Đang phát: Chương 1332
Diệp Mặc mặc kệ cô gái cụt tay, dùng thần thức quét khắp đại điện, xác nhận không còn gì ngoài nơi tu luyện của gã tu sĩ Kiếp Biến Tư gia.Vừa định rời đi, hắn nghe cô gái nói mình là người Sở gia ở Bắc Vọng Châu.
Lời này khiến hắn nhớ đến thi hài Sở Tiêu Y gặp ở Thiên Cương Vực, Tây Tích Châu.Ngọc giản còn ghi “Bắc Vọng – Sở Tiêu Y…”.
Diệp Mặc bèn hỏi:
– Cô họ Sở, có biết Sở Tiêu Y không?
Cô gái vội khom người đáp:
– Tiền bối cũng biết tổ tiên của vãn bối sao? Tổ tiên của vãn bối chính là Sở Tiêu Y.
“Thật là hậu nhân của Sở Tiêu Y!” Diệp Mặc cảm thán.Người Sở gia thích ở lại Bắc Vọng Châu, nhưng nơi đó linh khí đâu có dồi dào.Dù sao đi nữa, gặp được hậu nhân, hắn có thể giao trả thi hài Sở Tiêu Y.
Nhưng cô gái này sát khí nặng nề, lại có mùi máu tanh, khiến Diệp Mặc hơi khó chịu.
Diệp Mặc vừa định lấy quan tài ngọc, Sở Vân lại cung kính hỏi:
– Tiền bối là tu sĩ Bắc Vọng Châu?
Diệp Mặc không thích Sở Vân, nhưng nể mặt Sở Tiêu Y, vẫn gật đầu:
– Không sai, ta cũng coi như là tu sĩ Bắc Vọng Châu.
Sở Vân mừng rỡ:
– Bắc Vọng Châu ta cuối cùng cũng có tu sĩ Hóa Chân thứ hai, tốt quá rồi! Vãn bối chưa được biết đại danh của tiền bối.
Diệp Mặc nhíu mày, không đáp.Hắn không thích cô gái này, không muốn dây dưa.Giao đồ xong hắn sẽ đi.
Sở Vân có lẽ nhận ra Diệp Mặc không thích mình, lại khom người nói:
– Tiền bối thấy vãn bối sát phạt, lại thêm cảnh máu tanh lúc trước, nên không vừa mắt.Vãn bối bất đắc dĩ, mong tiền bối lượng giải.
Cô chủ động giải thích:
– Sở gia vãn bối đời đời thủ hộ Bắc Vọng Châu.Tổ tiên Sở Tiêu Y công lực cái thế, nhưng không nóng lòng phi thăng, là vì muốn bảo vệ nơi này.Sau khi người mất tích, đệ tử của người cũng không bỏ bê trách nhiệm.Vãn bối đến Hàm Nguyên thành lần này là vì chuyện Nam Sơn phường thị.
Diệp Mặc hiểu ra vì sao Sở Tiêu Y và Sở Vân luôn nhắc đến “Bắc Vọng”, hóa ra Sở gia là người thủ hộ, luôn đặt sự tình Bắc Vọng Châu lên hàng đầu.Hắn bắt đầu kính nể, một gia tộc đời đời bảo vệ cả một châu lục thật đáng tôn kính.
Thấy sắc mặt Diệp Mặc hòa hoãn, Sở Vân nhẹ nhõm nói tiếp:
– Tư gia là loại bại hoại của Tu Chân Giới, tàn sát vô số tu sĩ vô tội, còn dùng tinh huyết của họ để tu luyện công pháp tà ác.Vãn bối đến Hàm Nguyên thành là để diệt trừ Tư gia, điều tra chuyện Nam Sơn phường thị.Không ngờ một đệ tử của vãn bối bị Tư gia bắt đi, bỏ mạng tại đây.
Diệp Mặc nghi hoặc:
– Cô muốn đối phó Tư gia, sao lại mang theo đệ tử tu vi Hư Thần?
Sở Vân đỏ mặt:
– Tiền bối nghe nói về Khổng Diệp lão nhân rồi chứ?
Diệp Mặc gật đầu, hắn biết Khổng Diệp, còn định đến thăm.
