Đang phát: Chương 1333
Nhìn thấy Phương Bình đầy người huyết khí đuổi tới, Hồng Khôn và những người khác vội vàng tản ra, nhưng vẫn nhớ tới lời hứa trước đó, không triệt để rời đi mà tiếp tục vây quanh Đông Hoàng.
Đứng giữa đám người, Đông Hoàng chắp tay sau lưng, tỏ ra vô cùng lạnh nhạt.
Hắn đã chuẩn bị cho việc phân thân bị tiêu diệt.
Phương Bình có thêm nhiều cường giả phá bát như vậy, giờ chỉ còn lại hắn và Linh Hoàng còn sống sót.
Linh Hoàng đang bị Trấn Thiên Vương ngăn cản, hắn không thể trốn thoát.
Phương Bình cầm đao tiến đến, Đông Hoàng cười nói: “Phương Bình, nói chuyện vài câu đi.Sau đó ta tự tiêu tán phân thân cũng không sao, không cần ngươi ra tay, tránh tăng thêm thương vong vô ích.”
Phương Bình cười lạnh: “Ngươi muốn nói gì?”
“Ngươi đã xem những bức bích họa ngoài Đế Cung chưa?”
“Xem rồi.”
Đông Hoàng khẽ thở dài: “Ngươi có cảm thấy Tam Đế bị ta hãm hại không?”
“Chẳng lẽ không phải sao?”
Phương Bình chế nhạo: “Bản nguyên bị thiếu hụt, Thiên Đế không muốn đi bù đắp, Cửu Hoàng các ngươi lại càng không muốn, đương nhiên chỉ có thể để Tam Đế đi thôi!”
Đông Hoàng thở dài lần nữa: “Thiên Đế không hề làm giả ký ức.”
Lời này chứng minh những gì Phương Bình thấy đều là sự thật.
“Bất quá…”
Đông Hoàng khẽ cười: “Có những chuyện nghe được chưa chắc đã là thật! Tam Đế năm đó đều giao hảo với ta, Chiến lại càng là đồ đệ của ta.Ta nói những lời đó không có nghĩa là ta sẽ làm như vậy.Cái chết của Tam Đế…có lẽ là tất yếu!”
Phương Bình cười khẩy nhìn hắn.
Tất yếu? Ai chết là tất yếu?
“Thiên Đế và các ngươi chết mới là tất yếu! Bản nguyên thiếu hụt không phải do Tam Đế gây ra!”
Phương Bình cười lạnh: “Khả năng đổ tội của các ngươi thật là lợi hại!”
“Không hẳn là như vậy!”
Đông Hoàng trầm ngâm một lát rồi nói: “Ngày xưa, Thiên Đế cũng thật sự muốn bổ túc thiếu hụt, chúng ta cũng vậy! Tiên Nguyên được tạo ra ban đầu là để bù đắp thiếu hụt.Ban đầu, Thiên Đế định tự mình đi bù đắp vì chính hắn đã phá nát bản nguyên, tạo thành lỗ thủng.Nhưng sau đó, đến ngày thực thi kế hoạch, đã xuất hiện rất nhiều vấn đề.Ngươi phải biết, có những thời khắc, dù là Thiên Đế cũng không tính được hết mọi chuyện.”
Đông Hoàng tự giễu: “Thiên Đế đánh giá cao bản thân.Cửu Hoàng sinh ra cùng bản nguyên đại hành kỳ đạo, thiếu hụt ngày càng lớn, ông ta mạnh hơn năm xưa nhưng vẫn không thể bù đắp hết lỗ thủng.Sau khi Tiên Nguyên được rèn đúc thành công, mọi người đã phát hiện ra điều này.Ngươi phải biết, sau khi Tiên Nguyên được rèn đúc thành công gần hai ngàn năm mới bùng nổ đại chiến.”
