Chương 138 Bất Nhạc-Gã thúc thúc bỉ ổi

🎧 Đang phát: Chương 138

Hơn mười cấp chênh lệch, Đường Tam tự tin có thể làm gián đoạn khả năng khống chế của đối phương.Sư phụ từng dạy, đối phó với hồn sư hệ Khống Chế tốt nhất là dùng khống chế đối khống chế.Nếu đội hồn sư xem Cường Công là mũi nhọn, Phụ Trợ là thành trì, Mẫn Công là đôi mắt, thì Khống Chế chính là linh hồn.Ba tháng địa ngục trui rèn, thể phách Đường Tam cường hãn vượt bậc, mỗi đêm còn được sư phụ đích thân chỉ điểm, rèn luyện bí mật ẩn giấu trong xương sống – Bát Chu Mâu.
Bát Chu Mâu là do sư phụ đặt tên, bởi ngoại phụ hồn cốt từ Nhện Mặt Người kia tựa như tám ngọn giáo dài.Trải qua khổ luyện, Đường Tam từ chỗ chật vật ban đầu, nay đã thuần thục điều khiển Bát Chu Mâu thành thứ vũ khí sắc bén vừa công vừa thủ, tùy ý khống chế độc tố ẩn chứa bên trong, khi phóng khi thu.Sư phụ nói, với ngoại phụ hồn cốt này, cộng thêm Lam Ngân Thảo thuộc tính khống chế, Đường Tam hoàn toàn có thể nghênh chiến hồn sư dưới cấp bốn mươi.
Ba người vội vàng nuốt vội bữa tối, Béo mập còn kịp nốc thêm hai cây Khôi Phục Hương Tràng của Áo Tư Tạp, rồi bốn người lặng lẽ chuồn khỏi học viện.Mã Hồng Tuấn cũng chẳng muốn khoe khoang, đánh nhau ở chốn thanh lâu có gì vẻ vang.
Vừa bước chân ra cổng, một bóng đen thoăn thoắt chắn ngang đường.Vừa bị đánh, Mã Hồng Tuấn trở nên mẫn cảm với tiếng gió, gần như lập tức phóng thích võ hồn.Nhờ ánh lửa hồng rực soi sáng, cả bọn mới nhận ra kẻ cản đường là ai.Mã Hồng Tuấn thở phào, thu hồi Phượng Hoàng Hỏa Diễm, “Tiểu tử ngươi, muốn dọa chết ta à?” Người bất ngờ xuất hiện chính là Tiểu Vũ.
Hôm nay Tiểu Vũ mặc quần dài màu nâu, áo trắng bó sát đơn giản, dáng người tuy không bốc lửa như Chu Trúc Thanh, nhưng lại toát lên vẻ thanh thoát, đặc biệt là vòng eo nhỏ nhắn, cùng bím tóc đuôi bọ cạp đen nhánh dài chấm gót, y hệt cô bé nhà bên.Đôi mắt đen láy mở to, mang theo chút nghi hoặc, trừng mắt nhìn bốn người Đường Tam.
“Các ngươi lén la lén lút đi đâu thế? Béo mập, mặt sưng húp thế kia? Ai đánh ngươi?”
Mã Hồng Tuấn vội vàng hắng giọng.Ba người Đường Tam dù sao cũng là nam nhân, hắn chẳng ngại ngùng gì, nhưng Tiểu Vũ là con gái, trước giờ vẫn không ưa cái cách hắn giải quyết tà hỏa.Nhất thời, hắn có chút khó mở lời về chuyện bị đánh.
Tiểu Vũ tiến lên vài bước, nhờ ánh trăng thấy rõ vết thương trên mặt Mã Hồng Tuấn, lập tức nhảy dựng lên đầy căm phẫn.”Ai ác độc thế, đánh ngươi ra nông nỗi này? Đại ca, không phải huynh đấy chứ?”
Đái Mộc Bạch bĩu môi, “Ta làm sao ra tay tàn độc với huynh đệ của mình như vậy chứ? Béo mập hắn tranh gái nên bị đánh.Bọn ta đang tính đi đòi lại công đạo cho hắn.”
“Vậy còn chờ gì nữa, cho ta đi với.Dám đánh huynh đệ của ta, phải cho hắn sống không bằng chết.” Tính tình Tiểu Vũ vốn thích náo nhiệt, lúc mới vào học viện còn xích mích với Béo mập, nhưng trải qua những ngày tháng cùng nhau vượt qua huấn luyện địa ngục, hiềm khích đã sớm tan biến.Hơn nữa, thời còn ở Nặc Đinh học viện, nàng vốn là đại tỷ cầm đầu, không ít lần kéo bè kết phái đánh nhau.Bình thường mọi người chỉ luận bàn giao thủ, giờ có cơ hội đánh thật, nàng còn hăng hái hơn cả Mã Hồng Tuấn.
