Chương 1308 Phong ấn kinh hãi.

🎧 Đang phát: Chương 1308

Diệp Mặc trầm ngâm:
– Thứ này không quá mạnh, đáng sợ là thần thức của anh không quét được, mắt thường cũng không thấy.Dù nó tấn công, anh cũng không biết từ đâu.Nếu anh thấy được nó, với tu vi của anh, diệt nó dễ thôi.
– Đó là cái gì?
Tra Kỳ Phụ hỏi ngay.
– Một cái bóng.Tôi có thiên hỏa, nó không thể ẩn mình trước thiên hỏa của tôi.Tôi không biết người khác dùng thiên hỏa có thấy được không.
Diệp Mặc nói hết những gì mình thấy, rồi nghi ngờ hỏi Tra Kỳ Phụ:
– Các anh hay đến Sa Hà, hẳn biết thứ này chứ? Chẳng lẽ đây là lần đầu anh gặp?
Tra Kỳ Phụ biến sắc, nhưng gật đầu:
– Đúng vậy, nếu tôi đoán không nhầm, có lẽ chúng tôi đã thả nó ra.Trước đó, chúng tôi tấn công phong ấn, nó phản chấn rất mạnh.Khi chúng tôi tấn công một góc, phong ấn nổ lớn.Tu sĩ gần đó chết ngay, đại thần chủ Thần Thú sơn mạch bị thương, Tạ thành chủ và tam thành chủ Tây Tu thành cũng bị thương.Lúc đó, ai nấy đều dùng phi kiếm báo tin, mời người đến cứu.
Tra Kỳ Phụ nhớ ra điều gì, lấy phi kiếm đỏ:
– Tôi phải gửi phi kiếm báo tin ngay, không thể để tu sĩ đến Sa Hà nữa, nơi này không thể đến được.
Tra Kỳ Phụ nhanh chóng gửi phi kiếm, nhưng nó chỉ bay được vài trăm mét rồi nổ tan.
– Chuyện gì vậy?
Tra Kỳ Phụ nghi ngờ nhìn Diệp Mặc, phi kiếm cũng không gửi được sao?
Diệp Mặc cũng biến sắc, lấy phi kiếm của mình ra, nhưng nó cũng nổ tan giữa đường.
Tra Kỳ Phụ thử lại, sắc mặt khó coi:
– Phi kiếm không ra ngoài được.Chắc là do chúng tôi phá giải phong ấn mà thành.
Diệp Mặc trầm giọng:
– Anh vừa nói những bóng đen kia do các anh thả ra, là sao?
Tra Kỳ Phụ hối hận:
– Lúc đó, chúng tôi chỉ muốn phá phong ấn.Ai ngờ chưa phá được thì nó đã nổ, khiến tu sĩ Hóa Chân chết và bị thương.Tạ thành chủ đề nghị không tấn công nữa, mà dùng phi kiếm tìm viện trợ.Chúng tôi nghĩ đông người thì phong ấn sẽ vỡ.
Diệp Mặc nhíu mày, phá giải phong ấn không có cách thì tấn công là tốt nhất.Nhưng hắn chưa từng nghe nói tấn công phong ấn lại khiến tu sĩ Hóa Chân mất mạng, thật phi lý.
Tra Kỳ Phụ nói tiếp:
– Sau khi gửi phi kiếm, chúng tôi bố trí trận pháp phòng ngự quanh phong ấn.Để lần sau tấn công, nổ cũng không sao.Nhưng lúc này, hắc vụ tràn ra từ phong ấn.Thần thức quét vào hắc vụ rất khó chịu.Nhưng không dùng thần thức thì không sao.
Tra Kỳ Phụ thở dài, lắc đầu:
– Vì không chú ý đến hắc vụ, mấy ngày sau, một người bạn từ rừng rậm Vô Tâm bỗng nhiên phát điên.Anh ta cho rằng có vô số thứ tấn công mình, anh ta dùng pháp bảo phản công, khuyên cũng không được.Chúng tôi định khống chế anh ta, nhưng người phát điên càng ngày càng nhiều, có mấy tu sĩ Hóa Chân đánh nhau ngay tại chỗ, cuối cùng chết mấy người.