Đông Hoàng than thở: “Trong hai ngàn năm đó, mọi người đều đang nghĩ cách! Nhưng vấn đề ngày càng nghiêm trọng đến mức không thể kéo dài thêm.Lúc đó Chiến đã muốn chứng đạo Hoàng Giả, nhưng cũng vì muốn chứng đạo mà phát hiện ra vấn đề.”
Đông Hoàng tiếc hận nói: “Chiến là điều ta tiếc nuối nhất đời này! Hắn phát hiện ra thiếu hụt, biết vấn đề nghiêm trọng, dù Thiên Đế cũng không thể bù đắp tất cả.Muốn thành công, có lẽ vẫn cần Cửu Hoàng bù đắp! Ai cũng có tư tâm, Hoàng Giả cũng không ngoại lệ.Chúng ta tu luyện đến cảnh giới này, ai muốn chết? Ý của Chiến là chúng ta tố bản quy nguyên, tự đoạn bản nguyên, chưa chắc sẽ chết, hắn sẽ giúp chúng ta trùng tu sơ võ…Hắn quá ngây thơ rồi!”
Đông Hoàng càng thêm tiếc hận: “Chuyện tiễn chỉ Chư Hoàng, ngươi hẳn phải biết.Lần đó, Chiến đã thương lượng với chúng ta việc này, cuối cùng không đạt được nhất trí, chọc giận hắn nên mới làm như vậy.”
Phương Bình cau mày: “Nếu vậy thì Chiến quá ngu ngốc! Bắt các ngươi chịu chết, dù chỉ là tự đoạn đại đạo chưa chắc sẽ chết, sao các ngươi có thể đồng ý? Chẳng phải là muốn chết sao?”
“Đúng vậy…Ngây thơ.”
Đông Hoàng cười khổ: “Có lẽ hắn cảm thấy Tam Hoàng là thầy của hắn, trong Cửu Hoàng, ba người chúng ta đồng ý, Linh Hoàng đã sớm chuẩn bị đi theo Thiên Đế, Đấu là huynh trưởng của hắn…Nếu năm người chúng ta không ý kiến thì năm người kia có ý kiến cũng vô ích.Địa Hoàng là người phản đối lớn nhất ngày hôm đó, hắn mắng Chiến ấu trĩ và không tin Chiến sẽ giúp mọi người tu lại sơ võ sau khi tự đoạn bản nguyên.Cũng vì vậy mà ngày đó hắn tiễn chỉ Chư Hoàng, nhắm vào Địa Hoàng.”
Phương Bình nhíu mày, hừ nhẹ: “Nếu vậy thì Chiến đúng là kẻ ngốc!”
Để Cửu Hoàng tự đoạn đại đạo, bù đắp bản nguyên thiếu hụt? Sao có thể!
Đông Hoàng nhẹ giọng nói: “Chiến có tấm lòng son trẻ, hắn cảm thấy mọi người đều có mục tiêu chung, Thiên Đế thậm chí đã muốn tự trấn áp thiếu hụt.Nếu vậy, Thiên Đế không ý kiến, chúng ta không ý kiến thì người phản đối lớn nhất chỉ có Địa Hoàng.”
“Nói đến…”
Đông Hoàng liếc nhìn Phương Bình, lắc đầu: “Có lẽ giống Nhân tộc ngày nay! Gặp nguy cơ lớn nhất, trên dưới một lòng.Nếu hôm nay có người nói Nhân tộc muốn giải trừ nguy cơ thì cần ngươi và Trương Đào chết, các ngươi có đồng ý không?”
Phương Bình cau mày không nói.
“Khi đó cũng vậy.”
Đông Hoàng tự giễu: “Mọi người đều tỏ vẻ không để ý, đều đồng ý hy sinh để giải quyết đại đạo thiếu hụt! Chiến tưởng thật, hắn thật cho rằng mọi người đều đồng ý, thật cho là chúng ta sẽ không có tư tâm, nhưng hắn đâu biết…lòng người khó dò nhất!”
“Trong lần gặp gỡ của trăm đế, những người khác đều không nói không đồng ý, Chiến cũng nói rằng hắn có thể bù đắp thiếu hụt, nếu vẫn chưa đủ.”