“Ngũ muội, muội tốt quá.Hay là, để ta lấy thân báo đáp, được không?”
Thấy Tiểu Vũ chẳng những không ngăn cản mọi người đi trả thù, ngược lại còn đòi tham gia, Béo mập nhất thời cảm động, uất ức trong lòng cũng vơi đi phần nào, nhưng câu cuối lại lộ rõ bản tính bỉ ổi.
“Ngươi lấy thân báo đáp ai?”
Đường Tam liếc Béo mập, giọng điệu có chút quái dị.
Béo mập vội cười hề hề, “Coi như ta chưa nói gì, Tam ca, chúng ta đi thôi.”
Bốn người biến thành năm người, thừa dịp bóng đêm, không cần để ý xung quanh, năm người thúc dục hồn lực nhanh như chớp phóng về phía Tác Thác Thành.
Gần nửa canh giờ sau.
“Béo mập, bình thường ngươi tới đây giải quyết tà hỏa à?” Đái Mộc Bạch nhíu mày hỏi.
Trước mắt năm người là một dãy nhà tranh lụp xụp.Nơi này là một khu ổ chuột trong Tác Thác Thành.Nhà tranh chỉ cao khoảng ba thước, nhìn đâu cũng thấy xiêu vẹo, trên cửa treo vài chiếc đèn lồng màu hồng phấn, dưới đèn lồng là mấy bà cô trang điểm lòe loẹt, rõ ràng là gái làng chơi đã luống tuổi, đang ra sức mời chào khách qua đường.
Áo Tư Tạp khóe miệng giật giật, “Khó trách người ta nói, ổ rơm cũng có phượng hoàng, đúng là ổ rơm thật!”
Với sở thích của Mã Hồng Tuấn, Đái Mộc Bạch và Áo Tư Tạp thật sự có chút khó tin.Tiểu Vũ và Đường Tam lần đầu tới những nơi như thế này, ngoài tò mò, cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt.
Béo mập cười hắc hắc hai tiếng quái dị, nhỏ giọng nói: “Ở đây rẻ mà, giá cả phải chăng, một ngân tệ một lần, hai ngân tệ ba lần.Chất lượng so với giá cả thì khá được.Hơn nữa các ngươi phải tin ta, đạo lý ổ rơm có phượng hoàng, là do may mắn cả thôi.”
Đái Mộc Bạch giận dữ trừng hắn, “Sau này ra ngoài, đừng nói với ai là ta quen ngươi.Biết ngươi không kén chọn, nhưng không ngờ ngươi dám bén mảng tới những nơi như thế này.Loại địa phương rác rưởi này mà ngươi cũng tới, mấy con phượng hoàng kia tuổi cũng đủ làm dì ngươi đó.”
Béo mập có chút thẹn quá hóa giận nói: “Đại ca, huynh đừng khinh ta quá đáng như thế.Lo chính sự trước đã.Các ngươi chờ ở đây, để ta đi hỏi xem tên khốn đó đã đi chưa.” Vừa nói, Béo mập đã nhanh chân bước về phía ổ rơm.
Áo Tư Tạp nhìn quanh một lượt, “Nơi này đúng là vắng vẻ, thích hợp để động thủ.Lão tử hữu căn đại hương tràng, lão tử hữu căn tiểu tịch tràng, lão tử hữu căn ma cô tràng…” Nghe Áo Tư Tạp niệm chú ngữ, chuẩn bị trước khi chiến đấu, Tiểu Vũ không khỏi khẽ bĩu môi, “Thật không hổ là đại hương tràng thúc thúc.”
Chốc lát sau, Mã Hồng Tuấn hớn hở chạy quay lại, “Tuyệt vời, tên kia còn chưa đi, nhưng đang tính tiền, chắc sắp ra rồi.Các huynh đệ, lần này giúp ta báo thù thành công, về học viện ta khao mọi người một bữa ra trò.”
Đái Mộc Bạch khoát tay, “Không cần nhiều lời, ngươi mời chúng ta cũng không dám đi, với sở thích của ngươi, thôi đi.”
Nghe Đái Mộc Bạch nói vậy, ngay cả Tiểu Vũ cũng không khỏi gật đầu.Nàng và Đường Tam đã từng chứng kiến Đái Mộc Bạch bỏ rơi đôi tỷ muội song sinh cực phẩm, so với đám “dì” trước mắt đúng là một trời một vực.
Đang nói chuyện, từ trong ổ rơm bước ra một người.Năm người Đường Tam đứng trong bóng tối đối diện ổ rơm, lúc này trời đã tối hẳn, từ phía đối diện rất khó nhìn thấy bên này.
“Chính là hắn!” Béo mập nghiến răng nói.
