Đang phát: Chương 135
Tần Dương đứng bên cạnh cười khẩy, bụng bảo dạ: “Thì sao chứ? Chẳng lẽ hơn trăm Trấn quốc Thần vệ của các ngươi cũng ra trận hết à? Vô nghĩa! Trong mấy chục vạn quân, dù toàn là võ sư cũng chẳng làm nên trò trống gì!”
Ánh mắt Tiêu Khinh Vương chợt lóe sát khí, quát lạnh:
– Vì vậy, 124 tướng lĩnh Trung ương quân dám trái lệnh vua, đáng chém! Truyền lệnh, bắt hết 124 tên kia đến đây, xử trảm ngay tại chỗ!
“Ối!”
Mọi người kinh hãi, hít một hơi lạnh.Tần Dương bật dậy khỏi ghế, giận dữ hét:
– Tiêu Khinh Vương! Ngươi dám tự tiện giết tướng trong quân, gan lớn lắm!
Tiêu Khinh Vương nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt sắc như dao, Tần Dương run lên, một luồng khí lạnh lẽo xộc thẳng lên não, ngơ ngác cả người.
Tiêu Khinh Vương lạnh lùng nói:
– Tần Dương là tướng lĩnh Trung ương quân, lại còn là vương tử đương triều, dám dẫn đầu cãi lệnh vua, coi thường an nguy quốc gia, tội đáng chết!
Hắn dừng lại, sát khí bừng bừng tỏa ra:
– Người đâu, bắt Tần Dương lại, lát nữa cùng 124 tên kia đem ra tế cờ!
“Ối!”
Lần này không chỉ mọi người choáng váng, mà ngay cả Lý Thuần Dương vốn điềm tĩnh cũng giật mình, ngơ ngác nhìn.Chỉ có Lý Vân Tiêu khẽ gật đầu, khóe miệng nở một nụ cười.
Trong mắt hắn, Tiêu Khinh Vương không hề kiêng dè, thích thì giết, dù là dân thường hay trọng thần, chỉ cần hắn không vừa mắt, muốn giết là giết! Đó mới là tâm tính của võ giả.Võ đạo là vĩnh hằng, nhưng cũng vô tình.Người đạt đến đỉnh cao, hô phong hoán vũ, ai mà không nhuốm máu?
Còn Lý Thuần Dương chinh chiến vì nước nhiều năm, tư tưởng trung quân ái quốc đã ăn sâu vào máu, nên không thể làm được như Tiêu Khinh Vương, vì vậy thành tựu cũng kém xa.
– Ngươi, ngươi…ngươi muốn giết ta? Ngươi dám giết ta?
Tần Dương trợn mắt, như nghe chuyện nực cười nhất trên đời, cảm thấy quá sức phi lý.Hắn là vương tử một nước, tương lai còn kế thừa vương vị.Tiêu Khinh Vương chỉ là thần tử, dám giết hắn sao?
– Ha, ha ha, ha ha ha!
Hắn thấy thật hoang đường, bật cười lớn.Nhưng cười xong, hắn lại thấy lạnh toát cả người, ánh mắt Tiêu Khinh Vương nhìn hắn như nhìn một xác chết, khiến hắn rơi vào hầm băng!
– Sao ta lại không dám giết ngươi?
Tiêu Khinh Vương khinh miệt:
– Nếu không có Lý Thuần Dương chinh chiến mở mang bờ cõi, nếu không có ta bảo vệ quốc gia, trấn thủ kinh đô, thì Thiên Thủy quốc đã diệt vong từ lâu, Tần gia các ngươi cũng chỉ là hạt bụi trong lịch sử.Còn ngươi là cái thá gì? Ta là Bát tinh Vũ Vương, ở Thiên Thủy quốc này, ai dám cãi lời ta? Giết ngươi…dễ như giết chó!
Giết ngươi…dễ như giết chó!
Màng tai Tần Dương như bị xé rách, đầu óc ong ong, cả người run rẩy ngã xuống.
