Đang phát: Chương 1357
Thạch Đạp và Diệp Mặc đều đứng im.Sau khi Tác An Sơn hạ sát hai tu sĩ Hóa Chân cuối cùng còn sót lại, lão ta lấy lại vẻ bình tĩnh, giơ tay lên, con Hắc Xà khổng lồ màu đen liền bị lão nắm trong tay.Lúc này Diệp Mặc mới nhìn rõ, thứ Tác An Sơn nắm trong tay không phải Hắc Xà thật, cũng không phải biến ảo, mà là một pháp bảo, một cây trượng đầu rắn.
Diệp Mặc lần đầu tiên thấy pháp bảo có thể cắn nuốt người sống.Lần trước Tác An Sơn đối phó hắn và Cảnh Học Minh, lão ta không hề dùng đến pháp bảo này.
Tác An Sơn lạnh lùng nhìn Thạch Đạp, không nói gì, cũng không động đậy.
Diệp Mặc càng thêm kiêng kỵ.Hắn kiêng kỵ Thạch Đạp hơn Tác An Sơn.Người này thật sự đáng sợ, không cần nghĩ cũng biết Địch Từ và Phi Điền tìm được đến đây là do Thạch Đạp đã báo cho Phi Điền biết.Phi Điền chính là nội ứng mà Thạch Đạp cài bên cạnh Tác An Sơn.
Việc cài nội ứng bên cạnh Tác An Sơn mà không gặp khó khăn, hơn nữa nội ứng còn cam tâm tình nguyện chết vì y, chưa phải là điều khó nhất.Khó nhất là Thạch Đạp có thể đoán được Tác An Sơn sẽ giữ lại Phi Điền.Loại tâm cơ và thủ đoạn này khiến Diệp Mặc cảm thấy lạnh sống lưng.Nếu hắn đắc tội Thạch Đạp, phải làm sao?
Diệp Mặc nhanh chóng đưa ra đáp án, nếu đắc tội Thạch Đạp, hắn nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào mà giết Thạch Đạp, bằng không hắn sẽ ăn không ngon ngủ không yên.
“Phản loạn ở Hắc Thạch thành là do ngươi sắp xếp?” Tác An Sơn bình tĩnh hỏi.
“Phải.” Thạch Đạp không hề đắc ý, như thể đó là điều hiển nhiên.
“Từ Thanh Phi theo ta, ngươi cũng biết? Là do ngươi không có năng lực ngăn cản, hay là không dám ngăn cản?” Tác An Sơn tiếp tục hỏi.
Lần này Thạch Đạp lắc đầu: “Vấn đề này hiện tại ta chưa thể trả lời, phải đợi một lát nữa.”
Tác An Sơn lạnh lùng nhìn Thạch Đạp, thản nhiên nói: “Ngươi cho rằng sắp xếp được những thứ này, là có thể chắc chắn giết được ta?”
Thạch Đạp khẽ cười, ném ra thêm hai miếng trận kỳ.Cảnh tượng xung quanh ba người lập tức biến đổi, hoàn toàn cắt đứt với không gian bên ngoài.
Thạch Đạp lấy ra một pháp bảo xám tro, thản nhiên nói: “Thêm cái này nữa là được.”
“Khốn trận cấp chín…” Tác An Sơn nhíu mày, có chút kiêng kỵ thốt lên.
Thạch Đạp gật đầu, bổ sung: “Ngươi nói đúng.Ngoài khốn trận ra, còn có một sát trận cấp chín nữa.”
Sắc mặt Tác An Sơn cuối cùng cũng thay đổi.Lão ta đã hiểu vì sao Thạch Đạp lại chọn lúc này để trở mặt.Không nói tới bản lĩnh của Thạch Đạp, mà bản lĩnh của Diệp Mặc thì lão ta đã từng biết.Nếu có hai trận pháp cấp chín này, thêm cả Diệp Mặc nữa, thì tuy rằng lão ta không sợ, nhưng cũng có chút phiền phức.Hơn nữa lão ta cũng không nắm rõ tu vi của Thạch Đạp, tình cảnh này quả thực không tốt.
Diệp Mặc lúc này lại chú ý tới trường thương trong tay Thạch Đạp.Hắn đã từng thấy trường thương này ở chỗ Âm Tự tại Vô Tâm Hải.Bất luận là khí tức hay hình thức, đều hoàn toàn giống nhau.
Nếu có sự khác biệt giữa hai cây thương, thì chỉ là màu sắc.Một cây màu đỏ đậm, còn cây này màu xám tro.
“Cho dù ngươi dùng trận pháp vây khốn ta, nhưng có thể làm khó dễ được ta sao?”
Nói xong, cây trượng đầu rắn trong tay Tác An Sơn biến thành một con cự xà dài hơn mười trượng, trực tiếp đánh về phía Thạch Đạp.Đồng thời, lão ta giơ tay lên, một ngọn núi nhỏ bằng bàn tay hiện ra trên đỉnh đầu.
