Chương 131 Lời hứa của Bá Vấn

🎧 Đang phát: Chương 131

Trên lùm cây trước mặt có vài mảnh vải rách mắc lại.Bá Vấn nhận ra ngay:
– Đúng là hắn!
Cả hai nhìn nhau, nhận thấy lùm cây phía trước quá rậm rạp, cành lá chằng chịt gai nhọn.Điều đáng nói là, vị trí những mảnh vải cho thấy Trần Mộ đã xuyên qua lùm cây này.
Bá Vấn quen dùng sức mạnh áp đảo đối thủ, nhưng việc lao vào bụi gai rậm rạp thì không.Nếu trước đây hắn nghĩ Trần Mộ chỉ là một kẻ tạp tu mưu mẹo, thì giờ hắn thấy Trần Mộ còn có ý chí phi thường.Chỉ người không sợ chết mới dám làm vậy.Bá Vấn càng thêm thận trọng, bởi kẻ tàn nhẫn với bản thân còn đáng sợ hơn cả kẻ tàn nhẫn với người khác, rất khó đối phó và đầy nguy hiểm.
Trình Anh cũng rùng mình.Kinh nghiệm chiến đấu của nàng còn nhiều hơn Bá Vấn, nhưng chưa bao giờ nàng thấy kinh hãi như vậy.Những chiến thuật khó lường của Trần Mộ đã khắc sâu vào tâm trí nàng.Nếu hắn trốn trong bóng tối chờ đợi, nàng cho rằng họ không có cơ hội thắng.
Nỗi sợ của nàng không chỉ đến từ đó.Nàng từng thấy nhiều tạp tu nổi danh nhờ sự dũng mãnh, nhưng không ai dám lao qua lùm cây đầy gai trước khi tạo lớp phòng hộ.Ngay cả dã thú cũng không dám mạo hiểm, vì gai có thể dễ dàng đâm rách da chúng, thậm chí còn có độc.
– Hay là…chúng ta đợi người đến tiếp viện rồi hãy tiến lên?
Trình Anh ngập ngừng, vì hoạt động ban đêm trong vùng hoang dã rất nguy hiểm.Họ khó phân biệt được tình hình xung quanh, và đêm là lãnh địa của dã thú.
– Không! Chúng ta không thể đợi!
Bá Vấn kiên quyết.Gã tạp tu Thập Tự Dạ giỏi hoạt động trong bóng tối, nếu đợi tiếp viện, có lẽ hắn đã trốn thoát.Ánh mắt hắn dừng lại trên mảnh vải đẫm máu còn ướt trên bụi gai.Hắn đoán Trần Mộ bị thương nặng và không ở xa, đây là cơ hội ngàn năm có một.Nếu hôm nay không diệt được Trần Mộ, sau này sẽ càng khó.
Bá Vấn lấy ra một tấm tạp lồng năng lượng đặc biệt, kích hoạt nó tạo thành một lớp vỏ hình người bao quanh mình.Lớp vỏ này không ngừng thay đổi hình dạng theo ý muốn của Bá Vấn.
Trình Anh ngưỡng mộ nhìn lớp phòng hộ của Bá Vấn, càng chắc chắn hắn có thân phận cao quý trong Trữ gia.Một tấm tạp phiến hắn tùy tiện lấy ra còn giá trị hơn tất cả tạp phiến của nàng.Nàng im lặng, cảm thấy có chút tự ti.
Bá Vấn nhận thấy sự thay đổi trong tâm trạng của Trình Anh, lấy ra một tấm tạp phiến đưa cho nàng:
– Đây là tạp lồng năng lượng ba sao.Tặng cô đó.
Trình Anh ngạc nhiên nhìn Bá Vấn.
– Với ta, Trần Mộ rất quan trọng.Hôm nay ta nhất định phải giết hắn.Nếu cô giúp ta hoàn thành việc này…
Hắn trở nên nghiêm túc:
– Ta có thể cho cô đãi ngộ tốt hơn.Thế nào, chẳng phải cô cần sức mạnh sao?
