Chương 1371 Lại là Tây Đường Đông Phương

🎧 Đang phát: Chương 1371

– Hai người đến để đón Phỉ Phỉ đi sao?
Hai người đàn ông đồng thanh đáp, không hề do dự.
Diệp Mặc thấy hơi lạ, hắn cứ tưởng chúng đến vì Ninh Nhứ Nhạn chứ, ai ngờ lại chỉ vì Phỉ Phỉ.
– Ai bảo hai người đến?
Diệp Mặc hỏi tiếp.
– Ông chủ công ty chúng tôi ạ.
– Công ty nào? Ông chủ tên gì?
– Tập đoàn Tây Đường, ông chủ là Đông Phương Trùng.

– Tây Đường! Lại là Tây Đường, Ninh gia chúng tôi đã bồi thường hết cho các người rồi, còn muốn gì nữa? Muốn bắt Phỉ Phỉ đi à? Nằm mơ! Dù tôi có chết cũng không để yên đâu…
Ninh Nhứ Nhạn đứng trước Phỉ Phỉ bỗng nhiên gào lên.
Diệp Mặc thở dài, hiểu ra mọi chuyện, quay sang nói với Ninh Nhứ Nhạn:
– Cô vẫn chưa hiểu sao? Đông Phương Trùng đó chính là Phương Trùng, chồng cô đó.Tôi đoán hắn tiếp cận cô là vì tập đoàn Ninh thị.
Ninh Nhứ Nhạn ngây dại, một lúc sau mới nói:
– Không thể nào, không thể nào.Phương Trùng tốt với tôi như vậy, thậm chí vì không muốn liên lụy tôi và Phỉ Phỉ mà không tiếc cả mạng sống, anh ấy không thể nào làm như vậy…
Diệp Mặc không nói gì thêm, Ninh Nhứ Nhạn tin hay không cũng không liên quan đến hắn, hắn chỉ nói sự thật thôi.Hắn cũng không cần cô tin, vì hắn đến đây không phải để giải quyết chuyện gia đình cô, mà là vì mảnh đuôi cá kia.
Công ty Tây Đường, rõ ràng có liên hệ với gia tộc Đông Phương.Đông Phương Trùng bày mưu tính kế chiếm đoạt tài sản Ninh gia, lại nhẫn nại nhiều năm như vậy.Theo Diệp Mặc biết, đây không phải là tác phong của Đông Phương Vượng.
Đừng nói là mất từng ấy năm để chiếm tài sản Ninh gia, cho dù dâng số tài sản ấy cho Đông Phương Vượng, y cũng phải có hứng thú mới gật đầu.Nếu Đông Phương Vượng ra tay, Diệp Mặc chắc chắn không mất nhiều thời gian như vậy, thậm chí chưa đến nửa năm tài sản Ninh gia đã đổi chủ rồi.
Ninh Tư Sương tỉnh lại từ cơn kinh hoàng, vội vàng an ủi Ninh Nhứ Nhạn:
– Chị đừng kích động, để em hỏi cho rõ đã.
Nói xong, Ninh Tư Sương quay sang hỏi hai người đàn ông:
– Đông Phương Trùng có phải là Phương Trùng không? Trước đây các người làm ở tập đoàn Ninh thị đúng không?
Lời nói của Ninh Tư Sương không có chút uy lực nào, Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, hai người đàn ông đang quỳ run lên, lập tức trả lời:
– Đúng, đúng, trước đây chúng tôi cùng ông chủ làm ở tập đoàn Ninh thị.
Mặt Ninh Nhứ Nhạn trắng bệch, nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh lại.Nhìn rõ hai người đàn ông, sắc mặt cô biến đổi, chỉ tay vào họ:
– Các người, các người là chuyên gia điện tử mà Phương Trùng mời về nghiên cứu ‘Năng lượng sinh thái Electron’ sao?
Rõ ràng, cô đã nhận ra hai người này.
Diệp Mặc cười lạnh.Lòng bàn tay hai người chai sạn, rõ ràng là sát thủ hoặc dân giang hồ, chẳng liên quan gì đến chuyên gia cả.
– Không phải, chúng tôi không nghiên cứu ra sản phẩm điện tử nào dùng ‘Năng lượng sinh thái Electron’ cả.
Sau câu trả lời này, Ninh Nhứ Nhạn hoàn toàn hiểu ra mọi chuyện, tuy không hiểu vì sao Phương Trùng lại lừa dối cô, nhưng cô biết mình đã bị lừa.