“Vì hắn không phải Hoàng Giả, lực lượng đại đạo không tính là mạnh.Nếu Cửu Hoàng không thể bù đắp thiếu hụt thì hắn sẽ đến, theo lý giải của hắn thì không thành vấn đề.”
“Nhưng ai sẽ tin hắn?”
Đông Hoàng càng thêm tự giễu: “Dù ta lúc đó không nói nhưng thật ra cũng không muốn tin! Chiến đã muốn thành hoàng, một khi thành hoàng thì có thể vượt qua Thần Hoàng, trở thành đệ nhất hoàng! Nếu chúng ta đoạn mất đại đạo mà hắn lại thành hoàng thì dù Thiên Đế đến cũng chưa chắc đã thắng hắn.Thêm vào đó, Bá Thiên Đế và Diệt đều giao hảo với hắn…”
“Cho nên các ngươi liên thủ hãm hại hắn?”
Phương Bình cười nhạt, Chiến quá ngây thơ rồi! Hắn lại hy vọng vào Cửu Hoàng tự đoạn đại đạo, bù đắp thiếu hụt, nghĩ cũng quá đẹp rồi.Nếu đơn giản như vậy thì Cửu Hoàng đã không phải là Cửu Hoàng.
Đông Hoàng càng thêm tiếc hận: “Thật ra cũng không hẳn là chúng ta hãm hại hắn…”
“Thật ra sau chuyện này, Chiến vẫn tin tưởng chúng ta.Người duy nhất không tin có lẽ chỉ có Địa Hoàng.”
Đông Hoàng hồi ức lại rồi thở dài: “Hắn đến Thiên Đình là để thuyết phục Địa Hoàng! Diệt từng khuyên hắn đừng đi một mình để tránh gặp bất trắc, lúc đó Nhân Hoàng cũng ở Thiên Đình, Nhân Hoàng cũng là thầy của Chiến…Chiến khi đó không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy dù không thuyết phục được Địa Hoàng thì có Nhân Hoàng cũng có thể cứu vãn.”
Phương Bình càng cảm thấy Chiến ngốc nghếch một cách đáng yêu! Mọt sách! Có phải là đọc nhiều sách quá nên bị choáng váng rồi không? Ngươi muốn chơi chết Cửu Hoàng đó! Ngươi còn muốn đi thuyết phục Địa Hoàng để hắn đoạn đại đạo, Địa Hoàng có thể đồng ý mới là lạ! Theo như Phương Bình biết, Địa Hoàng ngạo nghễ vô song, có thể để ý đến Chiến mới lạ.
Quả nhiên, Đông Hoàng lại nói: “Chiến ở Thiên Đình vẫn không thể thuyết phục Địa Hoàng, ngược lại Địa Hoàng lại muốn liên hợp Chiến để đối phó những Hoàng Giả khác và Thiên Đế.”
Đông Hoàng chán nản nói: “Ý của Địa Hoàng là mấy vị Cực Đạo Thiên Đế không cần đi bổ khuyết hãm, Cửu Hoàng thiếu hắn và Nhân Hoàng cũng không sao, cùng lắm thì dùng một ít bản nguyên võ giả để bổ túc một ít thiếu hụt.Dù đại đạo không hoàn thiện thì cũng không xảy ra vấn đề lớn.”
“Địa Hoàng và Nhân Hoàng gặp Chiến cùng lúc, Chiến lại không muốn…”
Đông Hoàng thở dài lần nữa: “Hắn muốn chủ động thuyết phục mọi người, hơn nữa trong nhận thức của hắn thì chúng ta đều muốn trấn áp thiếu hụt, chỉ có Địa Hoàng không chịu, người cần thuyết phục vẫn là Địa Hoàng! Sau đó, hai bên vẫn không đạt được nhất trí, Chiến lại đưa ra ý kiến mới, hắn có thể thay thế Địa Hoàng…”
Phương Bình nhe răng, không nhịn được cười nhạo: “Con mọt sách này ngu ngốc như vậy sao?”