Giống như lời Béo mập miêu tả, từ trong “ổ rơm” bước ra là một gã trung niên hơn bốn mươi tuổi, da đen sì, cao khoảng một thước sáu, mặt mày lộ vẻ dâm dật thỏa mãn, tay phải băng bó, mặc quần rộng vá chằng vá đụp, chân đi dép rơm, vừa đi vừa lẩm bẩm một bài dân ca: “Hôm nay đại gia tâm tình hảo, lêu lổng lêu lổng làm con chim non.”
“Lên chưa?” Béo mập hai tay vỗ vào nhau thành tiếng động.
“Đợi chút.” Tiểu Vũ một tay nắm lấy vai Mã Hồng Tuấn, tay kia vung bím tóc ra sau lưng, nở nụ cười vô hại, “Mọi người đợi xem ta ra tay.”
Vừa nói, Tiểu Vũ đã bước những bước nhỏ về phía gã đại thúc hèn mọn Bất Nhạc.
“Tiểu Vũ muốn làm gì?” Mã Hồng Tuấn có chút nghi hoặc nhìn Đường Tam.Ai cũng biết Đường Tam hiểu rõ nàng nhất.
Đường Tam vỗ trán, bất đắc dĩ nói: “Ngươi cứ chờ xem sẽ biết.”
Tiểu Vũ đi không nhanh không chậm, vừa vặn chắn trước mặt gã đại thúc kia.
“Chào ngài, thúc thúc.Xin hỏi, phụ cận có chỗ nào bán kẹo hồ lô không ạ?”
Bất Nhạc vừa từ trong ổ rơm bước ra, cả người còn đắm chìm trong thỏa mãn.Đột nhiên nghe thấy giọng nói làm hắn giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, nhất thời trên mặt hắn hiện lên vẻ phong lưu đặc biệt, không giấu được sự thèm thuồng.
Không thể phủ nhận, Tiểu Vũ trong đêm tối quả thật quyến rũ, đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, khuôn mặt non nớt trắng nõn, bím tóc thon dài, dáng người tuy không quá đầy đặn nhưng cũng có chút quy mô, đặc biệt là khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào không chút phấn sáp, càng thêm hấp dẫn với lão dâm trùng như Bất Nhạc.Bất Nhạc hai mắt sáng rực nhìn Tiểu Vũ, thầm nghĩ: “Cô bé xinh đẹp đáng yêu.Trời ơi, đất ơi, chẳng lẽ đây là lễ vật các người dâng cho ta?”
Hắng giọng, Bất Nhạc nhanh chóng thu hồi vẻ dâm quang trong mắt, ưỡn ngực, ra vẻ nghiêm chỉnh.Biến hóa quá nhanh, nếu Tiểu Vũ không nhìn kỹ hắn, e rằng cũng bị hắn lừa gạt.
“Tiểu cô nương, muộn thế này rồi còn ra ngoài mua kẹo hồ lô à? Chỗ này vắng vẻ, ngươi không sợ gặp kẻ xấu sao?” Khuôn mặt Bất Nhạc tỏ vẻ nghiêm trang, bộ dáng ra vẻ thành thật, nhìn vào thật sự có vài phần đạo mạo.
Tiểu Vũ chớp chớp đôi mắt tròn xoe xinh đẹp, “Thúc thúc, vậy người… là người xấu ạ?”
Vẻ mặt ngây thơ, giọng nói ngập ngừng khiến cho tim Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn và Áo Tư Tạp đứng cách đó không xa không khỏi co rút.Tiểu Vũ trong lúc giao chiến đánh bọn họ như bao cát, còn Tiểu Vũ quyến rũ trước mắt đây là cùng một người ư? Quá sức giả tạo!
Chỉ có Đường Tam là không hề ngạc nhiên, trên mặt lộ ra nụ cười khổ.Tình huống này, hắn đã sớm gặp qua ở Nặc Đinh học viện.Về mức độ mê hoặc, Tiểu Vũ còn hơn Trữ Vinh Vinh lúc mới đến Sử Lai Khắc.Nhất là khi nàng giả bộ dáng vẻ cô bé nhà bên thế này, hầu như không người đàn ông bình thường nào có thể miễn dịch.Điểm khác biệt duy nhất là, người tốt chứng kiến thì sinh lòng thương xót, còn loại người như Bất Nhạc chứng kiến thì chỉ biết chảy nước miếng.
Nghe Tiểu Vũ hỏi, Bất Nhạc lập tức đĩnh đạc nói một cách đầy nghĩa khí: “Thúc thúc đương nhiên là người tốt.Tiểu cô nương, ngươi tên là gì, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Vũ như phủ một lớp phấn hồng, “Ta tên là Tiểu Vũ, sắp mười ba tuổi ạ.”
