Đang phát: Chương 1367
– Không, ta không cam tâm!
Nhuận Long ôm lấy cây Tam Xoa Kích đã gãy, ngửa mặt lên trời thở dài, dáng vẻ anh hùng thất thế, tuyệt vọng nói:
– Lý Vân Tiêu, ngươi nên nhớ kỹ, ta không thua bởi ngươi, mà là thua bởi Thần Đan và những món lợi khí của Thiên Nguyên thương hội! Ta không cam tâm!
– Hừ, chết đến nơi rồi còn nói nhiều.
Lý Vân Tiêu dứt lời liền lao tới, vung kiếm chém xuống.Ánh kiếm đánh thẳng vào người Nhuận Long, máu tươi bắn ra, cả thân hình hắn bị đánh bay ra xa, hóa thành một chấm đen rồi biến mất.
Lý Vân Tiêu nhìn theo hướng chấm đen kia biến mất, hướng ra biển lớn, khí thế bức người hét lớn:
– Có Lý Vân Tiêu ta ở đây, lũ Hải tộc các ngươi đừng hòng đặt chân lên đại lục này!
Thanh âm của hắn vang vọng khắp Hải Thiên trấn, ai cũng nghe rõ mồn một.
Lúc này, Lý Vân Tiêu mới quay đầu lại, mỉm cười với đám người bên dưới:
– Mọi người thấy đấy, cuộc chiến bên ngoài luôn đầy rẫy nguy hiểm.Nhưng từ khi dùng sản phẩm của Thiên Nguyên thương hội, ta chưa bao giờ thất vọng!
Nói xong, Lý Vân Tiêu xoay người bay lên không trung, hóa thành một vệt sáng lao thẳng về phía chân trời, biến mất, chỉ để lại một giọng nói nhàn nhạt vọng lại:
– Ta tự đạp ánh trăng mà đến, lướt trên sóng mà đi.Đừng mê mẩn ta, ta chỉ là một huyền thoại.
– Hay! Quá hay! Không ngờ sản phẩm của Thiên Nguyên thương hội lại mạnh mẽ đến vậy!
Lập tức có người trong đám đông reo hò, hưng phấn tuyên dương.
– Muốn võ công cao cường, hãy đến Thiên Nguyên!
– Trang bị của Thiên Nguyên thương hội, chỗ nào mà không mạnh!
– Từ khi có sản phẩm của Thiên Nguyên thương hội, mẹ không còn lo lắng con bị đánh nữa!
– Mua! Ta muốn mua!
Một gã mập mạp hét lớn, xông thẳng vào cửa hàng Thiên Nguyên thương hội gần đó, người người chen chúc nhau ùa vào, không còn một chỗ trống.
– Đừng đẩy! Ai cũng phải xếp hàng!
– Mẹ kiếp, thằng nào đang sờ đùi ông đấy? Ông giết cả nhà ngươi!
– Móa, có thằng chọc vào cúc hoa của ta! Ta muốn giết hắn!
Lý Vân Tiêu ở trong đám đông cũng bị chen lấn đến khó chịu, liền lách mình trốn vào hư không, đến một nơi vắng vẻ mới hiện thân.
Hắn cười khổ lẩm bẩm:
– Xem nãy giờ, hóa ra là Thiên Nguyên thương hội quảng cáo.Nhìn bộ dạng buôn bán tốt thật, chuyện hỏi thăm Đinh Linh Nhi chắc phải để sau rồi.Đi vào thương hội khác xem thử.
Thiên Nguyên thương hội quảng cáo rầm rộ, gần như đã hút hết khách hàng, các thương hội khác đều vắng tanh, trước cửa có thể giăng lưới bắt chim, ai nấy đều tức giận, oán hận.
Khi Lý Vân Tiêu bước vào Vạn Bảo lâu, liền nghe thấy tiếng đối thoại bên trong:
– Chưởng quỹ, chúng ta cũng phải quảng cáo chứ! Thiên Nguyên thương hội làm hơi quá rồi đấy!
– Làm? Làm thế nào? Chỉ mời hai gã Vũ Tôn thôi đã tốn cả trăm ức Nguyên Thạch rồi! Tổng bộ căn bản không coi trọng chúng ta, ngay cả kinh phí hoạt động bình thường cũng không có.
– Vậy chúng ta trích bớt lợi nhuận ra trước đi! Chỉ cần có khách hàng đến, sớm muộn gì cũng kiếm lại được.
– Trích? Ta dám động vào lợi nhuận sao? Ta không muốn sống nữa à? Huống chi cho dù mời được Vũ Tôn, trò này cũng không diễn được.Ngươi có được Lý Vân Tiêu cho phép không? Hắn có ủy quyền cho ngươi diễn không?
