Đang phát: Chương 1342
Diệp Mặc chưa kịp đáp lời thì một tiếng gầm rít kinh hoàng đột ngột vang lên, cùng lúc đó, một bóng hình cao lớn đến mấy trăm trượng nhảy ra từ trong cột sóng.Chưa ai kịp nhìn rõ hình dạng nó ra sao thì một bộ móng vuốt khổng lồ đã tóm gọn một tu sĩ Kiếp Biến.Người này còn chưa kịp kêu lên đã bị xé tan thành trăm mảnh.
Lúc này Diệp Mặc mới thấy rõ đó là một con yêu thú giống cá, nhưng lại có hai cánh kỳ dị và bốn móng vuốt to lớn.Hai cánh của nó xòe ra như hai tấm thép.Toàn thân phủ vảy vàng kim, chỉ có hai miếng vảy trên lưng là màu sắc nhạt hơn.
“Thần thú Côn!”
Diệp Mặc vừa thoáng nghĩ đến khả năng con yêu thú này chính là Thần thú Côn thì đã có người kinh hãi thốt lên.Quả nhiên là nó, uy thế này e rằng tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong cũng không phải đối thủ.
Chưa kịp để Diệp Mặc phản ứng, Thần thú Côn đã ngừng tấn công đám yêu tu còn lại, quay phắt sang nhìn Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt, rồi gầm rú liên hồi, vứt xác yêu tu vừa bị nó xé nát xuống và lao thẳng về phía Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt.
Mông Hàn An trên Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt đã nhận ra Thần thú Côn nên sắc mặt tái mét vì kinh hãi.
Trong chớp mắt, Diệp Mặc hiểu ra mọi chuyện.Con Thần thú Côn này chắc chắn là con đã bị các tu sĩ vây bắt năm xưa, hai miếng vảy trên lưng có lẽ mới mọc lại gần đây nên màu sắc còn nhạt.Giờ nó cảm nhận được vảy của mình trên Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt nên nổi cơn thịnh nộ.
Hiểu được điều này, Diệp Mặc không chần chừ thêm, lập tức phóng Tử Đao, dốc toàn bộ chân nguyên tung chiêu “Huyễn Vân Hoa Sơn Đao”.
Hắn không thể để Thần thú Côn tóm được Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt, nếu không tất cả mọi người trên đó sẽ gặp nguy hiểm.
Sau khi xuất đao, Diệp Mặc lớn tiếng:
“Tĩnh Văn, em tranh thủ giúp Kỷ tiền bối điều khiển Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt, nhanh chóng trở về Mặc Nguyệt Chi Thành.Anh có cách tự bảo vệ mình, hơn nữa chấn động dưới biển đang lan rộng, chúng ta cần phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt.”
Những lời tiếp theo Diệp Mặc không thể nói ra, thậm chí hắn cảm thấy việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
Không đợi Tô Tĩnh Văn đáp lời, Kỷ Bẩm đã điều khiển Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt toàn lực xông ra ngoài.Kỷ Bẩm biết Diệp Mặc nói đúng, dù họ ở lại cũng không giúp được gì, hơn nữa Kỷ Bẩm biết Diệp Mặc có tiểu thế giới.Lúc này, lựa chọn tốt nhất là thoát khỏi khu vực biển động và trở về Mặc Nguyệt Chi Thành.
Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt được Kỷ Bẩm điều khiển hết tốc lực, chật vật lao ra ngoài.Dù vẫn còn trong vùng biển động, tốc độ của nó vẫn rất nhanh.Ảnh hưởng của chấn động chỉ khiến nó không thể đạt tốc độ tối đa.
Ầm ầm…
Tử Đao mang theo đao quang tím hồng đánh vào móng vuốt Thần thú Côn, phát ra tiếng nổ lớn.Không gian vốn đã hỗn loạn càng rung chuyển dữ dội hơn.Vài vết nứt không gian xuất hiện rồi nhanh chóng biến mất.
Diệp Mặc bị phản lực hất văng ra sau mấy chục thước, phun ra một ngụm máu tươi mới đứng vững được.
Huyễn Vân Hoa Sơn Đao uy lực vô song, nhưng nếu không thấy máu, bản thân sẽ bị phản phệ.Đây là lần đầu tiên Huyễn Vân Hoa Sơn Đao của Diệp Mặc thất bại.Đao vừa rồi chỉ để lại một vệt trắng trên móng vuốt của Thần thú Côn.
