Đang phát: Chương 1340
Chỉ trong nháy mắt, hồn lực của Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng đều đột phá đến cấp chín mươi sáu, rồi chín mươi bảy, chín mươi tám! Chưa đầy hai canh giờ, dưới sự trợ giúp của hai vị Cực Hạn Đấu La, tu vi của bọn họ đã nhảy vọt lên chín mươi tám cấp.Đến mức này, bàn tay Hoắc Vũ Hạo đang nắm chặt Đường Vũ Đồng bỗng nhiên buông ra.
Quả nhiên như dự đoán, khi tu vi đạt đến ngưỡng nhất định, Hạo Đông Lực không còn duy trì được nữa.Bởi lúc này, sức mạnh cộng hưởng từ Hạo Đông Lực đã quá khủng khiếp, vượt quá khả năng chịu đựng của thân thể bọn họ.Chỉ có buông tay, hồn lực trong cơ thể mới dịu bớt, để dung nạp thêm nguồn sức mạnh khổng lồ từ Cực Hạn Đấu La.
Dù đã qua tinh lọc, khi trực tiếp hấp thụ, Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng mới thấu hiểu hồn lực của Cực Hạn Đấu La hùng hậu đến mức nào, một cảm giác vô biên vô hạn.Hoắc Vũ Hạo biết rõ, nếu không trốn thoát, với tu vi trước đây của hắn và Đường Vũ Đồng, dù đơn độc đối đầu một Cực Hạn Đấu La cũng chưa chắc có phần thắng tuyệt đối, thậm chí khả năng thất bại còn lớn hơn.Quả là siêu cấp cường giả tu luyện hơn hai trăm năm, nội tình thâm sâu khiến người ta kinh hãi!
Hồn lực trong cơ thể cuồn cuộn dâng trào, hai hồn hạch ban đầu vận chuyển với tốc độ chóng mặt giờ dần chậm lại.Hoắc Vũ Hạo cảm thấy thân thể mình căng phồng, như sắp nổ tung đến nơi.
“Ta sẽ giúp con đặt nền móng cho hồn hạch thứ ba.Nền tảng của con vốn đã rất tốt, hồn hạch thứ nhất ở mi tâm khiếu huyệt, hồn hạch thứ hai ở ngực, ta sẽ để vị trí dễ tu luyện nhất ở đan điền cho hồn hạch thứ ba.Con muốn ngưng tụ hồn hạch thứ ba chỉ có thể chọn thuộc tính không gian, hơn nữa, quá trình hình thành phải theo phương thức chính-phản-chính.Phải tạo ra sự liên kết chặt chẽ giữa ba hồn hạch, tương hỗ tồn tại, mới đạt được hiệu quả chân chính của tam hồn hạch.Ta không thể giúp con tuần hoàn, nhưng có thể khai mở trụ cột hồn hạch trong đan điền.Tương lai, con phải tự mình kết nối nó với hai hồn hạch còn lại, chỉ có vậy con mới có thể thành tựu Cực Hạn Đấu La.Đến lúc đó con sẽ cường đại đến mức nào, lão phu cũng không thể biết được.Có lẽ khi ấy, ở một thế giới khác, ta và Mục Ân sẽ cùng nhau cầu nguyện cho con.”
Thanh âm Long Tiêu Dao trực tiếp vang lên trong tinh thần hải của Hoắc Vũ Hạo.Ngay sau đó, Hoắc Vũ Hạo cảm nhận được luồng hồn lực Long Tiêu Dao truyền vào bỗng nhiên dồn xuống đan điền, đồng thời tách ra một phần, phong tỏa hoàn toàn khu vực trước ngực hắn.
Tu vi bực này quả là mênh mông vô bờ! Quá cường đại!
Một mầm mống hồn hạch nhỏ bé sắp được kiến tạo, hai hồn hạch còn lại của Hoắc Vũ Hạo do bị ngăn cách mà hoàn toàn mất đi cảm giác.Hướng xoay chuyển của hồn lực xung quanh hồn hạch trong đan điền tương đồng với hồn hạch ở mi tâm.
Làm thế nào để ba hồn hạch vận hành tương hỗ? Vấn đề này Hoắc Vũ Hạo chưa từng nghĩ tới.Nhưng giờ phút này, nó đã trở thành bài toán cấp bách hắn phải giải quyết.
Dù Long Tiêu Dao không nói, Hoắc Vũ Hạo hiểu rõ, nếu không tìm ra lời giải, tương lai không xa, ba hồn hạch chắc chắn sẽ mang đến phiền toái khôn lường.