Thấy Diệp Mặc biết Khổng Diệp, Sở Vân không ngạc nhiên.Danh tiếng Khổng Diệp quá lớn, một tu sĩ Hóa Chân biết cũng là bình thường.
– Tổ tiên Sở Tiêu Y có hai đệ tử, một người tên Sở Nhàn, ở lại Bắc Vọng Châu để thủ hộ.Người còn lại là Sở Cửu Vũ, được tổ tiên dẫn đến Nam An Châu.Sau khi tổ tiên mất tích, Sở Nhàn cũng rời đi, nhưng không có tin tức.Khổng Diệp là đệ tử của Sở Nhàn, cũng có thể nói là đồ tôn của Sở Tiêu Y.
Sở Vân nói rõ ràng.
Diệp Mặc hiểu ra Sở Cửu Vũ ở Nam An Châu lại là đệ tử của Sở Tiêu Y.Còn Khổng Diệp nổi danh ở Bắc Vọng Châu lại là nhất mạch đồ tôn của Sở Tiêu Y.
Sở Vân thở dài:
– Khổng Diệp tiền bối cũng coi như là sư tổ của vãn bối.Lúc trước người là tu sĩ Hóa Chân duy nhất của Bắc Vọng Châu.Vì thọ mệnh sắp hết, người cần tìm người thay thế để bảo vệ Bắc Vọng Châu, nên thường xuyên lộ diện, muốn tìm một tu sĩ thiên tài.Đáng tiếc cả trăm năm không có kết quả.Đến đại hội luyện đan ở Toái Diệp thành mười mấy năm trước, người mới phát hiện ra Diệp Mặc.
Nghe đến đây, sắc mặt Diệp Mặc không tự nhiên.
Sở Vân không biết tâm tư của Diệp Mặc, tiếp tục nói:
– Khổng Diệp tiền bối muốn kiểm tra Diệp Mặc, nên hẹn ước trăm năm.Vốn tưởng trăm năm sau Diệp Mặc có thể tu luyện đến Ngưng Thể, người sẽ thu làm đồ đệ.Không ngờ Diệp Mặc nghịch thiên, chỉ mười năm đã tu luyện đến Thừa Đỉnh hậu kỳ, vượt ngoài dự liệu.Khổng Diệp sư tổ mới đổi ước hẹn trăm năm thành năm mươi năm.Đợt thú triều trước khiến sư tổ hao tổn tinh lực, thọ nguyên càng giảm.Sư tổ muốn đợi năm mươi năm sau khi thọ nguyên cạn kiệt, mới truyền lại một số sự tình trọng yếu cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc kinh ngạc, không ngờ Khổng Diệp chỉ còn năm mươi năm thọ mệnh, khó trách không dám khai chiến với Xích Hạt.Khai chiến có lẽ sẽ tiêu hao hết số thọ mệnh đó.
– Vốn những lời này tôi không nên nói với tiền bối, nhưng tiền bối là tu sĩ Hóa Chân duy nhất của Bắc Vọng Châu, mà vãn bối sợ rằng Khổng Diệp sư tổ không biết.Nên Sở Vân lớn mật, mời tiền bối đến gặp Khổng Diệp sư tổ một chuyến.
Thái độ Sở Vân lúc này hoàn toàn kính cẩn, khác hẳn lúc trước.
Diệp Mặc gật đầu:
– Ta vốn muốn đến thăm Khổng Diệp tiền bối, dù cô không nói, ta cũng sẽ đi.
Sở Vân mừng rỡ khi Diệp Mặc gọi Khổng Diệp là tiền bối.Một tu sĩ Hóa Chân gọi người khác là tiền bối, không chỉ là khách khí, mà là sự tôn kính từ tận đáy lòng.Sự thấp thỏm của Sở Vân bình tĩnh lại.
Cô vội cảm tạ:
– Đa tạ tiền bối, vãn bối chưa được biết tôn tính của tiền bối.
Thấy Diệp Mặc không có ý định trả lời, cô hiểu ra liền cung kính:
– Vãn bối đã làm càn rồi.Sở dĩ vãn bối mang theo cháu gái là Sở Ngữ Lan và đệ tử đi theo, là vì muốn đến Phỉ Hải thành bái kiến Diệp Mặc Đan Vương.Tôi muốn để cháu gái mình bái Diệp Mặc Đan Vương làm sư phụ.