Bất Nhạc ngây người một chút, thầm nghĩ “Sắp mười ba, vậy là mới mười hai?” Yết hầu giật giật theo tiếng nuốt nước miếng, thịt đến miệng còn không ăn, thật có lỗi với bản thân.
“Ngươi mới mười hai mà đã cao như vậy, tương lai nhất định sẽ là đại mỹ nhân.Tiểu Vũ, ở đây không có bán kẹo hồ lô, theo thúc thúc, thúc thúc dẫn ngươi đi mua, rồi đưa ngươi về nhà, được không?”
Tiểu Vũ cười ngọt ngào, ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ!”
Bất Nhạc không ngờ cô bé này lại dễ dụ như vậy, thấy nàng đồng ý đi cùng, trong lòng mừng rỡ, đảo mắt nhìn xung quanh, theo trí nhớ đi về phía một nơi vắng vẻ.Không muốn đánh động ai, hắn cố nén không nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của Tiểu Vũ.
Áo Tư Tạp dụi mắt đến đỏ cả lên, ôm lấy Đường Tam đang đứng bên cạnh.”Tiểu Tam, đây có thật là Tiểu Vũ không? Ta cảm giác có gì đó sai sai.”
Đường Tam giọng quái dị: “Hồi ở Nặc Đinh học viện, có một nữ sinh bị một gã đại thúc sàm sỡ, Tiểu Vũ cũng dùng chiêu này, lừa hắn đến chỗ tối, rồi dùng Bát Đoạn Sát.”
“Bát Đoạn Sát? Là cái gì?” Đái Mộc Bạch cũng không nhịn được tò mò.
Trong mắt Đường Tam lóe lên tia sợ hãi, “Sát Pháp là một trong những loại nhu thuật bạo tàn nhất của Tiểu Vũ, bao gồm cả Bát Đoạn Sát.Chỉ cần xuất chiêu, đối phương gần như không thể phản kháng.Đó mới là thực lực thật sự của Tiểu Vũ, cho nên, ngàn vạn lần đừng nên chọc vào nàng.Xem ra gã hèn mọn Bất Nhạc này, đã dùng hết may mắn của mình rồi.Chúng ta đi theo đi, đề phòng có bất trắc.”
Dâm tâm Bất Nhạc lúc này bốc cao ngút trời, với thực lực hồn lực bốn mươi sáu cấp, bình thường hắn còn có chút cảnh giác, có lẽ đã phát hiện Đường Tam theo dõi.Nhưng lúc này tâm trí hắn hoàn toàn đặt vào cô bé bên cạnh, nào còn để ý đến xung quanh.Hắn đâu biết, lát nữa đây, cô bé ấy sẽ hóa thành la sát.Liếc trộm Tiểu Vũ, vòng eo thon thả uyển chuyển, cái mông không quá lớn, nhưng lại cực kỳ mảnh dẻ, được thắt lưng ôm trọn tạo nên đường cong mê người, khiến lão dâm trùng Bất Nhạc len lén nuốt nước miếng không ngừng.
Hơn nữa, dung nhan Tiểu Vũ gần như hoàn mỹ, tựa như đóa sen trước gió, mái tóc nhẹ nhàng lay động, khiến ngọn lửa tà ác trong lòng hắn vốn cố gắng kìm nén bùng cháy.Với lão dâm trùng từng trải như hắn, bộ dáng này đặc biệt kích thích, đám gà đất kia làm sao bì được với Tiểu Vũ trước mặt.
Càng đi càng vắng, xung quanh chẳng thấy bóng người, Bất Nhạc dẫn Tiểu Vũ đến một con hẻm nhỏ tối tăm.
“Thúc thúc, rốt cuộc chỗ nào có bán kẹo hồ lô ạ, chỗ này tối quá, ta hơi sợ.” Tiểu Vũ nhỏ giọng nói, trong giọng có vẻ hoảng hốt.
Bất Nhạc cười hắc hắc, “Tiểu Vũ à, muộn thế này rồi, ăn đồ ngọt không tốt cho sức khỏe đâu.Hay là để thúc thúc dẫn ngươi đi xem cá vàng, được không?”
“Xem cá vàng? Ở đâu có cá vàng?” Tiểu Vũ tò mò hỏi.
Bất Nhạc dừng chân, hai tay bắt đầu cởi thắt lưng, “Sắp có ngay đây.”
Tiểu Vũ đột nhiên cười, “Thúc thúc, chẳng phải ngươi định nói: Lão tử hữu căn đại hương tràng đấy chứ?”
“Ách…”
Hai tay Bất Nhạc cứng đờ, động tác nhất thời ngừng lại, hắn thấy một đôi mắt đỏ rực, tràn ngập mị hoặc, cả người nhất thời căng thẳng, chỉ sau một khắc, trước mặt hắn chỉ còn một tàn ảnh màu tím nhạt.