Về phía Đường Vũ Đồng, hồn lực trong cơ thể nàng cũng đã bão hòa, nhưng tình huống còn phức tạp hơn.Hồn hạch thứ hai của nàng ở mi tâm, nhưng hồn hạch thứ nhất lại ở đan điền.Như vậy, chỉ có ngực mới có thể dung nạp hồn hạch thứ ba.Nhưng ngực lại là con đường giao lưu hồn lực của hai hồn hạch kia, nơi vòng xoáy hồn lực hình thành.Làm sao để tạo dựng hình hài ban đầu cho hồn hạch thứ ba?
Diệp Tịch Thủy suy nghĩ một lát rồi nói ý tưởng của mình cho Long Tiêu Dao.
Long Tiêu Dao vừa giúp Hoắc Vũ Hạo tạo dựng hồn hạch thứ ba xong liền đứng dậy, đi đến trước mặt Đường Vũ Đồng, khoanh chân ngồi đối diện, hai tay chống vào người nàng.Long Tiêu Dao và Diệp Tịch Thủy, một trước một sau, kẹp Đường Vũ Đồng vào giữa.
Long Tiêu Dao trầm giọng nói: “Với tình huống của nàng, việc tạo dựng hình hài ban đầu cho hồn hạch thứ ba là không thể.Chúng ta chỉ có thể biến tình hình của nàng giống hệt Vũ Hạo mới có cơ hội thành công.Vì vậy, chúng ta chỉ có thể giúp hồn hạch của nàng lệch vị trí.”
Diệp Tịch Thủy nghe vậy bật cười: “Ý hay! Thật không ngờ, chúng ta lại có ngày liên thủ làm việc tốt, cảm giác này cũng không tệ! Vậy thì bắt đầu thôi.Ta sẽ nâng đỡ, huynh sẽ bảo hộ, với thực lực của chúng ta mà còn thất bại thì trên đời này chẳng ai làm được.Coi như không thành công thì cũng sẽ không có nguy hiểm.”
Đúng vậy, ngay cả Đế Thiên cũng chỉ có thể thắng một trong hai người bọn họ.Nếu hai đại Cực Hạn Đấu La đồng thời nghênh chiến, Đế Thiên cũng chưa chắc giành được phần thắng.
Hồn hạch trong đan điền Đường Vũ Đồng được chậm rãi nâng lên, dần dần chuyển dời về ngực.
Vảy rồng trên người Long Tiêu Dao dần chuyển sang màu huyết dụ, còn thân thể Diệp Tịch Thủy thì trở nên hư ảo.
Hoắc Vũ Hạo khoanh chân ngồi đó, lặng lẽ cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể.
Hai hồn hạch vốn đã chứa đầy hồn lực đến cực hạn, còn hồn hạch thứ ba vừa hình thành lại bị ngăn cách.Lực lượng ngăn cách ấy giống như phong ấn Long Tiêu Dao gieo vào cơ thể hắn, phong ấn không giải trừ thì sẽ mãi mãi cách ly.Nhưng một khi phong ấn vỡ tan, hắn phải bắt đầu thử nghiệm dung hợp ba hồn hạch.Bằng không, năng lượng khổng lồ trong cơ thể hỗn loạn, hắn chỉ có con đường chết.
Hồn lực Long Tiêu Dao rót vào tuy được hắn hấp thụ phần lớn, nhưng vẫn còn một phần hắn chưa thể tiêu hóa.Long Tiêu Dao là Cực Hạn Đấu La, hồn lực trong cơ thể vốn là tinh hoa, lão chỉ tinh lọc thuộc tính, lượng hồn lực Hoắc Vũ Hạo nhận được không hề ít đi.Việc Hoắc Vũ Hạo không thể hấp thụ hết là do sau khi vượt qua chín mươi tám cấp, thân thể hắn chưa đủ sức gánh vác.Dù thân thể hắn có bền bỉ đến đâu cũng vô dụng.Bởi chín mươi tám cấp đã gần kề giới hạn, còn chín mươi chín cấp mới là cực hạn của cơ thể người!
Chỉ khi đạt đến cảnh giới này mới cảm nhận được sự cường đại và những vấn đề phát sinh.Trong cảm nhận của Hoắc Vũ Hạo, mỗi biến chuyển nhỏ nhất của hồn lực trong cơ thể đều mang đến cảm giác kinh tâm động phách, tựa như chỉ cần sơ sẩy một chút, hắn sẽ bạo thể mà vong.