Trình Anh suy nghĩ rồi ngẩng đầu lên:
– Rốt cuộc ngươi là ai?
– Ta là người kế thừa đời tiếp theo của Đông Hành Trữ gia.
Bá Vấn nhìn thẳng vào mắt Trình Anh.
– Đông Hành Trữ gia?
Trình Anh giật mình che miệng.Nàng đã đoán nhiều về thân phận của Bá Vấn, nhưng không cái nào đúng.Nhìn vào ánh mắt thản nhiên của hắn, nàng biết hắn không nói dối.Nếu muốn nói dối, hắn đã không bịa ra một thân phận nghe có vẻ quá đáng như vậy.Giờ nàng hiểu tại sao Bá Vấn lại biết rõ thông tin trong căn cứ đến vậy.
Đông Hành Trữ gia đến đây làm gì? Nàng có chút lo lắng, nhưng nhanh chóng gạt bỏ.Đó không phải việc nàng cần quan tâm.
– Ta nghĩ lời ta nói có chút giá trị.
Bá Vấn nói thêm.
– Được.
Trình Anh nhận lấy tấm tạp lồng năng lượng ba sao từ tay Bá Vấn và cắm vào thiết bị của mình.Đã quyết định, nàng không còn do dự.Đêm nay chắc chắn nguy hiểm, nhưng là một sự nguy hiểm đáng giá.Thiên phú của nàng không thua kém ai, nhưng sức mạnh lại không đủ.Tất cả là do nàng không được tiếp xúc với những tầng lớp cao hơn.Nếu muốn thực hiện ước mơ, nàng phải tiến vào tầng lớp cao hơn, được huấn luyện tốt hơn.Nàng gia nhập căn cứ Trữ gia chính là vì thế.
Đông Hành Trữ gia còn quyền lực hơn cả A Mỹ Trữ gia.
Vậy thì tại sao lại không chấp nhận? Dù nàng có chút ngưỡng mộ Trần Mộ, nhưng hai người không có giao tình.Sự ngưỡng mộ này chỉ là sự khâm phục trước thực lực của hắn.
Trình Anh kích hoạt lồng năng lượng màu lục nhạt quanh người.Lồng năng lượng này khá đặc biệt, với những vòng vân lục đậm hơn ở một số chỗ, rất đẹp mắt.
– Đó là tấm tạp lồng năng lượng ta từng dùng.Tên nó là “Lục Hoàn”, cũng khá tốt, cho cô đấy, giữ cẩn thận.
Bá Vấn nói thản nhiên, nhưng có chút phiền muộn.
Trình Anh đang vui mừng, nhạy cảm nhận ra sự phiền muộn trong giọng nói của Bá Vấn.Nàng không tự tin đến mức nghĩ rằng Bá Vấn có tình cảm với mình, nhưng vẫn không khỏi suy đoán tấm tạp “Lục Hoàn” có ý nghĩa đặc biệt gì với hắn.
Trình Anh thể hiện mình là một tạp tu chuyên nghiệp, gạt bỏ những suy nghĩ không liên quan.Giờ nàng cần làm quen với tấm tạp “Lục Hoàn”.Đáng tiếc, họ không có nhiều thời gian.
Họ không biết Trần Mộ đang ở đâu, phải tìm kiếm từng bước một.May mắn là Trần Mộ bị thương nặng, mùi máu có thể chỉ đường cho họ.Nếu không, ngay cả Bá Vấn cũng không dám tiến vào khu rừng này.Vào ban đêm, việc tiến vào nơi có dã thú hoành hành và tạp tu Thập Tự Dạ ẩn nấp đồng nghĩa với cái chết.
(100% sữa tươi nguyên chất, mỗi ngày…chúng tôi là những con bò hạnh phúc)
Dù vậy, Bá Vấn vẫn yêu cầu Trữ gia lập tức phái người đến tiếp viện, nắm quyền chỉ huy đám tạp tu chậm chạp phía sau.