“Đúng vậy, ngốc.”
Đông Hoàng không nói ra được sự tiêu điều: “Hắn cho rằng hắn nói vậy thì Địa Hoàng sẽ đồng ý.Ý của Chiến là Địa Hoàng sẽ hộ đạo, phòng ngừa mọi người tự đoạn đại đạo tan vỡ mà chết…Hắn không biết Địa Hoàng cảm thấy hắn ngớ ngẩn và không thèm để ý đến hắn.Địa Hoàng biết tâm tư của mọi người, sao có thể đồng ý với điều kiện không thể thành công này? Chiến càng không biết, ngày hôm đó Nhân Hoàng đã liên hệ nhiều vị Hoàng Giả trong bóng tối…”
Ánh mắt Phương Bình khẽ biến: “Vây giết Chiến?”
“Không sai!”
Đông Hoàng gật đầu: “Không chỉ Chiến mà còn có Địa Hoàng! Vì Địa Hoàng đã đề cập đến việc liên thủ với Chiến nên mọi người lo lắng xảy ra biến cố.Ngươi phải biết, nếu Chiến thành hoàng thì sức chiến đấu dù không bằng Thiên Đế cũng không kém Thần Hoàng.Mà Địa Hoàng cũng không yếu hơn ta.Hơn nữa, Đấu có thái độ không rõ ràng, nhất định sẽ ủng hộ Chiến, Bá Thiên Đế và Diệt.Như vậy thì những người khác đều rất nguy hiểm.Với tính bướng bỉnh của Chiến, không chừng sẽ bị Địa Hoàng thuyết phục rồi giết chết Chư Hoàng…”
“Cho nên ngày đó Chư Hoàng đã giết ra, chuẩn bị vây giết Chiến và Địa Hoàng…”
“Địa Hoàng chết trong lần đó?”
“Không có.”
Đông Hoàng lắc đầu: “Cuối cùng Chiến đã tự bỏ cuộc! Hắn cảm thấy nếu Thiên Đế đồng ý đi bổ túc thiếu hụt, hắn vẫn chưa thành hoàng, tạo thành thiếu hụt không lớn, nếu lấy thân trấn áp thì có thể không cần nhiều Hoàng Giả phải chết như vậy…Hơn nữa, hắn cho rằng những người khác sẽ cân nhắc điều này, dù Cửu Hoàng không toàn bộ đoạn đạo thì vẫn có người ủng hộ hắn, thiếu hụt nhất định sẽ được bù đắp.Cho nên sau khi hắn từ bỏ thì Địa Hoàng đã nhìn ra nguy cơ và nhanh chóng trốn chạy.Vì vậy lần đó vẫn chưa đánh giết Địa Hoàng.”
“Đúng là ngớ ngẩn!” Phương Bình hạ định nghĩa.
Địa Hoàng nhìn còn rõ hơn Chiến nên căn bản không hy vọng Cửu Hoàng sẽ tự mình đoạn đại đạo.
Phương Bình nhìn về phía Đông Hoàng, cười lạnh: “Vậy hôm nay ngươi nói với ta những điều này để làm gì?”
Đông Hoàng nhìn Phương Bình, than thở: “Nói những điều này chỉ vì…ngươi khiến ta nhớ tới Chiến.”
“Ta?”
Phương Bình bật cười, cười lớn: “Ta khiến ngươi nhớ tới Chiến? Ta có thể giống tên ngốc đó sao?”
“Giống.”
Đông Hoàng nhìn hắn, tiếc hận nói: “Các ngươi tuy đạo bất đồng, tính cách cũng không giống nhưng đều bướng bỉnh, kiên trì và ngây thơ như nhau.Chiến cho rằng hắn có thể thuyết phục Cửu Hoàng, còn ngươi…ngươi cho rằng ngươi nhất định có thể đánh giết Cửu Hoàng.Mục đích của các ngươi đều là bình định bản nguyên chi hoạn.Đường đi tuy khác nhưng mục đích lại giống nhau.Mà kết quả…rất có thể cũng giống nhau.Phương Bình, ngươi không rõ, đến mức này thì mục đích của rất nhiều người không còn là giải quyết bản nguyên chi hoạn nữa, ngươi biết không?”