Bám chặt lấy cổ, không đợi Bất Nhạc kịp phóng thích võ hồn, bím tóc đen nhánh đã lặng lẽ quấn lấy cổ hắn, ngay sau đó, Bất Nhạc cảm thấy một cỗ cường lực từ trên cổ truyền xuống, cả người không tự chủ rời khỏi mặt đất.
Nếu Bất Nhạc là Lực Lượng hình hồn sư, có lẽ còn có cơ hội trụ vững thân thể, đáng tiếc, hắn lại là Khống Chế hệ hồn sư.Mà hồn sư không thể phóng thích võ hồn, thực lực giảm đi quá nhiều, hơn nữa hắn “tần cần canh vân” cả ngày, thể lực đã giảm đi một nửa.Lúc này, Bất Nhạc chỉ thấy trời đất quay cuồng, trước mắt toàn là sao.
Kim tinh, ngân tinh, sao lớn sao nhỏ không ngừng nhấp nháy, chấn động kịch liệt khiến hắn không thể tập trung hồn lực để phóng thích võ hồn.Thậm chí thân thể còn chưa cảm nhận được đau đớn, chỉ thấy một sự tê dại mãnh liệt.
Đái Mộc Bạch, Áo Tư Tạp, Đường Tam, Mã Hồng Tuấn bốn người lúc này đã từ chỗ tối bước ra.Ngoại trừ Đường Tam, ba người kia đều trợn tròn mắt.Nhìn thân thể ngây thơ non nớt mềm mại kia đang thi triển những động tác cuồng bạo, bọn chúng lần đầu chứng kiến Bát Đoạn Sát hoàn mỹ của Tiểu Vũ.
Sử dụng kỹ năng Thuấn Di, ngay khi Tiểu Vũ biến mất trước mắt Bất Nhạc, lợi dụng tâm lý không hề chuẩn bị của hắn, bím tóc đã thành công quấn quanh cổ Bất Nhạc.Ngay sau đó, cuộc đời bi thảm của đại thúc hèn mọn Bất Nhạc chính thức bắt đầu.
Quấn quanh cổ Bất Nhạc, một chân Tiểu Vũ đạp lên lưng hắn, đệ nhất hồn hoàn kỹ năng Yêu Cung phát động, nửa thân trên tụ lực, cổ hướng về phía sau, ngay khi chân duỗi thẳng về phía trước, thân thể Bất Nhạc đã bay lên không trung.
Bím tóc lặng lẽ buông ra, Tiểu Vũ nhảy lên đuổi theo thân thể đang bị vứt lên không trung, lực lượng trong kỹ năng Yêu Cung của nàng thật sự kinh khủng, ba mươi mốt cấp hồn lực, tăng phúc đến một trăm hai mươi phần trăm, trực tiếp ném Bất Nhạc lên cao năm thước.
Ngay khi thân thể Bất Nhạc lên đến điểm cao nhất, Tiểu Vũ đuổi kịp, hai tay nắm lấy hông Bất Nhạc, Yêu Cung lại phát động, cái eo thon nhỏ tựa như bị bẻ gãy, mang theo thân thể Bất Nhạc xoay tròn về phía sau, lúc này Bất Nhạc vẫn còn bị vây trong kỹ năng Mị Hoặc của Tiểu Vũ, ngoài cảm giác trời long đất lở, hắn không làm được gì.Sau khi tóm lấy quần áo bên hông Bất Nhạc, Tiểu Vũ xoay tròn hai vòng trên không trung, đến khi bắt đầu rơi xuống đất, lại dùng Yêu Cung xoay tròn với tốc độ kinh hoàng, tạo nên tiếng rít kinh tâm động phách, nện thẳng xuống mặt đất.
Lúc này, bốn người Đường Tam gần như đồng thời nhắm mắt lại.Lực lượng của cú xoay tròn trên không có thể tưởng tượng được, Tiểu Vũ trong lúc tỷ thí cũng từng dùng qua, chỉ là khi đó nàng đều ném mọi người lên không trung, chứ không phải ném thẳng xuống đất như đánh thật.
Bất Nhạc hôm nay coi như gặp xui xẻo, đụng phải tiểu sát tinh Tiểu Vũ, hơn nữa Tiểu Vũ ghét nhất cái bộ dáng hèn mọn của hắn, nên khi ra tay, căn bản không có ý định nương tay.Trong lòng Tiểu Vũ, thúc thúc như hắn, ngay cả một tiểu cô nương mười hai tuổi cũng không tha, thì dù có giết cũng không có gì quá đáng.
