Chương 1375 Màn kịch phía sau (2)

🎧 Đang phát: Chương 1375

A….
Vừa dứt lời, hơn mười tên lực lưỡng hoảng sợ quỳ rạp xuống đất, người nào nấy run lẩy bẩy.
Mặt Vu Thành Song tái mét, nghiến răng ken két:
– Ngươi không phải là người, ngươi là đồ súc sinh!
– Hừ, lát nữa cả thành này sẽ biết, ai mới là súc sinh.
Lý Vân Tiêu liếc nhìn Ti Đức Xa, cười nói:
– Đại sư đừng nóng, đãi ngộ của ông cũng giống như bọn chúng thôi.
Sắc mặt Ti Đức Xa trở nên kinh hoàng, vùng vẫy điên cuồng nhưng không thể phát ra tiếng, tay đấm thình thịch vào cổ họng, mặt đỏ bừng.
Vu Thành Song biết mọi chuyện đã hết, cắn răng hạ quyết tâm:
– Ta nói, nhưng ngươi phải đảm bảo an toàn cho ta rời khỏi Hải Thiên trấn.
Lý Vân Tiêu cười lạnh:
– Ngươi còn muốn ta làm hộ vệ cho ngươi chắc? Ta không rảnh.
Nói ra thì còn cơ may trốn thoát, không nói thì tranh thủ chút sức lực cuối cùng mà biểu diễn trò hay, độ khó cao, kích thích mạnh…
Ọe.
Mấy tên lực lưỡng kia có kẻ không nhịn được nôn mửa, run rẩy khóc lóc:
– Lão đại, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ông nói mau đi, lẽ nào bọn họ thật sự bị oan?
Trong mắt Vu Thành Song đầy vẻ oán độc, trừng trừng nhìn Lý Vân Tiêu:
– Tương lai ngươi chết không yên thân đâu.Tử Vân thương hội thật sự bị oan, kẻ xúi giục ta là…
Bỗng một đạo quang mang cực nhanh từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng vào đầu Vu Thành Song.
Mặt Vu Thành Song trắng bệch, im bặt, trong mắt lộ vẻ tuyệt vọng, nhưng ẩn chứa một tia giải thoát.
Ầm.
Hàn quang đánh tới, Vu Thành Song không chết, chỉ là băng kiếm trong tay Lý Vân Tiêu vỡ thành vô số mảnh băng, tan ra trong không trung rồi hóa thành quang mang.
– Hừ, cuối cùng cũng lộ diện sao?
Lý Vân Tiêu cười lạnh, tế ra Đại Bi Mộ Vân kính, quang mang chiếu xuống, phong tỏa không gian.Sau đó vung kiếm chém ra, một đạo kiếm quyết xé toạc bầu trời, một tiếng kêu thảm thiết vang lên, máu tươi vấy bẩn cả bầu trời, một bóng người rơi xuống đất, co giật liên hồi.
– Kia…Người đó chẳng phải là trưởng lão Dương Văn của Lôi Phong thương hội sao?
– Trời ạ, quả nhiên là âm mưu hãm hại Tử Vân thương hội, lén lút ám toán người khác.
– Lẽ nào kẻ chủ mưu là Lôi Phong thương hội? Thật quá đê tiện! Dám đem sinh mạng của võ giả ra đùa giỡn, quá đáng khinh!
Trước ngực Tề Dương Văn có một vết thương lớn, mặt trắng bệch, vội vàng nuốt một nắm lớn đan dược, từ dưới đất gào lên:
– Mọi người hiểu lầm rồi! Ta chỉ là đi ngang qua thôi, việc này không liên quan gì đến Lôi Phong thương hội cả.
– Ồ? Không liên quan thì ngươi ra tay giết người làm gì?
Lý Vân Tiêu cười nhạt, mọi người xung quanh cũng lộ vẻ châm biếm, lời này chẳng khác nào sỉ nhục trí thông minh của người khác.
Lúc này Vu Thành Song mới hoàn hồn, chỉ vào Tề Dương Văn giận dữ:
– Các ngươi thật không phải là người! Lại muốn giết ta diệt khẩu! Vị đại nhân này, chính Lôi Phong thương hội đã chỉ thị ta, huynh đệ của ta cũng bị bọn chúng hại chết.Tất cả đều không liên quan đến Tử Vân thương hội, còn Ti Đức Xa là đồng lõa mà bọn chúng tìm đến với giá cao.