Ánh mắt Phương Bình khẽ nhúc nhích.
Đông Hoàng tiếp tục nói: “Ban đầu có lẽ mọi người nghĩ đến việc giải quyết bản nguyên phiền phức! Nhưng sau đó, tâm tư của mọi người đã thay đổi! Đặc biệt là sau nhiều năm như vậy, mọi người không còn nghĩ đến việc giải quyết bản nguyên phiền phức nữa.Ngươi cho rằng mọi người tìm hạt giống là để giải quyết bản nguyên phiền phức sao? Sai rồi, mọi người là vì bản thân, vì siêu thoát! Nếu bản nguyên có vấn đề thì không đi bản nguyên nữa, hạt giống mới là cội nguồn sức mạnh của Tam Giới, thôn phệ hạt giống, tu đạo gì mà không được? Hà tất phải tu bản nguyên đạo! Bản nguyên đạo đã có vấn đề thì bỏ đi đạo này, tu bản nguyên toàn bộ giết hết thì việc khó gì cũng không còn là việc khó nữa! Ngươi còn ngây thơ hơn Chiến vạn năm trước.Khi đó trong Cửu Hoàng vẫn có người ủng hộ Chiến.Hiện nay thì không ai ủng hộ ngươi cả, ngươi hiểu chưa?”
Phương Bình và Chiến là hai người hoàn toàn khác nhau.Nhưng theo Đông Hoàng thì họ giống nhau.Trăm sông đổ về một biển! Mà hai người này cuối cùng đều không có kết quả tốt.Chiến năm đó không chỉ chết mà còn liên lụy Diệt và Bá Thiên Đế cùng chết trận.Phương Bình có lẽ cũng sẽ đi vào con đường này! Hắn nhất định sẽ không thành công! Hôm nay Phương Bình ở đây đại sát tứ phương, chém giết phân thân của Chư Hoàng, tự lập Ma vương, người tinh tường đều biết tâm tư của hắn: trảm Thiên Đế, tru Cửu Hoàng, bình bản nguyên chi hoạn.
Nhưng có thể sao? Chuyện không thể! Cuối cùng Phương Bình cũng sẽ tự diệt vong.
“Ngươi muốn ta từ bỏ?”
Phương Bình chế nhạo: “Ngươi muốn ta tha cho ngươi? Ngươi muốn ta biết ta nhỏ bé và nhất định sẽ thất bại nên phải trốn khỏi Tam Giới ngay lập tức?”
“Ngươi muốn nói với ta là không nên đắc tội Hoàng Giả? Ngươi muốn nói với ta là hạt giống không phải thứ ta nên cầm, cầm vào sẽ không có mạng hưởng?”
Đông Hoàng nhìn hắn, than thở: “Nếu ngươi hiểu thì hà tất phải tự tuyệt đường lui, đây là tuyệt lộ.”
“Tuyệt lộ?”
Phương Bình cười nhạo: “Nói cứ như thể ta nhận thua thì không phải tuyệt lộ vậy! Nếu đều là tuyệt lộ, nhất định không có đường đi thì ta việc gì phải thỏa hiệp! Ta thà chết trận còn hơn sống tạm bợ như giun dế, bị các ngươi giẫm chết! Ta dù chết cũng phải cắn các ngươi một miếng, để các ngươi đau thấu tim gan, để các ngươi biết đời này có một võ giả tên là Phương Bình suýt chút nữa cắn chết đám súc sinh các ngươi!”
Âm thanh của Phương Bình càng nói càng lớn, càng vang dội!
“Sống làm người kiệt xuất, chết làm quỷ anh hùng!”