Diệp Mặc giải trừ trói buộc cho hai người đàn ông.Chúng thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi đầm đìa, nhìn Diệp Mặc đầy kiêng kỵ, không dám manh động.
– Phương Trùng còn sống phải không? Cái xác trước đây là của người khác đúng không?
Ninh Nhứ Nhạn mệt mỏi hỏi.
Hai người đàn ông đã biết sự lợi hại của Diệp Mặc, hiểu rằng chút bản lĩnh của mình chẳng là gì trước mặt hắn.Ninh Nhứ Nhạn hỏi, chúng không dám giấu diếm, lập tức đáp:
– Dạ, ông chủ phái chúng tôi đến đây, còn dặn không được làm hại cô.Ông chủ vẫn…
– Câm miệng!
Ninh Nhứ Nhạn lạnh lùng quát.
Diệp Mặc bỗng nhiên hỏi:
– Đông Phương Vượng chắc không dùng thủ đoạn này, vậy Đông Phương Vượng hiện đang ở đâu?
Hai người đàn ông run lên.Bọn họ sợ nhất là Diệp Mặc, vì khí thế của hắn khiến chúng không thể cử động được.Diệp Mặc hỏi, chúng đâu dám do dự, người đàn ông béo hơn lập tức trả lời:
– Thiếu chủ đã vào tiểu thế giới trong truyền thuyết, rời đi từ Hoành Đoạn sơn mạch…
Diệp Mặc chợt hiểu, hắn định ra tay với Đông Phương Vượng, ai ngờ y đã không còn ở đây.Coi như y gặp may.
– Cút đi.
Diệp Mặc lạnh lùng nói.
Hai người đàn ông nghe thấy chữ ‘cút’ như nghe được tiên âm, vội vàng xông ra ngoài, nhưng vì quá vội nên mãi mới mở được cửa.Cửa vừa mở, cả hai nhanh chóng biến mất.Với chúng, Diệp Mặc thật sự quá đáng sợ.
Ninh Tư Sương và Ninh Nhứ Nhạn kỳ lạ nhìn Diệp Mặc, không ngờ hắn lại dễ dàng tha cho hai kẻ kia như vậy.Ninh Tư Sương nghe nhiều truyền thuyết về anh rể của mình.Ở Lạc Nguyệt thành, hễ ai biết chuyện xưa của Diệp Mặc là cô đều hỏi han kỹ càng.Hiện tại xem ra, anh rể này dễ nói chuyện hơn trong truyền thuyết nhiều, có vẻ những điều cô nghe được phần lớn không phải sự thật.
Nếu theo anh rể trong truyền thuyết, hai kẻ kia chắc chắn phải chết.Nhưng lúc này, anh rể chỉ hỏi vài câu rồi bỏ qua.
Cô không biết tâm tư của Diệp Mặc, nếu là một vụ bắt cóc bình thường, có lẽ hắn đã thiêu chết hai tên kia rồi.Nhưng người của Đông Phương gia thì khác, vì kẻ hắn muốn giải quyết là Đông Phương Vượng.Hiện tại Đông Phương Vượng không còn ở đây, chỉ còn Đông Phương Trùng, sao hắn có thể bỏ qua cho Đông Phương Trùng được.
Hiển nhiên hắn muốn diệt cỏ tận gốc, nên mới cố ý để hai tên kia chạy thoát.Với thần thức của hắn, dù hai tên kia trốn đến đâu, chỉ cần còn ở trên Địa Cầu, hắn đều có thể theo dõi được.
– Chị Nhứ Nhạn, chị đừng buồn nữa, anh rể đồng ý rồi, chị và Phỉ Phỉ đến Lạc Nguyệt thành với em đi.Lạc Nguyệt thành đẹp lắm.
Ninh Tư Sương thấy mặt Ninh Nhứ Nhạn tái nhợt, biết cô đang đau khổ, chỉ có thể nhẹ nhàng an ủi.
Một lát sau, Ninh Nhứ Nhạn hồi phục tinh thần, lắc đầu:
– Nhưng cái nồi cơm điện Phương Trùng mang về, thực sự không cần năng lượng mặt trời hay điện năng gì cả.
Ninh Tư Sương cũng nhìn Diệp Mặc, cô không hiểu chuyện gì.