– Lẽ nào Thiên Nguyên thương hội được ủy quyền?
– Haizz, ngươi ngu như heo ấy! Bây giờ ai mà không biết Đinh Linh Nhi là người của Lý Vân Tiêu? Thiên Nguyên thương hội sớm muộn gì cũng là của hắn, cần gì phải ủy quyền? Nếu chúng ta cũng làm như vậy, Lý Vân Tiêu tìm tới cửa, hắn giết ngươi ta như giết gà, cấp trên sẽ vì cái mạng nhỏ của ta mà gây sự với hắn sao? Ngươi ngốc quá đi!
– Hắc hắc, nếu ta đoạt được vị trí chưởng quỹ thì sao?
– Cút đi! Đừng có nịnh hót trước mặt ta! Nếu hôm nay không làm được một vụ nào, ngươi thu dọn đồ đạc mà biến đi! Vạn Bảo lâu không cần phế vật!
Chưởng quỹ tức giận mắng, nhìn cửa hàng vắng hoe, chắc chắn không có khách, liền vào hậu viện ngủ.
Đám tiểu nhị bị mắng cho một trận, trong lòng chửi rủa gia phả chưởng quỹ cả trăm lần, vừa nhổ nước bọt vừa lẩm bẩm.Bỗng nhiên, mắt sáng lên, vội vàng chạy ra kéo Lý Vân Tiêu vào, liên tục nói:
– Khách quan muốn mua gì ạ?
Lý Vân Tiêu cười khổ lắc đầu, tuy rằng hít thở cùng một bầu không khí, nhưng những người phàm tục này và hắn hoàn toàn là người của hai thế giới.Hắn liền hỏi:
– Ở đây có Đông Hải Nguyệt Minh Châu không?
– Đông Hải Nguyệt Minh Châu?
Đám tiểu nhị ngẩn người, nhìn Lý Vân Tiêu từ trên xuống dưới mấy lần, nói:
– Thứ đó hiếm lắm, cửa hàng chúng tôi không có hàng sẵn.Nếu tiên sinh muốn, có thể để lại thông tin liên lạc và đặt cọc trước.Khi nào có hàng chúng tôi sẽ báo cho ngài ngay.
Lý Vân Tiêu có chút thất vọng, cau mày nói:
– Ngay cả Vạn Bảo lâu cũng không có sao?
Tiểu nhị giải thích:
– Sản phẩm Đông Hải thì nhiều vô kể, nhưng Nguyệt Minh Châu thì khác.Tuy không phải là đồ trân quý gì, nhưng lại rất hiếm, ít người có thể tìm được.Nhiều người thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của nó.Tôi cũng mới thu mua được một viên gần đây, nên nhớ rất rõ, nhưng viên ngọc đó đã có người mua rồi.
Thấy Lý Vân Tiêu ủ rũ, tiểu nhị kia cười nói:
– Loại vật quý hiếm này cần thời gian rất lâu mới có.Có lẽ một số đại gia tộc, tông môn sẽ có hàng dự trữ.Khách quan xem qua cái này đi, đây cũng là trân châu hiếm có của Đông Hải, là một trong tam cực châu, trong suốt, ngưng trọng, dịu dàng, nhiều màu, cao nhã, thuần khiết… Ôi này… Viên ngọc này còn có tác dụng giảm béo, làm đẹp… Này, này, khách quan, đừng mà, nuốt viên ngọc này còn có thể tráng dương nữa đấy…
Lý Vân Tiêu không cam tâm, hỏi hết thương hội này đến thương hội khác, kết quả đều không có.
Đang lúc hết cách, đột nhiên một tấm biển thương hội đập vào mắt, khiến mắt hắn sáng lên.
Tử Vân thương hội.
Sau khi Thiên Nguyên thương hội quảng cáo, các thương hội khác vắng tanh như chùa Bà Đanh, nhưng Tử Vân thương hội lại có không ít người ra vào, việc buôn bán dường như không bị ảnh hưởng.
– Khách quan khỏe, tôi là tiểu nhị số 3 của Tử Vân thương hội, ngài đến mua sáo trang Thiên Nguyên sao ạ?
– Khách quan khỏe, chúng tôi có thể thay mặt ngài mua sắm sáo trang Thiên Nguyên.
– Khách quan đi thong thả.
Những giọng nói thân thiện vang lên, Lý Vân Tiêu tỏ vẻ hài lòng, trên mặt nở nụ cười, tự nhiên bước vào.