Sau khi gia chủ Trữ gia nói chuyện với Bá Vấn, cả Trữ gia trở nên khẩn trương, tất cả đều bị đánh thức.Đám tạp tu đến trợ giúp đều là tinh nhuệ của Trữ gia, dẫn đầu là Trữ Đông.A Mỹ Trữ gia không thể không lo lắng, nếu Bá Vấn gặp bất trắc ở đây, không ai biết Đông Hành Trữ gia sẽ làm gì.Gia chủ A Mỹ Trữ gia không dám chậm trễ, sau khi phái quân tinh nhuệ, lập tức thông báo cho gia chủ Đông Hành Trữ gia, cha của Bá Vấn.
Đông Hành Trữ gia là một gia tộc lớn truyền thống, mọi hành động của họ đều ảnh hưởng đến khu Đông Hành.Người của Đông Hành Trữ gia không nhiều, và người kế thừa thực sự chỉ có Bá Vấn và em gái.Đông Hành Trữ gia không thể không khẩn trương.
Bá Vấn và Trình Anh nhìn nhau, thận trọng tiến về phía lùm cây.Lồng năng lượng của hai người ngăn những chiếc gai, và họ biến mất trong lùm cây.
**
Thuốc trị thương của Ma Quỷ Nữ rất hiệu quả.Chỉ trong năm phút, những vết thương chảy máu đã ngừng lại, nhưng cần thời gian để hồi phục hoàn toàn.
Toàn thân Trần Mộ đau nhức, gần như kiệt sức, thêm vào đó là cảm giác chóng mặt do mất máu.Điều hắn muốn nhất là ngủ một giấc, nhưng hắn biết mình phải đứng dậy nếu không muốn chết.Mùi máu trên người hắn vẫn nồng nặc, trộn lẫn với bùn đất, rất khó ngửi.Mùi máu có thể thu hút dã thú và làm lộ vị trí của hắn.
Hôm nay hắn khá may mắn vì đã nghe thấy tiếng nước chảy.
Kéo lê đôi chân nặng trĩu, hắn cố gắng đi về phía có tiếng nước.Bước chân nhẹ nhàng ngày nào giờ đây loạng choạng, khó kiểm soát, hắn suýt ngã vài lần.
Một dòng suối nhỏ chảy róc rách, lấp lánh trong suốt dưới những tán cây rậm rạp.Con suối này rất nhỏ, bình thường Trần Mộ có thể dễ dàng vượt qua.
Trần Mộ muốn cười, nhưng chỉ cần cử động cơ mặt, hắn đã cảm thấy đau buốt.Không biết hắn đã xuyên qua bao nhiêu cành cây, trên mặt chằng chịt vết thương.May mắn là hắn không quan tâm đến vẻ ngoài, nếu là Lôi Tử, có lẽ đã khóc rống lên rồi.
Hắn vốc nước suối rửa mặt.Nước lạnh buốt khiến đầu óc hắn tỉnh táo hơn nhiều.
Con suối nhỏ như vậy thường không có động vật lớn ẩn nấp, điều này khiến hắn yên tâm hơn.Xung quanh im lặng, thỉnh thoảng có tiếng côn trùng kêu.Mọi thứ trông có vẻ bình thường.
Hắn cẩn thận rửa vết thương trên người.Nước dội vào người khiến hắn nhức nhối như kim châm.Trần Mộ nghiến răng, vừa dội nước lên mặt để rửa trôi vết máu, vừa ngâm quần áo xuống dòng nước.Nếu không giặt sạch quần áo, chắc chắn hắn sẽ chết không toàn thây trong khu rừng này.Rất nhiều dã thú có khứu giác cực kỳ nhạy bén, chúng có thể ngửi thấy mùi máu từ rất xa.
Máu tan ra trong dòng suối, những tia máu đỏ tươi lặng lẽ biến mất trong bóng đêm, nhanh chóng tan ra theo dòng nước.
Sâu dưới đáy dòng nước yên tĩnh, mùi máu đã thu hút một vị khách không mời.

☀️ 🌙