Diệp Mặc càng xấu hổ, không ngờ thiếu nữ này lại định bái hắn làm thầy.Lúc này hắn càng không muốn thừa nhận, vì hắn nhất định không thu đệ tử.Hắn mà thừa nhận, sẽ có thêm một cái đuôi bám theo.
Diệp Mặc đành nói:
– Diệp Mặc không có ở Phỉ Hải thành, hơn nữa hắn cũng không thu đệ tử, các cô không cần đi.
– Tiền bối quen biết Diệp Mặc sao?
Sở Vân lại mừng rỡ.
Diệp Mặc gật đầu, bất đắc dĩ nói:
– Các cô không cần đi Phỉ Hải thành nữa, khi ta đi qua đó, Diệp Mặc đã rời khỏi rồi, không biết khi nào mới trở về.Hiện tại nghe nói hắn không muốn thu đệ tử nào, các cô không cần đi.Còn cái Màn sương mù mầu xám trắng kia, ta sẽ đi xem, các cô có thể về trước.
– Vâng, vãn bối xin tuân theo ý của tiền bối.
Sở Vân vội trả lời.
Diệp Mặc thở dài, chợt nhớ đến di hài Sở Tiêu Y, vội lấy ra một cái hòm ngọc đặt trên mặt đất:
– Tiền bối Sở Tiêu Y đã qua đời, không lâu trước đây ta tình cờ tìm được di hài của người, nên tiện đường mang về.Cô là hậu nhân, ta giao cho cô.
– A…
Sở Vân và Sở Ngữ Lan ngây người một lúc lâu.Đến khi Diệp Mặc đưa ngọc giản của Sở Tiêu Y cho Sở Vân, Sở Vân mới tỉnh táo lại.Cô nhìn ngọc giản thì hiểu ra, tổ tiên Sở Tiêu Y của họ không phải phi thăng mà là vẫn lạc.
Sở Vân và Sở Ngữ Lan nhào vào hòm ngọc quan tài khóc lớn.
Diệp Mặc thầm than, hắn hiểu tâm tình của Sở Vân lúc này.Một tín niệm vô thượng sụp đổ, khiến họ không chỉ sợ hãi, mà còn có chút mê man.
Chút phản cảm của hắn đối với Sở Vân cũng biến mất.Dù sao đi nữa, Sở gia ở Bắc Vọng Châu là một gia tộc đời đời bảo vệ nơi này, rất đáng tôn kính.
Sở Vân và Sở Ngữ Lan khóc một lúc lâu, Sở Vân mới kéo Sở Ngữ Lan đến trước mặt Diệp Mặc, quỳ xuống:
– Đa tạ tiền bối đã đưa di hài của tổ tiên trở về.Nếu không tổ tiên Sở gia chết cũng không nhắm mắt.
Rõ ràng việc di hài Sở Tiêu Y trở về Bắc Vọng Châu là một việc cực kỳ trọng đại đối với Sở gia.
Diệp Mặc vội đỡ hai người đứng lên, chuyển chủ đề:
– Đệ tử thứ nhất của tổ tiên cô là Sở Nhàn đã đi đâu, các cô có biết không?
Sở Vân vội gật đầu:
– Vâng, vãn bối biết một ít.Năm đó sau khi tổ tiên Sở Tiêu Y rời đi lâu không về, đệ tử của người là Sở Nhàn thông báo thu Khổng Diệp sư tổ làm đệ tử, rồi nói phải đi ra ngoài một chuyến, sẽ sớm trở về.Theo như Khổng Diệp sư tổ nói, Sở Nhàn tổ sư phải đi gia cố một cái phong ấn, nhưng sau khi Sở Nhàn tổ sư rời đi, cũng giống như tổ tiên Sở Tiêu Y, không hề trở về…
Diệp Mặc nghe xong cũng thổn thức, người tên Sở Nhàn kia chắc chắn đã gặp sự cố mà mất mạng, vì linh hồn thể Tiết Vưu Phong thủ hộ phong ấn kia cũng không đợi được người nối nghiệp.Hơn nữa cái “Cửu xoa đao thi” kia cũng bị thất lạc, cuối cùng bị hắn lấy được.