Dù sao Bất Nhạc cũng là một hồn tôn bốn mươi ba cấp, trong lúc xoay tròn nhanh hai vòng, rốt cuộc hắn cũng tỉnh táo lại từ kỹ năng Mị Hoặc của Tiểu Vũ, dù không kịp xuất ra võ hồn, nhưng cũng miễn cưỡng đem hồn lực bao phủ toàn thân, bảo vệ thân thể.Nhưng ngay sau đó, chấn động kịch liệt đã đánh tan hồn lực hắn vừa ngưng tụ.
Oanh!
Thân thể Bất Nhạc nặng nề nện xuống đất, hắn bị Tiểu Vũ ném nằm ngang xuống, cả người tiếp xúc với mặt đất, thậm chí chưa kịp kêu thảm thiết, máu mũi đã phun ra, cả người có chút mơ màng.Nhưng, đó mới chỉ là bắt đầu.
Tiểu Vũ không dừng lại, hai tay nắm hông Bất Nhạc, hai chân kẹp lấy đầu hắn, Yêu Cung lại một lần nữa phát động, mang theo thân thể Bất Nhạc đập về phía trước.Tay buông lỏng, nhưng chân lại có thể phát huy lực lượng mạnh hơn, thân thể Bất Nhạc theo hai chân của Tiểu Vũ vung ra, lại một lần nữa nện xuống mặt đất.
Tiểu Vũ thể hiện sự dẻo dai, mượn lực phản chấn từ cú ném thứ hai, thân thể lộn một vòng quay lại, đem Bất Nhạc đập ngược trở lại vị trí cũ.Thân thể Bất Nhạc, giống như bao tải bị Tiểu Vũ dùng chân đập qua đập lại, tổng cộng sáu lần, trước sau ba lần nện xuống đất khiến cốt cách toàn thân hắn không ngừng phát ra tiếng kêu răng rắc.
Ba người Đái Mộc Bạch ánh mắt không ngừng di chuyển theo thân thể Bất Nhạc bị Tiểu Vũ quăng quật, mỗi lần bị nện xuống, cả bọn không nhịn được đều hô lên một tiếng, máu tươi đã văng đến chân bọn chúng, rốt cục, Tiểu Vũ lại một lần đem thân thể Bất Nhạc ném đi, không phải xuống đất mà lên không trung, tính thêm lần đầu là bảy lần tất cả.
Bất luận là Đái Mộc Bạch, Áo Tư Tạp hay Mã Hồng Tuấn, trong lòng đều đang suy nghĩ, nếu người bị ném là mình, thì sẽ ra sao.Dù là Đái Mộc Bạch thực lực cực mạnh cũng ý thức được, dù mình dùng Bạch Hổ Kim Cương Biến, một khi bị Tiểu Vũ quăng quật như vậy, chỉ sợ hồn lực cũng tan tác.
Tiểu Vũ lại một lần nữa nhảy lên, ngay cả ba người Đái Mộc Bạch cũng tưởng nàng muốn thi triển lăng không kiếp sát xoay tròn, nhưng Tiểu Vũ lại không làm vậy.Lúc này Bất Nhạc đã hoàn toàn lâm vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh.Tiểu Vũ đuổi kịp thân thể Bất Nhạc, hai chân lại kẹp vào cổ hắn, xoay nhanh một ngàn không trăm tám mươi độ (3 vòng), Bất Nhạc bị kẹp cổ, tự nhiên chuyển động theo nàng, trên cổ phát ra tiếng lách cách, xương sống cổ dù không đứt đoạn, cũng không còn khá khẩm gì.
Hết một ngàn không trăm tám mươi độ, Tiểu Vũ lộn ngược ra sau, phát động Yêu Cung lần cuối cùng, đem thân thể Bất Nhạc nện thẳng xuống đất, bản thân lợi dụng phản lực, xoay tròn trên không rồi nhẹ nhàng hạ xuống.
Oanh!
Thân thể của hèn mọn thúc thúc Bất Nhạc nện xuống đất trong tư thế quái dị, cả người co quắp, không còn động đậy.
Mã Hồng Tuấn nhìn Tiểu Vũ còn đang thở dốc hạ xuống, hỏi dò: “Tiểu Vũ, ngươi không giết hắn đấy chứ?”
Tiểu Vũ khinh thường liếc thân thể co quắp của Bất Nhạc, “Giết hắn ô uế tay ta.Ta biết chừng mực.Tiểu Tam không cho ta tùy tiện giết người, chỉ cho hắn một bài học thôi.Phỏng chừng hắn nằm liệt giường ba tháng.Ta đã tính toán kỹ rồi, các khớp xương trên người hắn đều bị trật, sau này muốn tự lo cho bản thân cũng khó.”
Đái Mộc Bạch có chút bực bội nói: “Chúng ta tới đây là để đánh nhau, mà ngươi đánh hắn ra nông nỗi này, bọn ta làm bù nhìn à? Bát Đoạn Sát của ngươi thật là uy mãnh.”