Số hồn lực dư thừa kia được Long Tiêu Dao nén lại trong đan điền hắn, xem như nền tảng cho hồn hạch thứ ba trong tương lai.Rốt cuộc trong đó chứa bao nhiêu hồn lực, Hoắc Vũ Hạo cũng không biết, hắn không dám dùng tinh thần lực dò xét.
Hắn phải đợi đến khi thích ứng với tu vi chín mươi tám cấp, từng bước làm chủ, thông suốt mọi thứ rồi mới dám thử nghiệm.Nếu không, lỡ như kích động hai hồn hạch kia chiến tranh với hồn hạch thứ ba, người chịu khổ chỉ có mình hắn.
Dù là Long Tiêu Dao hay Diệp Tịch Thủy đều chưa từng đối diện với tình huống tam hồn hạch, mọi người đều đang dò đá qua sông.Nhưng thí nghiệm này không được phép thất bại, bởi vì phòng thí nghiệm chính là cơ thể Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng! Một khi thất bại, bọn họ sẽ tan thành tro bụi.
Tình huống trong cơ thể Đường Vũ Đồng dần ổn định trở lại.Ngay cả Diệp Tịch Thủy và Long Tiêu Dao cũng thấy kỳ lạ, kinh mạch của Đường Vũ Đồng thông suốt đến khó tin, quá trình tăng cường hồn hạch không gặp bất kỳ trở ngại nào, hơn nữa bản thân Đường Vũ Đồng cũng khống chế rất tốt, không có bất kỳ nguy cơ nào phát sinh.
Như vậy, việc tiếp tục rót hồn lực trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Long Tiêu Dao trở lại phía sau Hoắc Vũ Hạo, tiếp tục rót phần hồn lực còn lại vào.Trong đan điền Hoắc Vũ Hạo, hồn hạch thứ ba dần thành hình, vòng xoáy không ngừng lớn lên, rồi lại bị nén vào bên trong.Chẳng mấy chốc, Hoắc Vũ Hạo thấy một tinh thể trắng noãn xuất hiện.
Sở dĩ nó có màu trắng là vì năng lượng còn thuần khiết, chưa mang thuộc tính.Tương lai nó sẽ mang thuộc tính gì, Hoắc Vũ Hạo phải tự mình quyết định.
Thật đáng sợ, ít nhất Hoắc Vũ Hạo nghĩ vậy.Lỡ như thất bại thì sao? Hắn biết rằng, hấp thụ hồn lực của Long Tiêu Dao sẽ giúp hắn nhanh chóng chạm đến Cực Hạn Đấu La, nhưng không nghi ngờ gì, năng lượng từ bên ngoài mang đến luôn tiềm ẩn nguy cơ lớn hơn so với tự mình tu luyện.
Tất nhiên, mọi chuyện đều có tính tương đối.Nếu chỉ dựa vào sức mình, khi hình thành hồn hạch thứ ba, hắn chắc chắn sẽ đối mặt với tình huống hồn lực không đủ.Nhưng giờ đây có một Cực Hạn Đấu La đặt nền móng, hắn không còn phải lo lắng về điều đó nữa.
Mọi chuyện đã đến nước này, chỉ có thể tiếp tục tiến lên.Cơ duyên ngàn năm có một này, với Hoắc Vũ Hạo mà nói, không hề khiến hắn hưng phấn, ngược lại càng thêm cẩn trọng.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Hoắc Vũ Hạo không ngừng cảm nhận sự biến đổi của hồn lực trong cơ thể.May mắn thay, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, bình chướng Long Tiêu Dao tạo ra ở ngực hắn vô cùng vững chắc, không hề lay động.
Hồn lực rót vào từ phía sau bắt đầu yếu dần, rồi tắt hẳn.Cuối cùng, khi tia hồn lực cuối cùng cũng được truyền vào, phía sau Hoắc Vũ Hạo trở nên hoàn toàn tĩnh lặng.
Mở mắt ra, Hoắc Vũ Hạo lập tức quay đầu nhìn lại.Đập vào mắt hắn là nụ cười hiền từ của Long Tiêu Dao.
Lão lúc này đã già nua đến không thể nhận ra, nếp nhăn trên mặt chằng chịt như những ngọn núi trùng điệp.Còn Diệp Tịch Thủy ở phía sau Đường Vũ Đồng lại mang một bộ dạng khác, bà chỉ còn là một bóng mờ nhạt nhòa, thậm chí ngay cả dung mạo cũng khó mà nhìn rõ.