“Ta Phương Bình dù không địch lại cũng phải để các cường giả Tam Giới biết ta chết sẽ lưu danh sử sách, không phản kháng mà chết thì nhẹ như hồng mao!”
“Vô số sử thực nói cho chúng ta biết, dù ngươi hạ thấp đầu, quỳ xuống đầu gối, vứt bỏ bộ mặt, từ bỏ tôn nghiêm thì cuối cùng vẫn khó thoát khỏi cái chết, chết càng không đáng!”
Phương Bình nhìn quanh một vòng, chỉ vào Hồng Vũ và những người khác, cười lạnh: “Ta đang nói các ngươi đó! Phản kháng thì chết cũng coi như anh hùng! Không phản kháng thì chết cũng vô ích.Bản nguyên có khuyết, ai thắng thì các ngươi cũng phải chết!”
Mọi người im lặng.
Một lúc sau, Phong chậm rãi nói: “Phương Bình, chúng ta chỉ là phá bát, không phải phá cửu, cũng không phải Hoàng Giả! Dù phản kháng cũng vô ích! Chỉ có chờ đợi thời cơ, bằng không thì chỉ là chịu chết uổng.”
Phương Bình cười lạnh: “Đều có tâm tư này nên ta giết nhiều người như vậy mà các ngươi vẫn không dám phản kháng! Ta từ đê phẩm giết đến cao phẩm, từ cao phẩm giết đến hiện tại, giết các ngươi đến long trời lở đất mà vẫn không ai dám liều mạng với ta! Vì các ngươi đều nghĩ chờ một chút, chờ một chút…Dù sao ta vẫn chưa chết, dù sao ta vẫn còn hy vọng, dù sao Tam Giới vẫn còn, dù sao Hoàng Giả vẫn còn bị khốn…Ngu xuẩn! Đây chính là nước ấm luộc ếch, thật đến lúc sắp chết thì các ngươi cho rằng các ngươi có thể nhảy ra khỏi nồi nước nóng đó sao? Ngu xuẩn!”
Phương Bình không muốn nói nữa, lại nhìn về phía Đông Hoàng, lạnh lùng nói: “Ngươi kéo dài thời gian sao? Trong vòng ba tiếng ngươi tự sát hoặc là ta tiễn ngươi lên đường.Ta Phương Bình không phải những kẻ ngốc này, ngươi cho rằng ta sẽ nhìn ngươi nói chân thành rồi thả ngươi đi sao? Ngu không thể tả, ta chưa bao giờ tin các ngươi những Hoàng Giả này!”
Phương Bình nhếch miệng: “Vì…ta đến bản thân mình cũng không tin!”
Nói xong, chẳng còn ba tiếng gì nữa, Phương Bình nhắc đao lên giết!
Đông Hoàng theo bản năng mà chống đối, Phương Bình điên cuồng, hai mắt đỏ đậm: “Ta biết các ngươi không thể tin được!”
“Đồng thời giết, xem trò vui sao?”
“Bình loạn!”
Một tiếng quát chói tai, ánh đao ngút trời, huyết quang chiếu rọi Tam Giới!
Phương Bình điên cuồng đánh giết!
Đông Hoàng vừa đánh vừa lui, có chút bất đắc dĩ: “Ngươi sát tâm quá nặng rồi…Phương Bình, tiếp tục như vậy thì cuối cùng Nhân tộc có lẽ chưa bị người khác hủy diệt thì đã bị ngươi hủy diệt rồi…”
“Vậy ta cũng đồng ý!”
Phương Bình quát lên: “Ta thà Nhân tộc chết trong tay ta, hủy diệt trong tay ta còn hơn làm quân cờ của các ngươi, làm mồi nhử! Sau khi ta chết trận, Nhân tộc hủy diệt là chuyện tất yếu!”
“Ngươi nói đến những vũ khí khoa học kỹ thuật hiện đại dùng cho chiến tranh sao…”
Đông Hoàng chậm rãi nói: “Vậy ngươi sai rồi, kế hoạch đó không thể thành công.”