“A…”
Một tiếng thét thảm vang lên, hóa ra một yêu tu Hóa Chân tầng bảy xui xẻo bị vết nứt không gian cuốn đi.Nhưng Diệp Mặc không còn tâm trí để ý đến đám yêu tu Hóa Chân nữa.Sau khi phun máu, hắn không kịp trị thương đã vung Tử Đao, một ánh tím khác lao về phía Thần thú Côn.
Hắn không thể để Thần thú Côn thoát khỏi tầm công kích của mình để đuổi theo Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt.Dù không chắc Thần thú Côn có nhanh hơn Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt hay không, hắn cũng không dám mạo hiểm.
Đúng như Diệp Mặc dự đoán, Thần thú Côn không thèm để ý đến hắn, sau khi đánh bay Diệp Mặc, nó lập tức muốn đuổi theo Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt.Nhưng đao thứ hai của Diệp Mặc lại lao tới, vẫn là Huyễn Vân Hoa Sơn Đao.
Ầm!
Một tiếng va chạm nữa vang lên.Diệp Mặc lần thứ hai bị đánh bay ra ngoài.Nhưng sau khi phun máu trên không trung, hắn không hề lùi bước mà tiếp tục xông lên, vung đao.
Yêu tu Hóa Chân tầng chín thấy Diệp Mặc dám vượt cấp đối chiến với Thần thú Côn cấp mười, thậm chí còn đánh kiểu liều mạng, mồ hôi lạnh toát ra.Thiển Hải Cung của hắn lại đi gây sự với người như vậy, thật là điên rồ.Ngăn cản người ta ở đây? Tự tìm phiền phức! Loại tu sĩ điên cuồng này, dù là tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong như hắn cũng không ngăn cản được.
Hắn chưa kịp hối hận thì một cột sóng biển khổng lồ đã ập đến, cuốn thẳng về phía hắn.Tên tu sĩ Hóa Chân không kịp để ý đến Diệp Mặc và Thần thú Côn đang giao chiến, vội vàng lùi lại.Vừa lùi được mấy chục thước, hắn đã bị một vết nứt không gian bất ngờ nuốt chửng.
Diệp Mặc không quan tâm đến ai khác, đao thứ ba của hắn lại đánh vào móng vuốt Thần thú Côn.
“Phụt” một tiếng, một tia máu tươi phun ra, Diệp Mặc không chút do dự thu lấy vào bình ngọc.
Lúc này, Thần thú Côn vốn chỉ muốn truy sát Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt cuối cùng cũng bị Diệp Mặc chọc giận.Ba đao của Diệp Mặc liên tiếp đánh trúng một chỗ trên móng vuốt của nó, đao thứ ba còn gây ra một vết thương sâu.Chưa kể, tên tu sĩ bé nhỏ như con kiến lại dám thu máu của nó, khiến nó quên đi chuyện vảy của mình trên Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt, quay đầu lại vồ móng vuốt về phía Diệp Mặc.
Một trảo này phóng tới, khí thế cường đại của Thần thú Côn cũng đồng thời áp xuống.Diệp Mặc nào dám đối đầu trực diện, lập tức lùi lại.Nhưng hắn cảm thấy cử động có chút khó khăn, không chỉ vậy, ngay cả hít thở cũng trở nên nặng nhọc.
Diệp Mặc hiểu, đây là “Vực” của Thần thú Côn, loại “Vực” bẩm sinh, còn hơn cả “Vực” do tu sĩ lĩnh ngộ.
Hắn biết mình không thể bị trói buộc, nếu không sẽ chết chắc.Ngoại trừ việc biến thành đống thịt vụn dưới móng vuốt Thần thú Côn, không còn đường nào khác.
Ngay khi rơi vào “Vực” của Thần thú Côn, “Vực” của hắn cũng lập tức mở rộng, Đại Đỉnh Bát Cực cũng được lấy ra.Trong nháy mắt, hắn thoát khỏi “Vực” của Thần thú Côn, đồng thời dùng “Vực” của mình chặn lại, tạo thành thế giằng co.
Răng rắc, răng rắc, răng rắc…
Liên tiếp tiếng nổ vang lên, móng vuốt Thần thú Côn đánh lên Đại Đỉnh Bát Cực của Diệp Mặc.Dù không bị tóm được, Diệp Mặc vẫn phải phun ra một ngụm máu tươi.Sắc mặt hắn càng trở nên trắng bệch.Khi phát hiện đường lui của mình lại là một vết nứt không gian, hắn bất chấp tất cả, mạnh mẽ chuyển hướng, mang theo Đại Đỉnh Bát Cực tránh thoát trong gang tấc.