Diệp Mặc cười nhạt:
– Cái nồi cơm điện đó chắc chắn do Diệp Tinh thiết kế, y rảnh rỗi hay nghiên cứu mấy thứ này.Đông Phương gia tác oai tác quái ở Lạc Nguyệt thành lâu như vậy, lấy được món đồ này cũng bình thường thôi.Còn về nguồn năng lượng, thứ này còn kém cả năng lượng mặt trời, vì nó dùng ‘Tinh thạch cực năng’.Nguồn năng lượng này từ thiên thạch ngoài vũ trụ, ở Địa Cầu không có đâu.Dù có bản thiết kế cũng không làm ra được sản phẩm.
‘Tinh thạch cực năng’ là do Diệp Tinh mang đến, nên Diệp Mặc chỉ có thể nói nó từ thiên thạch ngoài vũ trụ.Diệp Tinh dùng một chút ‘Tinh thạch cực năng’ chế tạo nồi cơm điện là quá dễ dàng.
– Ra là vậy.
Ninh Nhứ Nhạn thì thào, cảm thấy toàn thân vô lực, không ngờ cô bị lừa, còn bị tất cả mọi người lừa.
– Anh rể, chị em đâu?
Ninh Tư Sương không quên hỏi về Ninh Khinh Tuyết.
Diệp Mặc không biết trả lời thế nào, chỉ có thể nói:
– Chị em tạm thời chưa về được, chuyện này để sau khi anh về Lạc Nguyệt thành rồi nói tiếp.Nhưng em cứ yên tâm, Khinh Tuyết vẫn khỏe.
Nói xong, Diệp Mặc lấy ra một quả cầu thủy tinh đưa cho Ninh Tư Sương:
– Đây là nơi chị em sống cùng anh, em xem đi.
Ninh Tư Sương nhận quả cầu, thấy bên trong có vài bức tranh rất đẹp.Quả cầu thủy tinh là do Diệp Mặc, Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết cùng nhau ghi lại khi về Mặc Nguyệt Chi Thành.
– Đẹp quá, anh rể, đây là chị Lạc Ảnh sao? Xinh thật, chị em cũng xinh…
Ninh Tư Sương chưa nói hết, nghĩ đến mình, trước kia cô luôn tự hào về nhan sắc, nhưng giờ nhìn Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết trong hình, nhất thời thấy tự ti.
Nhưng Ninh Tư Sương rất rộng rãi, nhanh chóng quên đi, nắm lấy quả cầu thủy tinh:
– Quả cầu này làm thế nào vậy? Cho em được không?
– Cứ cầm đi.
Diệp Mặc gật đầu, khi lấy quả cầu này ra, hắn đã sao chép thêm một cái nữa rồi.Cái quả cầu này là để cho Ninh Tư Sương mà.
– Anh rể, tối nay anh ở lại đây đi, anh ngủ phòng em, còn em với Nhứ Nhạn và Phỉ Phỉ ngủ chen chúc nhau một chút.
Ninh Tư Sương chợt nhớ còn nhiều chuyện muốn hỏi anh rể, nên lập tức nhớ đến chỗ ở của Diệp Mặc tối nay.
Diệp Mặc lắc đầu:
– Không cần, anh phải đi ngay.
Nói xong, Diệp Mặc quay sang hỏi Ninh Nhứ Nhạn:
– Tôi muốn hỏi cô, năm đó ông cụ nhà cô có tìm lại mảnh đuôi cá nhỏ kia không?
Quả nhiên là vì chuyện này.Lúc trước Ninh Nhứ Nhạn đã đoán Diệp Mặc đến nhà cô là vì chuyện này, xem ra cô đoán không sai.Cô không do dự trả lời:
– Có, năm đó ông cụ biết anh coi trọng hai mảnh đuôi cá, nên đã cố ý sang Nhật một chuyến, mang hai mảnh đuôi cá về.
– Ông cụ định sang Lạc Nguyệt, tặng hai mảnh đuôi cá cho anh, nhưng không lâu sau, sức khỏe ông cụ kém đi.Trước khi mất, ông cụ giao cho tôi hai mảnh đuôi cá, để ngày nào đó tôi gặp được anh, sẽ trả lại cho anh.Lúc trước công ty xảy ra chuyện, tôi sợ không gặp lại được anh, nên đã cất hai mảnh đuôi cá trong một cái hòm sắt gửi vào ngân hàng ở Ninh Hải.
Ninh Tư Sương tiếp lời:
– Em hiểu rồi, chị để lại cho em chìa khóa tủ sắt kia, là muốn em chuyển lại cho anh rể sao?
– Đúng vậy.
Ninh Nhứ Nhạn gật đầu.

☀️ 🌙