Ánh mắt Phương Bình lạnh lùng nghiêm nghị, chớp mắt nhìn về phía Nguyệt Linh ở xa.
Nguyệt Linh run lên trong lòng: “Không phải ta tiết lộ!”
Đông Hoàng nhẹ giọng nói: “Phương Bình…Nhân tộc không phải là một thể, ngươi thật sự cho rằng đối mặt với nguy nan cỡ này thì Nhân tộc vẫn có thể trên dưới một lòng sao?”
“Câm mồm! Muốn ta dao động, nghi ngờ người khác sao? Ta dù nghi ngờ cũng phải giết hết các ngươi rồi mới đi điều tra!”
Phương Bình quát to một tiếng, một đao đánh xuống, vô số bóng người tan vỡ!
“Ngươi đánh giá thấp ta Phương Bình quá rồi!”
“Gây xích mích, vô dụng với ta! Dù Trương Đào phản bội ta, vì Nhân tộc mà thỏa hiệp với các ngươi thì ngươi cho rằng ta chưa từng nghĩ đến sao?”
Phương Bình hai mắt đỏ như máu, chém đứt một cánh tay của Đông Hoàng, cười lạnh: “Ta từng có chuẩn bị như vậy, bị ngàn người chỉ trích, tứ phía đều là địch, huynh đệ bằng hữu rời bỏ ta, người nhà người yêu quay giáo đâm một đòn! Ta không để ý! Đời này ta không diệt các ngươi thì chết trong tay bọn họ ta cũng cam tâm tình nguyện!”
“Ngươi chết đi!”
Ầm ầm!
Một tiếng nổ lớn vang vọng đất trời truyền ra, sắc mặt Đông Hoàng càng thêm phức tạp, một tiếng nổ ầm ầm, nổ tung thành nhiều mảnh.
Nói đến mức này rồi thì còn gì để nói nữa?
Dù bị ngàn người chỉ trích, người nhà huynh đệ người yêu phản bội thì Phương Bình vẫn không thay đổi ma tâm, không giết hết Hoàng Giả thì không bỏ qua!
Đến bước này thì Đông Hoàng cũng hết lời để nói!
Ầm ầm!
Phân thân của Đông Hoàng nổ tung, không để lại gì cả, thần khí duy nhất ở chỗ Linh Hoàng.
Phía sau, sắc mặt Trương Đào phức tạp.
Vì Nhân tộc…phản bội Phương Bình.
Vì Nhân tộc mà thỏa hiệp với Cửu Hoàng.
Sẽ có ngày này sao?
Hắn không dám chắc.
Hắn cũng không dám nghĩ tới!
Hôm nay Phương Bình đã vạch trần hiện thực đẫm máu này.
Vì Nhân tộc…Nhân tộc…
Trương Đào lo lắng đau lòng!
Sẽ sao?
Hắn không biết!
Thật không biết!
Nếu một ngày nào đó có người nói với hắn rằng chỉ cần Phương Bình chết thì Nhân tộc nhất định sẽ tránh được kiếp nạn này, hơn nữa khẳng định trăm phần trăm thì hắn Trương Đào sẽ làm gì?
Thật không biết!
Phương Bình chinh chiến tứ phương vì Nhân tộc, nếu cuối cùng chết trong tay Nhân tộc…Trương Đào không dám nghĩ tới, không muốn suy nghĩ.
Tứ phía, những người khác đều có sắc mặt phức tạp đến cực điểm.
Phương Bình không ngốc, ngược lại còn rất thông minh.
Thông minh…khiến họ đều cảm thấy quá thông minh, không hẳn là chuyện tốt.
Phương Bình cân nhắc quá nhiều, nghĩ quá nhiều, nghĩ thậm chí còn nhiều hơn bọn họ, hắn đã sớm chuẩn bị tất cả, dự trù tất cả khả năng.
Hắn thậm chí nghĩ đến việc Trương Đào mà hắn tín nhiệm sẽ phản bội hắn vì Nhân tộc.
