mặt.” Hắn cười nhạt nói:
– Ti Đức Viễn chết như thế nào, mọi người đều thấy rõ.Thành chủ cứ hỏi người khác là biết thôi.
– Hử? Đại sư chết như thế nào?
Khí thế trên người Liêu Dương Băng tỏa ra khiến người ta run sợ.Mọi người nơm nớp lo sợ, cuối cùng có người không nhịn được lên tiếng:
– Lưu Cảnh Sơn đã giết ông ta bằng một chưởng.
– Cái gì?
Liêu Dương Băng kinh ngạc, lập tức xuất hiện trước mặt Lưu Cảnh Sơn, giận dữ định giáng một chưởng xuống, nhưng rồi dừng lại, lạnh lùng hỏi:
– Đại sư thật sự bị ngươi giết sao?
– Ô ô, là ta giết! Ta tội nghiệp sâu nặng, chết cũng không hết tội!
Lưu Cảnh Sơn gào khóc, vẻ mặt bi phẫn, kêu trời kêu đất thảm thiết.
– Đáng chết!
Liêu Dương Băng giận dữ, không còn nghi ngờ gì nữa, đá một cước khiến hắn dính chặt vào tường, ngất lịm đi.
Với cơn giận của hắn, đáng lẽ phải băm thây vạn đoạn đối phương mới hả dạ, nhưng hiện tại Hóa Thần Hải có thể sẽ phái người đến điều tra, nên hắn đành giữ lại một mạng để đối phó.
– Đại nhân! Ti Đức Viễn đại sư đúng là bị Lưu Cảnh Sơn giết, nhưng là do thương hội Tử Vân hãm hại!
Lê trưởng lão kinh hãi, cố chịu đau đớn tiến lên.Hiện giờ Liêu Dương Băng là cứu tinh duy nhất của Lôi Phong, hắn phải nắm chặt lấy.
– Ngươi là ai?
Liêu Dương Băng nhận ra tu vi Võ Đế của Lê trưởng lão, trong lòng thầm giật mình, không ngờ ở đây lại có cường giả đánh trọng thương Võ Đế.
Lý Vân Tiêu lên tiếng:
– Hắn là trưởng lão thương hội Lôi Phong, cũng là đồng lõa giết Ti Đức Viễn đại sư.Thành chủ cứ hỏi đám người đang sám hối kia là biết.
Hắn liếc nhìn đám võ giả đang quỳ dưới đất, lập tức có một người vội vàng mở miệng.
Người này chỉ kể sơ qua việc Lý Vân Tiêu nhốt Ti Đức Viễn vào xe tù, chủ yếu nói đến âm mưu thủ đoạn của Lôi Phong, những việc làm xấu xa của Ti Đức Viễn, sau đó là việc Lưu Cảnh Sơn và Lê trưởng lão cùng nhau giết người diệt khẩu, còn thương hội Tử Vân không kịp cứu viện nên Ti Đức Viễn mới bỏ mạng.
– Lôi Phong đáng chết, khinh người quá đáng, chết không có gì đáng tiếc!
Liêu Dương Băng tức giận, đá một cước nát đan điền Lê trưởng lão, giết chết hắn.
Lê trưởng lão đáng thương cho rằng cứu tinh đã đến, không ngờ lại gặp phải sát tinh, uổng mạng một cách tức tưởi.
Sau cú đá, Liêu Dương Băng thầm kêu không ổn, có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy.Hắn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng người đã chết thì không thể sống lại, mọi chuyện đã không thể thay đổi.
“Bốp, bốp, bốp!”
Lý Vân Tiêu vỗ tay, cười lớn:
– Hay! Giết rất tốt! Thành chủ trừng trị kẻ ác, thật hả lòng hả dạ!
Người của Tử Vân cũng vỗ tay theo, lớn tiếng khen ngợi, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ.
Mặt Liêu Dương Băng dần đen lại, cảm thấy lời nói của người kia có rất nhiều điểm đáng ngờ.Cẩn thận nghĩ lại, hắn thấy có vô số sơ hở, ví dụ như vì sao bọn họ lại quỳ ở đây sám hối, vì sao Ti Đức Viễn lại chọc giận Lưu Cảnh Sơn, v.v…tất cả đều không rõ ràng.
Hắn không phải kẻ ngốc, nhận ra mình đã trúng kế của người khác.
Giết Lê trưởng lão chỉ là chuyện nhỏ, hắn sợ chọc giận thế lực sau lưng Lôi Phong.Một khi bị truy cứu thì chút thực lực của hắn chẳng là gì cả.
Nhưng trước mặt bao nhiêu người, hắn không thể lộ vẻ hối hận được, nếu không mặt mũi để đâu?
Xem xét tình hình hiện tại, chắc chắn là thương hội Tử Vân đã bày mưu tính kế.Nhưng cục diện đã không thể thay đổi, vậy thì cứ gán tội giết Ti Đức Viễn cho Lôi Phong, như vậy cũng là một lời giải thích hợp lý cho Hóa Thần Hải và tổng bộ Lôi Phong.