Áo Tư Tạp bổ sung: “Thuấn Di của ngươi quá biến thái, vào phạm vi năm thước của ngươi, muốn chạy cũng không thoát.Tiểu Vũ, kỹ năng Yêu Cung của ngươi dùng liên tục được à? Không phải ngưng tụ hồn lực sao?”
Tiểu Vũ cười hì hì, như thể chuyện vừa xảy ra không liên quan gì đến nàng.
“Trước kia phải ngưng tụ hồn lực, nhưng sau khi đạt tới ba mươi cấp, không cần nhiều thời gian nữa, hơn nữa dù có ngưng tụ, thời gian giữa mỗi lần phát động Yêu Cung cũng đủ rồi.Bát Đoạn Sát của ta đối với Lực Lượng hình hồn sư không có tác dụng, Khống Chế hệ hồn sư như hắn mới bị ta đánh lén thành công.”
Đột nhiên Đường Tam nói: “Sau này không nên dùng cách này để dụ địch, quá nguy hiểm.” Tiểu Vũ sững sờ, nhìn Đường Tam chăm chú, lè lưỡi, ngoan ngoãn gật đầu.
Đường Tam không nói gì thêm, chỉ là khi tận mắt chứng kiến Tiểu Vũ dụ Bất Nhạc, không hiểu sao trong lòng cảm thấy không thoải mái.
Đái Mộc Bạch phất tay, “Đi thôi.Béo mập, hắn còn thảm hơn ngươi nhiều, coi như ngươi đã trả thù rồi.”
Mã Hồng Tuấn dù chưa đích thân ra tay, vẫn còn chưa hết giận, chạy đến bên cạnh Bất Nhạc, nhấc chân đạp hắn vài cái, vừa đạp vừa hét: “Ngươi dám đánh ta, đánh nữa đi.Dám chê gà của ta nhỏ à… À, đúng rồi.” Như nhớ ra điều gì, Mã Hồng Tuấn cười hắc hắc, “Mọi người cứ đi trước, ta đuổi theo ngay.”
Đái Mộc Bạch nhíu mày, “Đừng đùa quá, hắn đánh ngươi, dù không phải loại tốt lành gì, nhưng chưa đáng chết, làm nhanh lên.”
“Biết rồi.”
Thấy Đái Mộc Bạch, Đường Tam, Tiểu Vũ, Áo Tư Tạp khuất dạng ở góc đường, trên mặt Mã Hồng Tuấn nở nụ cười quái dị, giơ tay phải lên, một ngọn lửa tử hồng sắc từ lòng bàn tay bùng lên, ánh mắt hắn hướng về hạ thân của Bất Nhạc,
“Quái đại thúc, không phải ngươi chê kê kê của ta nhỏ à? Để ta biến ngươi thành khảo kê rồi xem.”
“A…”
Bốn người Đường Tam chưa đi quá xa, chỉ nghe một tiếng kêu thảm thiết không giống tiếng người truyền đến, bốn người liếc nhau, bất đắc dĩ lắc đầu.
Rất nhanh, Béo mập hớn hở đuổi theo, chưa đợi mọi người hỏi, đã chủ động nói: “Yên tâm, ta không giết hắn đâu.Tiểu Vũ nói đúng, giết hắn ô uế tay chúng ta.Ngũ muội, hôm nay đa tạ muội, sau này nếu cần cứ nói, chỉ cần ta làm được, nhất định không chối từ.”
Tiểu Vũ cười, “Không cần báo đáp.Vừa rồi ta đánh sảng khoái quá, lâu rồi không được thoải mái như vậy.”
Đường Tam có chút tư lự nói: “Kỳ thật, chúng ta làm vậy không ổn.”
“Không ổn? Tiểu Tam, ngươi mềm lòng à?” Đái Mộc Bạch nghi hoặc nhìn Đường Tam.Dù Đường Tam bình thường rất trầm ổn, nhưng nhìn kiểu gì cũng không giống người dễ mềm lòng.Hắn còn nhớ bộ dáng khi Đường Tam thi triển ám khí, ngay cả Triệu Vô Cực cũng phải nếm trái đắng.
Đường Tam lắc đầu, “Ta muốn nói, diệt cỏ không tận gốc, gió xuân đến lại mọc.”
“Hả?”
Mấy người còn lại nhìn Đường Tam, ánh mắt có chút biến hóa.Bọn chúng dù là thiên tài, nhưng cũng chỉ mới mười mấy tuổi, nói giết người, e rằng chỉ có Đái Mộc Bạch có thể chấp nhận.Không ai nghĩ Đường Tam lại nói ra những lời này.
Đường Tam chưa bao giờ quên những điều ghi trong Tổng Cương của Huyền Thiên Bảo Lục.Điều thứ ba, một khi xác định đối phương là địch nhân, chỉ cần có cơ hội, không được nương tay, nếu không sẽ tự gây phiền phức cho mình.
