Đang phát: Chương 134
Thấy cảnh tượng điên cuồng như vậy, ngay cả Công Tôn Bình cũng ngây người.Cô không ngờ rằng món đan dược quý giá này lại có người mua với giá mười vạn tệ, quả thực còn hơn trúng số độc đắc.
Những phú hào kia thì không ngừng lắc đầu, quá lỗ vốn.Trong lòng ai cũng nghĩ giống nhau, đó là không muốn người khác chiếm tiện nghi.Hạ Thiên vớ được món hời lớn như vậy, bọn họ đương nhiên khó chịu.
Nhưng khó chịu nhất vẫn là ba người Ôn Triệu Hoa.
“Đầu tiên, chúng ta chúc mừng người ở vị trí số 200.Tiếp theo, tôi muốn nói là buổi đấu giá vẫn chưa kết thúc.” Công Tôn Bình nói.
“Còn tiếp tục gì nữa, đồ tốt đều bị lấy đi rồi, mọi người xem náo nhiệt thôi.”
“Đúng đấy, đồ tốt nhất đều bị người ta lấy hết rồi, chẳng lẽ còn để chúng ta bỏ tiền ra mua mấy cái dây chuyền bạc hay sao?”
“Nhà tôi không thiếu mấy cái nhẫn kim cương hơn trăm vạn tệ.”
Các phú hào từng người bất mãn hô hào.
Nghe đến dây chuyền bạc và nhẫn kim cương, mặt Ôn Triệu Hoa và Uông Niệm Lâm đều tái mét.Đám người kia chẳng phải đang nói đến bọn họ sao?
“Tôi chỉ có thể nói là đồ tốt vẫn còn.” Công Tôn Bình mỉm cười, cô không giải thích nhiều, bởi vì nếu giải thích nhiều sẽ khiến mọi người nghi ngờ.
“Tiếp theo, chúng ta sẽ đấu giá món đồ thứ tư.” Hai cô gái mặc sườn xám bưng món đồ thứ tư lên.
“Tôi ra mười vạn.” Sau khi bị kích thích bởi chuyện vừa rồi, đã có người bắt đầu nổi nóng.Nếu như vừa rồi bọn họ cũng ra giá mười vạn, biết đâu viên đan dược kia đã thuộc về họ.
“Tôi ra mười lăm vạn.” Không khí buổi đấu giá bị Hạ Thiên đốt nóng lên.
“Lần này cậu phát tài rồi.” Tăng Nhu mỉm cười.
“Tiền của em chẳng phải là của chị Nhu sao?” Hạ Thiên nói.
“Chỉ được cái dẻo miệng.” Tăng Nhu chỉ khi ở trước mặt Hạ Thiên mới lộ ra vẻ nữ tính.
“Em nói thật mà, đan dược giao cho chị Nhu, chị Nhu xem rồi xử lý là được.” Hạ Thiên đã giao tiền, trong thẻ của anh vẫn còn hơn tám mươi vạn tệ, đan dược cũng đã được cô gái mặc sườn xám mang đến.
“Được, chị sẽ giúp em bán, sau đó chuyển tiền cho cái đầu nhỏ quỷ của em.” Tăng Nhu búng trán Hạ Thiên.
“Chị Nhu, chị mà cứ búng thế này em sẽ ngốc mất.” Hạ Thiên nói.
“Chị muốn búng cho em ngốc ra ấy.” Tăng Nhu mỉm cười.
“Khó đấy, em mà ngốc thì ai thèm.” Hạ Thiên giả bộ hoảng sợ nói.
“Không ai thèm thì chị thèm.” Tăng Nhu nói rất nghiêm túc.
“Vậy chi bằng chị thèm em luôn đi.” Hạ Thiên cười hì hì.
“Chị chỉ cần đồ ngốc thôi.” Tăng Nhu thản nhiên nói.
Đấu giá mù quả nhiên vẫn là cái hố không đáy, đến vòng thứ sáu thì không ai ra giá nữa, bởi vì hai người kia đã bị hố rồi.
“Mười vạn.” Hạ Thiên giơ bảng.
Thấy Hạ Thiên lại giơ bảng, Hồ Phương Dã ngẩn người, nhưng hắn vẫn không ra tay, hắn đang chờ thời cơ.
“Mười vạn một lần.”
“Mười vạn hai lần.”
“Mười vạn ba lần.”
“Thành giao, chúc mừng vị trí số 200 đã có được món đồ mù thứ sáu.” Công Tôn Bình nói.
“Rốt cuộc là lỗ hay lời đây?” Công Tôn Bình mỉm cười, khơi gợi sự tò mò của mọi người, đây là thời điểm dễ khiến mọi người hưng phấn nhất.
Hồ Phương Dã khinh thường hừ lạnh một tiếng, hắn đang chờ xem Hạ Thiên bị hố.
Hắn cho rằng Hạ Thiên là loại người được đà lấn tới, loại người này thường thấy nhất ở sòng bạc, thắng một ván lớn là tưởng mình thành thần bài, loại người này cuối cùng thua rất thảm.