Ngọn núi nhỏ vừa xuất hiện, lập tức đón gió mà lớn lên, biến thành một ngọn núi khổng lồ tới mấy trăm trượng.
Diệp Mặc lần đầu tiên thấy pháp bảo có thể biến ảo lớn đến vậy.Con rắn và ngọn núi khổng lồ kia không đánh về phía hắn, nhưng lại khiến hắn khó thở.
Trong nháy mắt, Diệp Mặc lại thấy “Vực” của Tác An Sơn và Thạch Đạp va chạm.Bản thân hắn ở giữa “Vực” của cả hai, giống như con thuyền nhỏ trong sóng lớn.Diệp Mặc cũng mở ra “Vực” của mình, hắn hiểu rằng Thạch Đạp không hề nói sai, y thật sự có bản lĩnh đối nghịch với Tác An Sơn.
Thạch Đạp cảm nhận được Diệp Mặc vẫn sống sót trong “Vực” của y và Tác An Sơn mà không cần y phải chiếu cố, có chút kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.Nhưng y lập tức thu hồi ánh mắt, ném ra vài miếng trận kỳ, đồng thời trường thương màu xám trong tay phóng ra như sao băng.
“U…uu…”
Trường thương của Thạch Đạp va chạm với Xà Trượng của Tác An Sơn, phát ra âm thanh như tiếng động vật kêu gào.Chân nguyên màu xám cùng với bóng xà ảnh văng ra tứ phía, biến không gian chiến đấu thành sương mưa lất phất.
Ngay cả Diệp Mặc đã luyện thể tới Kiếp Cảnh, cũng cảm nhận được đau đớn khi chân nguyên và bóng xà ảnh kia đánh vào người.Nhưng Diệp Mặc không hoàn toàn thi triển “Vực” của mình để ngăn cản.
Lúc này, ngọn núi khổng lồ trăm trượng của Tác An Sơn mang theo âm thanh gào thét lao xuống, phong kín không gian xung quanh Diệp Mặc và Thạch Đạp.Thậm chí Diệp Mặc cảm thấy xoay người cũng khó khăn.”Vực” của hắn lập tức vỡ vụn dưới áp lực khổng lồ của ngọn núi.
Diệp Mặc hừ lạnh, chân nguyên tiếp tục vận chuyển, “Vực” của hắn lại mở rộng ra, mạnh hơn lúc trước một phần.Dường như trong nháy mắt, Diệp Mặc khôi phục lại tự do.
Tác An Sơn không nói gì.Lão ta đã từng chứng kiến “Vực” của Diệp Mặc, nên biết Diệp Mặc vẫn còn giấu bài.Lão ta không do dự mà tiếp tục công kích Thạch Đạp.Bất luận Diệp Mặc có tâm tư gì, lúc này lão ta không muốn vạch trần.
Diệp Mặc đương nhiên là sẽ lưu thủ.Đến giờ, hắn không những không chủ động công kích, mà “Vực” cũng chưa một lần thi triển hoàn toàn.Bởi vì Thạch Đạp quá đáng sợ, hắn thà chống lại Tác An Sơn, cũng không nguyện ý liên thủ với Thạch Đạp trong tình huống này.
Thạch Đạp không để ý tới động tác của Diệp Mặc.Tuy Diệp Mặc đã lấy ra Tử Đao, nhưng không hề công kích, y cũng không hề thúc giục.Diệp Mặc chỉ có tu vi Hóa Chân tầng hai, có thể kiên trì được dưới “Vực” kinh khủng của Tác An Sơn, đã là rất giỏi rồi.
Tuy y đã chứng kiến bản lĩnh của Diệp Mặc, nhưng hắn cũng không phải là chính diện đối địch với Tác An Sơn.Cho dù y có nghĩ Diệp Mặc lợi hại đến đâu, cũng không thể ngờ Diệp Mặc có thể liều mạng đối chiến ngang bằng với Tác An Sơn.Đây không phải do trí lực của y không đủ, mà là chuyện này quá mức rợn người.
Thậm chí khi y yêu cầu Diệp Mặc hỗ trợ, y đã tính trước rồi.Chỉ cần Diệp Mặc trợ giúp y trong mấy hơi thở, y đã chắc chắn có thể khiến Tác An Sơn trọng thương.Một khi Tác An Sơn trọng thương, việc Diệp Mặc có tiếp tục hỗ trợ hay không cũng không quan trọng nữa.Lùi lại vạn bước, cho dù Diệp Mặc không ra tay, y cũng không sợ Tác An Sơn.Nếu y thi triển toàn bộ thủ đoạn, cái “Ly minh hỏa” kia đối với y cũng chẳng khác nào chuyện cười.
Ngọn núi lớn của Tác An Sơn ập xuống, Thạch Đạp không hề kinh hãi.Hai tay y vung lên, vô số cây mây dài ra, mang theo đủ loại màu sắc và gai ngược.Khi mới dài ra, chúng chỉ to bằng ngón tay cái, nhưng khi tiếp xúc với ngọn núi, đã to như thùng nước, không ngừng sinh trưởng.