Năm đội Trấn quốc Thần vệ cũng ngây ra, không biết làm gì.
Tiêu Khinh Vương gầm lên một tiếng, mọi người mới bừng tỉnh, vội vàng tản ra như chim vỡ tổ, đi bắt 124 tướng lĩnh kia!
Cao Phong cũng vội vã chạy theo, nhưng không phải đi bắt người, mà là chạy về hoàng cung.Sát khí trên người Tiêu Khinh Vương, hắn đã quen thuộc từ lâu, tuyệt đối không phải dọa người! Nếu không có biến cố, vương tử Tần Dương sẽ mất mạng như chơi!
Bây giờ, chỉ có vị kia trong hoàng cung, vua Tần Chính, mới có thể cứu được Tần Dương!
Trên đài điểm tướng, mọi người vẫn chưa hết kinh hoàng.
Ngay cả Tần Nguyệt cũng vậy, hắn nhìn đại ca thân phận cao hơn mình bị trói như bánh chưng, bị lôi đi.Nhưng hắn không hề vui sướng, mà là hoảng sợ, lần đầu tiên nghi ngờ về vương vị.
Lên ngôi vua, có thật là trên vạn người, thiên hạ thần phục không?
Bộ dạng đại ca bây giờ là thế nào? Tiêu Khinh Vương là Bát tinh Vũ Vương, nếu hắn giết cả đám vương tử này, thì luật pháp quốc gia, trăm vạn đại quân, có làm gì được hắn không?
Hiển nhiên là không.
Giết Tần Dương dễ như giết chó, vậy giết mình thì sao? Chắc cũng chẳng khác gì.
Tần Nguyệt cũng cảm thấy cay đắng, lần đầu tiên nhận ra mục tiêu của mình có lẽ đã sai lầm.
Dưới đài điểm tướng có hơn hai ngàn học sinh, cùng hai, ba ngàn binh lính già yếu, dưới khí thế của Tiêu Khinh Vương, ai nấy đều kích động, không dám thở mạnh, không dám nhúc nhích.Năm ngàn người, nhưng im lặng như tờ.
Trấn quốc Thần vệ đồng loạt ra quân, hiệu suất cực cao.Rất nhanh, 124 tướng lĩnh bị trói đến, bị đè xuống đất.Vài người còn không phục, nhưng khi thấy Tần Dương cũng bị trói như bánh chưng, treo dưới soái kỳ, thì liền run rẩy.
124 người, không thiếu một ai, quỳ gối dưới đài điểm tướng, phía sau mỗi người là một Thần vệ, ép chặt họ, không dám phản kháng.
Tiêu Khinh Vương nhìn đám người này như nhìn lợn chết, cười lạnh:
– Các ngươi chắc nghĩ pháp bất trách chúng đúng không? Chắc nghĩ Lý Thuần Dương không dám bắt các ngươi đúng không? Giờ thì lấy đầu các ngươi tế cờ! Nhớ kỹ, Thiên Thủy quốc không có các ngươi vẫn cứ huy hoàng, đừng coi mình quan trọng quá, các ngươi là cái thá gì!
Hắn vung tay, một luồng sát khí lạnh thấu xương lướt qua mặt:
– Giết!
“Ối!”
124 người kia hồn bay phách lạc, vốn tưởng bị trói đến chỉ để làm nhụt chí.Rốt cuộc vẫn phải dựa vào họ để chỉ huy quân đánh trận, ai ngờ lại mất mạng thật.Chuyện này vượt quá dự tính của mọi người.
– Khoan đã!
Một giọng nói hùng hồn vang vọng từ xa, Cao Phong chạy như bay, trong nháy mắt đã đến dưới đài điểm tướng, quỳ sụp xuống, giơ cao thánh chỉ, thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm, rõ ràng là chạy không nghỉ.
– Bệ hạ có chỉ, kính xin Khinh Vương tiếp chỉ!
Cao Phong hổn hển nói.