Một tiếng “Răng rắc” nữa vang lên.Diệp Mặc biết, vì cưỡng ép chuyển hướng đột ngột, hắn bị gãy hai chiếc xương.
Diệp Mặc vội nuốt mấy viên đan dược, vì Thần thú Côn đang truy sát đến.
Diệp Mặc thấy Thần thú Côn sắp đến thì giật mình, nhưng không hề tránh né, mà nắm chặt Tử Đao chờ đợi.
Thần thú Côn thấy Diệp Mặc dám đứng đó chờ mình thì càng giận dữ, tốc độ tăng lên, chỉ trong một hơi thở, Diệp Mặc đã bị trảo ảnh của nó bao phủ hoàn toàn.Cùng lúc đó, trong miệng Thần thú Côn phát ra tiếng kêu phẫn nộ.
Lần này nó chắc chắn sẽ bóp chết tên tu sĩ bé nhỏ đã nhiều lần khiêu khích nó, vì hắn không còn đường trốn.
Nhưng khi Thần thú Côn lao tới, nó ngây ngẩn.Tên tu sĩ loài người vừa đứng đây, giờ hoàn toàn biến mất.Thần thú Côn vô thức quay đầu nhìn, nó không thấy tên tu sĩ kia tiến vào vết nứt không gian, vậy làm sao biến mất được?
Chưa kịp để Thần thú Côn phản ứng, Diệp Mặc đã từ Thế giới trang vàng lao ra.Tử Đao toàn lực đánh về phía Thần thú Côn, đồng thời phóng ra vô số đạo lôi kiếm đen ngòm.
Diệp Mặc quyết tâm đẩy con thú tai họa này vào vết nứt không gian.
Thần thú Côn dám động thủ với Diệp Mặc ở đây, thậm chí không hề kiêng dè mà tấn công cả Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt, hiển nhiên là nó có sự mẫn cảm đặc biệt với vết nứt không gian và không gian sai lệch.Vậy sao nó có thể không biết phía trước là vết nứt không gian?
Nhưng tên tu sĩ kia vừa biến mất đột ngột khiến nó không kịp phản ứng, rồi lại đột nhiên xuất hiện.Chưa kể, hắn còn đánh một đao về phía nó, nhắm vào mắt, đồng thời phóng ra nhiều tia sét khủng bố.
Mắt là điểm yếu của nó, sao có thể để tên tu sĩ kia đánh trúng?
Trong nháy mắt, Thần thú Côn lùi lại.Nhưng khi tiến vào vết nứt không gian, nó hiểu rằng mình đã bị lừa.
Ngay khi tiến vào, nó điên cuồng gào thét, phun ra một màn sương xanh kinh khủng như thực chất cuốn lấy Diệp Mặc, kéo hắn vào trong khe nứt.
Diệp Mặc kinh hãi khi bị cuốn theo.Chưa kịp phản ứng, thân thể hắn đã tiến vào vết nứt không gian.Cảm giác kinh khủng khi da thịt bị xé rách, không gian đao gió cạo đến tận xương tủy khiến Diệp Mặc hoảng hốt.Hắn muốn thoát ra, nhưng chỉ một khắc sau, hắn phát hiện khe nứt đã biến mất.
Diệp Mặc phản ứng cực nhanh, khi không còn nhìn thấy khe nứt, hắn biết mình đã lạc vào không gian hư vô hoặc biên giới không gian.Với tu vi của hắn, ở đây chẳng khác nào chờ chết.Hắn không dám để ý đến Thần thú Côn nữa, nhanh chóng tiến vào Thế giới trang vàng.
Dù đi ra, hắn cũng phải biết rõ không gian này là gì, nếu không sẽ không thể thoát ra được.
Cũng may không chỉ mình hắn tiến vào vết nứt không gian, mà Thần thú Côn cũng bị cuốn vào, như vậy nó sẽ không thể truy sát Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt.Điều này làm Diệp Mặc yên tâm phần nào.Nếu Thần thú Côn đuổi theo Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt, dù hắn muốn giúp cũng không được.
Diệp Mặc ổn định lại trong Thế giới trang vàng rồi lập tức ném ra một trận pháp theo dõi.Hắn muốn biết mình đang ở đâu.