Từng đợt âm thanh xé rách vang lên, những cây mây kia đều bị đứt đoạn, ngọn núi khổng lồ tiếp tục hạ xuống.Nhưng những cây mây đã đứt đoạn lại hợp lại, sinh trưởng nhanh hơn.Theo những cây mây càng lúc càng nhiều, càng ngày càng to, ngọn núi khổng lồ rốt cuộc cũng bị trì hoãn, thậm chí đình trệ hẳn.
Diệp Mặc thấy cảnh này, hít một hơi lạnh.Không ngờ Thạch Đạp lại có thể ngang tài ngang sức với Tác An Sơn.Sự lợi hại của Tác An Sơn, Diệp Mặc rất rõ ràng.Bản thân tuyệt đối không phải đối thủ của lão, không chỉ hiện tại, mà cho dù thăng cấp tới tu vi Hóa Chân tầng bốn, cũng không nhất định là đối thủ, nhiều nhất chỉ có thể trốn thoát.Còn Thạch Đạp lại có thể đánh ngang tay với Tác An Sơn, cho dù vậy, y vẫn có thể ẩn nhẫn đến tận hôm nay mới động thủ, Diệp Mặc không còn lời nào để diễn tả về sự ẩn nhẫn đến ngoan độc của người này.
Diệp Mặc tự hỏi, hắn tuyệt đối không có tính ẩn nhẫn như Thạch Đạp.Hơn nữa hắn còn hoài nghi, Thạch Đạp đến tận hôm nay mới động thủ, không nhất định vì hắn có “Vụ liên tâm hỏa” có thể hỗ trợ, mà vì một nguyên nhân khác.
Tác An Sơn thấy những cây mây quái dị của Thạch Đạp lại có thể trói buộc ngọn núi khổng lồ của mình, trở nên sững sờ, rồi cười lạnh: “Dương Phi Cảnh, ngươi quả nhiên có thể ẩn nhẫn, thủ đoạn như vậy, mà vẫn có thể nhẫn nhịn đến tận hôm nay.”
Nói xong, Tác An Sơn há mồm phun ra một đạo lam quang.Đạo lam quang kia khi vừa hiện ra chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, nhưng khi đến đỉnh ngọn núi, đã hóa thành Hỏa Vân màu lam lớn tới gần ngàn dặm.Hỏa Vân kia vừa rơi xuống trên những cây mây của Thạch Đạp, phát ra âm thanh “Xuy xuy”.
Một mùi thối khó ngửi truyền đến, vô số cây mây mà Thạch Đạp sử dụng trong nháy mắt tan rã.
“Diệp Mặc, mau ra tay!” Thạch Đạp lập tức quát lên, y không hiểu vì sao Diệp Mặc lại xuất thủ chậm như vậy.Theo cách suy nghĩ của y, Diệp Mặc khi vừa nhìn thấy Tác An Sơn phóng ra Thiên hỏa đã nên động thủ rồi.Không ngờ đợi đến khi những cây mây của y thiếu điều bị thiêu hết, Diệp Mặc vẫn lề mề chưa lấy ra Thiên hỏa.
“A, được.” Diệp Mặc trả lời, không chút do dự phóng “Vụ liên tâm hỏa” ra.Ngay khi “Vụ liên tâm hỏa” được phóng ra, lập tức biến thành Hỏa Vân màu lam, va chạm với Hỏa Vân của Tác An Sơn.Hai loại mồi lửa phát ra tiếng nổ kinh thiên.
Tác An Sơn biến sắc, lão ta hiểu nguyên nhân Thạch Đạp gọi Diệp Mặc hỗ trợ, nhưng khi thấy “Vụ liên tâm hỏa” của Diệp Mặc thực sự chặn lại được “Ly minh hỏa” của lão, lão ta vẫn có chút khiếp sợ.Trước đây khi Diệp Mặc trốn đi, chỉ dùng “Vụ liên tâm hỏa” đốt ra một cái khe trong “Thiên hỏa chi ngục” từ “Ly minh hỏa” của lão.Lúc ấy, lão ta nghĩ rằng thần thức của Diệp Mặc chưa đủ để khống chế “Vụ liên tâm hỏa” đối công với “Ly minh hỏa” của lão.Hiện tại xem ra cách nghĩ này hoàn toàn không chính xác.
Lúc này, tuy ngọn núi khổng lồ của Tác An Sơn vẫn còn, nhưng đã bị chậm lại.Còn những cây mây của Thạch Đạp không còn bị “Ly minh hỏa” thiêu đốt nữa, lại tiếp tục sinh trưởng nhanh chóng, ngang ngửa với ngọn núi khổng lồ của Tác An Sơn.
Thạch Đạp thấy uy thế “Vụ liên tâm hỏa” của Diệp Mặc, trong lòng thất kinh, đồng thời căm tức.Vừa rồi Diệp Mặc phản ứng quá chậm, bằng không y không cần phải tiêu hao nhiều chân nguyên để tiếp tục khiến những cây mây kia sinh trưởng.