“Lần này gã hèn mọn Bất Nhạc không chết, e rằng sẽ không từ bỏ ý định trả thù.Hắn dù sao cũng có hồn lực hơn bốn mươi cấp, nếu kéo người đến trả thù, Béo mập ngươi phải cẩn thận.Dù hắn bị đánh cho mơ hồ, thính lực cũng kém đi, nhưng lúc trước hắn và ngươi xảy ra xung đột, chắc chắn đoán được là ngươi dẫn người đến trả thù.”
Nếu không phải Đái Mộc Bạch nói một câu vô ích là Bất Nhạc tội không đáng chết, Đường Tam đã ra tay rồi.Bây giờ cũng chỉ là nhắc nhở Mã Hồng Tuấn, tránh cho hắn gặp họa.
Mã Hồng Tuấn nuốt nước bọt, “Không ngờ Tiểu Tam ngươi lại tàn nhẫn như vậy! Xem ra đắc tội ai cũng được, đừng đắc tội với ngươi.”
Đường Tam cười, “Lúc nãy ngươi xưng hô với ta không phải thế.”
“Ách… được rồi, ba vị ca ca, còn có Tiểu Vũ muội muội, lần này cám ơn mọi người, mong mọi người giữ bí mật giùm huynh đệ cái nha.”
Đái Mộc Bạch vỗ nhẹ lên đầu Béo mập, “Đã là huynh đệ, nói nhiều làm gì? Về thôi.Đừng để sư phụ phát hiện chúng ta khuya như vậy còn ở bên ngoài, trừ khi ngươi muốn quay lại địa ngục huấn luyện.”
Sử Lai Khắc học viện, phòng làm việc của viện trưởng.
“Ta đã nói rồi, dù không muốn quấy rầy ngươi dạy lũ tiểu quái vật, nhưng ta không thể không nói, tiền của học viện bị ngươi xài hết rồi.” Phất Lan Đức vẻ mặt buồn bã, bất đắc dĩ nói ra những lời này.Là một hồn thánh cường đại, nhưng lại bị tiền tài trói buộc, thật đau đớn.
Bình thường, học phí của đệ tử đủ chi tiêu trong một năm, thậm chí còn dư.Nhưng phương pháp dạy của đại sư lại cực kỳ tốn kém, không chỉ tiền ăn tăng lên, mỗi ngày hắn còn mua vật thực và dược vật pha vào nước tắm cho đệ tử, đắt đỏ kinh người.Mới ba tháng trôi qua, học phí của Sử Lai Khắc năm nay đã không còn mấy.
Đại sư gật đầu, sắc mặt cứng ngắc không đổi, nhạt nhẽo nói: “Ta biết rồi.”
Phất Lan Đức cười khổ, “Biết rồi thì nghĩ biện pháp đi.”
Đại sư nói: “Bọn chúng nghỉ ngơi bảy ngày, sau đó ta sẽ cho bọn chúng tiến hành giai đoạn tu luyện thứ hai, ngươi không cần bận tâm, vấn đề tiền bạc ta sẽ giải quyết.”
Phất Lan Đức thở dài, “Nếu không phải mấy đứa nhỏ này đặc biệt như vậy, ta không muốn duy trì nữa, cuộc sống rong chơi khắp đại lục thật khiến người ta động lòng.”
Đại sư thất thần, “Có lẽ, có một ngày chúng ta sẽ quay lại cuộc sống khoái hoạt như trước.”
Phất Lan Đức nhịn không được hỏi: “Tiểu Cương, ngươi định dạy gì cho lũ nhỏ trong giai đoạn này? Thư giãn đi, ba tháng vừa rồi bọn chúng khổ lắm rồi.Dù sao cũng mới mười mấy tuổi, cứng quá dễ gãy, đừng quá khắt khe.”
Đại sư khôi phục vẻ mặt bình thường, “Nếu ngươi đã giao lũ nhỏ cho ta dạy, thì phải tin ta.Ta biết chừng mực.”
Bất Nhạc nằm co quắp trên mặt đất, đây là lần thứ ba hắn tỉnh lại.Hai lần trước toàn thân đau nhức dữ dội khiến hắn lại ngất đi.Cắn răng chịu đựng, Bất Nhạc cố gắng mở mắt, mùi ẩm mốc xộc vào mũi, nhưng điều làm hắn tuyệt vọng nhất là không có cảm giác gì ở hạ thân.Hắn biết đời mình coi như xong rồi.Hắn muốn động đậy, nhưng chỉ có thể nhúc nhích, tứ chi hoàn toàn sai lệch, ngay cả các khớp tay và chân cũng rời ra, xương sườn có ít nhất năm chỗ gãy, xương sống có ít nhất hai nơi sai vị trí.

☀️ 🌙