Mọi người đều không dám nghĩ tới, nếu thật sự có một ngày như vậy thì Phương Bình có thật sự thản nhiên chấp nhận không?
Phương Bình đao trảm Đông Hoàng, hai mắt đỏ đậm, nhìn quanh tứ phía, lại không phức tạp như mọi người, cười lạnh nói: “Chưa ăn thịt heo nhưng cũng từng thấy heo chạy! Hiện tại nghĩ nhiều làm gì, chẳng phải còn chưa phản bội sao? Thật muốn phản bội thì đến lúc đó lại nói! Ta Phương Bình không phải hạng người cổ hủ như Chiến, lẽ nào để mặc các ngươi giết ta mà ta không giết các ngươi! Thật sự có ngày ấy thì ta còn phải nói một tiếng, làm ra vẻ đẹp đẽ, xiềng xích của Phương Bình ta từ đây mở ra! Tam Giới rộng lớn, mặc ta tung hoành, vậy ta còn phải nói tiếng cảm ơn!”
Phương Bình khẽ rên một tiếng, nhìn về phía Trương Đào, chê cười nói: “Càng già càng lập dị! Thật muốn có người tìm ngươi thì nói cho họ biết ta Phương Bình thoát ly Nhân tộc thì Nhân tộc sẽ không sao, vậy thì đáp ứng họ đi! Đến mức giết ta…thì để chính bọn họ đến! Các ngươi còn không phải đối thủ của ta, đừng nói ngươi Trương Đào, dù là cha mẹ ta ta cũng đề phòng một tay, thật sự cho rằng ta sẽ bị người đánh giết sao? Nghĩ nhiều rồi! Ta trải qua không nhiều nhưng xem qua lại quá nhiều, thật sự cho rằng ta dễ giết như vậy thì ngươi Trương Đào đúng là ngu xuẩn, Nhân tộc hủy diệt cũng là do ngươi gây ra!”
Trương Đào cười khổ, than thở: “Quên đi, ngươi đừng suy nghĩ nhiều nữa! Ta cảm thấy…giết ngươi còn khó hơn giết Cửu Hoàng, còn nguy hiểm hơn! Ngươi còn tàn nhẫn hơn Cửu Hoàng, vì Nhân tộc ta cũng sẽ không ra tay với ngươi.”
Lời này vừa nói ra thì Hồng Khôn và những người khác lại có chút đồng tình.
Đúng, giết Phương Bình…quên đi thôi.
Cái tên này chính là chó điên!
Thay vì hy vọng giết Phương Bình thì chi bằng nghĩ cách đối kháng Cửu Hoàng.
Cửu Hoàng dù sao cũng không đến nỗi điên cuồng như Phương Bình.
Nghĩ kỹ lại thì Nhân tộc nếu không điên, người quyết định vẫn là Trương Đào thì không thể làm ra chuyện như vậy.Phương Bình nguy hiểm hơn cả Cửu Hoàng, lẽ nào Trương Đào không rõ?
Mọi người có chút lo chuyện bao đồng.
Trước còn thương hại Phương Bình, bây giờ nghĩ lại thì đã nghĩ quá rồi, vẫn nên suy nghĩ nhiều về tương lai của mình thì hơn.
Phương Bình xem thường, cười nhạo: “Ngược lại từ nay về sau ta đề phòng ngươi một tay! Tránh ngươi hạ độc thủ với ta, ngươi lão già âm hiểm này, đạo đạo cũng không ít!”
“…”
Trương Đào bất đắc dĩ: “Hay là ngươi giết ta luôn cho xong đi?”
“Thôi đi, giết ngươi thì lại có một kẻ ngốc hơn! Giống Lý Chấn chất phác như sắt kia nói không chừng lại tưởng thật thì còn không bằng ngươi tiếp tục làm lãnh tụ Nhân tộc!”
“…”
Trương Đào nhún vai, Lý Chấn…xác thực ngốc hơn, quên đi thôi.