“Chúng ta cùng xem thử đi.” Công Tôn Bình mở chiếc hộp ra.
Một chiếc vòng cổ thủy tinh nằm ngang trong hộp kính.
Thấy chiếc vòng cổ thủy tinh này, Công Tôn Bình ngây người.Nếu cô nhớ không nhầm, viên đan dược vừa rồi đã bị người ở vị trí số 200 mua được, đó là bảo vật thứ nhất của buổi đấu giá mù này, còn sợi dây chuyền này là bảo vật thứ hai.
Hai món bảo vật đều bị một người mua với giá mười vạn tệ.
“Chẳng lẽ đó là dây chuyền lam thủy tinh?” Trên đài có người nhận ra sợi dây chuyền này nghi ngờ hỏi.
Mọi người lúc này mới kịp phản ứng, không sai, đây chính là dây chuyền lam thủy tinh, sợi dây chuyền này có giá từ 1,8 triệu tệ trở lên.
“Móa, còn chơi được nữa không đây?”
“Không có công bằng, vị trí số 200 là người của các người đúng không?”
“Chắc chắn có nội tình.”
Mọi người xung quanh bất mãn hô hào.
Liên tiếp hai món bảo vật đều bị người ở vị trí số 200 mua với giá mười vạn tệ, quả thực là không có công bằng.
Mặt Hồ Phương Dã đã xanh mét, hắn vừa rồi còn tự cho mình thông minh, nhưng không ngờ món đồ này lại là dây chuyền lam thủy tinh.
“Chúng ta chúc mừng người ở vị trí số 200.” Công Tôn Bình cũng có chút tò mò, không biết người ngồi ở vị trí số 200 kia là ai, mà vận may lại tốt đến vậy.
Tăng Nhu đã hoàn toàn cạn lời.
Hạ Thiên lại dùng mười vạn tệ mua được một chiếc dây chuyền trị giá khoảng hai trăm vạn tệ.
“Hạ tổng, vận may của anh tốt đến mức không có bạn bè luôn rồi.” Dương Vân cảm khái nói.
“Hạ tổng có bí quyết gì không, truyền lại cho chúng tôi với.” Ông chủ cửa hàng nói.
Cô gái mặc sườn xám mang dây chuyền đến trước mặt Hạ Thiên.
“Em đừng nhúc nhích, anh đeo cho em.” Hạ Thiên cầm sợi dây chuyền lam thủy tinh lên nói với Tăng Nhu.
“Ách, cái này quá quý giá.” Mặt Tăng Nhu đỏ bừng, cô nằm mơ cũng không ngờ rằng chuyện này lại xảy ra với mình, một cảm giác hạnh phúc chưa từng có ập đến.
Cô nằm mơ cũng không ngờ Hạ Thiên lại tặng cho cô một món đồ quý giá như vậy.
“Chỉ cần em thích, dù là ngôi sao trên trời, anh cũng nghĩ cách mang về cho em.” Hạ Thiên đeo sợi dây chuyền lam thủy tinh lên cổ Tăng Nhu, lam thủy tinh cao quý kết hợp với lễ phục của Tăng Nhu, đẹp đến vô cùng.
Nghe Hạ Thiên nói vậy, trái tim Tăng Nhu lại tan chảy.
Cô biết mình không hề cảm giác sai, đây chính là cảm giác hạnh phúc.
“Tiếp theo, chúng ta sẽ đấu giá món đồ thứ bảy.” Công Tôn Bình nói.
“Tám trăm ngàn.” Lần này Hạ Thiên trực tiếp ra giá tám trăm ngàn tệ.
Nghe Hạ Thiên ra giá, Hồ Phương Dã cũng không ngồi yên nữa.
“Chín trăm ngàn.” Hồ Phương Dã giơ bảng lên.
“Một triệu.” Những người khác cũng bắt đầu giơ bảng, vận may của Hạ Thiên thực sự quá tốt, vì vậy bọn họ cũng bắt đầu đi theo bước chân của Hạ Thiên để tranh giành.
“Chị Nhu, trong thẻ chị có tiền không, cho em mượn một chút, em không tiêu đâu, thẻ của em không đủ.” Hạ Thiên nói với Tăng Nhu.
“Ừm, của chị là của em.” Tăng Nhu vẫn chưa thoát khỏi cảm giác hạnh phúc.
Ở đây, nếu trong thẻ không đủ tiền thì không thể ra giá.
“Hai triệu.” Hạ Thiên lập tức đẩy giá lên hai triệu tệ, khiến cho rất nhiều phú hào muốn chen chân vào phải chùn bước.
“Hừ, so tiền với tôi à.” Hồ Phương Dã hừ lạnh một tiếng: “Hai triệu rưỡi.”
“Anh đúng là đồ hai lăm, anh thắng.” Hạ Thiên mỉm cười, không tiếp tục đấu giá nữa.