Lời này khiến mọi người ồ lên, dù sự việc đã rõ ràng, nhưng chính miệng Vu Thành Song nói ra mới là sự thật không thể chối cãi.
Tề Dương Văn tức giận:
– Vu Thành Song, ngươi dám vu khống Lôi Phong thương hội, ngươi chán sống rồi sao?
Vu Thành Song cười lạnh:
– Ta muốn sống nên mới nói ra sự thật.
Hắn lấy ra một cái túi trữ vật ném ra, nói:
– Đại nhân, đây là một trăm ức trung phẩm nguyên thạch mà ta nhận của bọn chúng, bán đứng huynh đệ, đẩy mọi người vào cảnh này.Ngươi giết ta đi, nhưng xin tha cho những huynh đệ này của ta, một trăm ức trung phẩm nguyên thạch kia coi như tiền ta mua mạng cho bọn họ.
– Lão đại, ngươi…
Hơn mười võ giả kia vô cùng kinh ngạc, không thể tin được người đồng đội vào sinh ra tử bao năm lại bán đứng họ.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Không tệ, ngươi cũng có chút lương tâm.Có thể rời đi hay không thì tùy vào số mệnh của ngươi.
Vu Thành Song ngớ người, không tin Lý Vân Tiêu dễ dàng tha cho hắn như vậy, nhưng lập tức mừng rỡ:
– Đa tạ đại nhân ân không giết!
Nói xong hóa thành một đạo quang mang bỏ chạy về phía đảo truyền tống.
Đến đây mọi chuyện đã hoàn toàn sáng tỏ.
Tề Dương Văn và Ti Đức Xa đều tái mét mặt mày, đặc biệt là Ti Đức Xa, danh tiếng và địa vị bấy lâu nay đã tan thành mây khói.
Tề Dương Văn vẫn không cam tâm, nghiến răng:
– Ta hiểu rồi, nhất định là các ngươi diễn kịch, cố ý vu oan cho Lôi Phong thương hội chúng ta.
Lý Vân Tiêu giơ chân đạp thẳng vào mặt hắn, mắng:
– Ngươi coi chỉ số thông minh của người khác giống ngươi chắc?
Hắn thu hồi hồn lực áp chế Ti Đức Xa, mỉm cười:
– Đại sư, xin ngài nói rõ ngọn ngành đi, nếu ngài còn muốn giữ lại “cái đó” và không muốn biểu diễn nghệ thuật độc đáo thì mau nói đi.
Ti Đức Xa run rẩy, ho sặc sụa, một khi thừa nhận thì mọi thứ của ông ta sẽ tiêu tan, nhưng nếu không thừa nhận thì còn thảm hơn.
Ông ta sầu thảm nói:
– Đều tại ta nhất thời tham lam, làm ra chuyện mất mặt này.Vu Thành Song nói không sai, ta nhận chỗ tốt của Lôi Phong thương hội, ba đan phương cửu giai, nên mới thông đồng với bọn chúng vu tội Tử Vân thương hội.
Ầm.
Địa vị của Ti Đức Xa không thể so sánh với Vu Thành Song, lời ông ta nói ra không ai nghi ngờ, ai nấy đều căm phẫn.
Ti Đức Xa như già thêm chục tuổi, cúi gằm mặt, chán nản:
– Tình hình thực tế đúng như ngươi đoán.Lôi Phong luôn muốn giải mã đan phương Hóa Ứ đan, tìm ta thử nghiệm nhiều lần nhưng đều thất bại, chỉ chế ra được loại đan dược có độc này.Vì vậy bọn chúng nảy sinh ý định cướp đoạt đan phương của Tử Vân thương hội, đồng thời tiêu diệt hoàn toàn Tử Vân thương hội.Ta nhất thời bị ma quỷ ám ảnh nên mới làm ra chuyện ngu xuẩn, cuối cùng hại người hại mình.
– Thật khó tin! Đây chính là thuật luyện đại sư sao? Ta nhổ vào!
– Haizz, trước mặt lợi ích, ai giữ được bình tĩnh? Đại sư cũng là người mà thôi.

☀️ 🌙