– Khi chúng tôi biết không ổn thì đã trúng kế rồi.Người tên Thạch Trung Khước mà anh nói là tu sĩ Hóa Chân ở Tây Tu thành.Anh ta chắc cũng bị cái bóng đen mà anh nói truy sát, rồi mất trí.Tôi đoán nó liên quan đến hắc vụ mà chúng tôi phá phong ấn đã thả ra.
Tra Kỳ Phụ chắp tay cảm ơn Diệp Mặc:
– Anh bạn, nếu không có anh, tôi đã mất mạng rồi.Ân cứu mạng này, anh Diệp đến Thần Thú sơn mạch, tôi sẽ đối đãi như khách quý.Chỉ là tôi chưa biết tên họ đầy đủ của anh bạn.
Diệp Mặc ôm quyền:
– Tôi là Diệp Mặc, bạn của tam thần chủ Giao Hoán Chấn của Thần Thú sơn mạch.Cứu anh là việc nên làm, anh không cần để tâm vậy đâu.Lần này tôi đến là nhận ủy thác của Tây Tu thành, đến giúp.
Tra Kỳ Phụ mừng rỡ:
– Vậy thì tốt quá, hóa ra là bạn của tam thần chủ.
Nói xong, Tra Kỳ Phụ nhớ ra nửa câu sau của Diệp Mặc, lo lắng:
– Anh Diệp, nơi có phong ấn đó rất nguy hiểm.Tôi nghi ngờ phong ấn ở Sa Hà không phải phong ấn Tây Tích châu không thăng giới được, mà là phong ấn ma vực.Màn hắc vụ kia chắc từ ma vực tràn ra, rồi kết hợp với thứ gì đó trong Sa Hà này, thành sinh linh vô hình quỷ dị vô cùng kinh khủng.
Diệp Mặc cũng nghi ngờ hắc vụ kia sau khi tiến hành cái gì đó quỷ dị, mới thành thứ vô hình vô ảnh này.
Sau khi im lặng, Diệp Mặc hỏi:
– Anh Trác, các anh thấy tiên tinh trong phong ấn chưa?
Đây mới là chuyện Diệp Mặc quan tâm nhất, nếu không vì tiên tinh, hắn cũng lười đến đây.
Tra Kỳ Phụ biết Diệp Mặc đến đây vì điều gì, trong mắt gã, tu vi của Diệp Mặc cao hơn gã nhiều, nên Diệp Mặc hỏi tiên tinh là chuyện hiển nhiên.Tra Kỳ Phụ gật đầu:
– Không sai, trong cột sáng phong ấn có một bàn tròn bát quái cực lớn, xung quanh có rất nhiều tiên tinh.Hơn nữa tôi chắc chắn đó là tiên tinh.
Diệp Mặc gật đầu:
– Anh Trác chắc cũng đoán được, tôi đến vì tiên tinh.Dù phong ấn nguy hiểm, tôi vẫn muốn đến đó.Nếu anh Trác muốn đi thì đi cùng tôi, không thì về trước cũng được.Hơn nữa, tôi thấy cái bóng đó chỉ là vô hình vô thanh thôi, nếu bị tấn công, giữ vững tâm trí, dùng mồi lửa kỳ dị hoặc tu sĩ dùng lửa chân nguyên của mình thiêu đốt, chắc cũng có tác dụng.
Diệp Mặc nhớ lại Cửu Dương Thiên Hỏa của mình mới luyện đến tầng thứ nhất đã hòa tan cái bóng dễ dàng, chứng tỏ lực tấn công của nó còn kém, kém xa tu sĩ Hóa Chân.Cái lợi hại duy nhất là nó có thể bám vào thân thể tu sĩ Hóa Chân, khiến họ phát điên, mất trí và mất mạng.
Tra Kỳ Phụ gật đầu:
– Anh Diệp nói không sai, nhưng không phải tu sĩ Hóa Chân nào cũng có định lực như anh.Nếu tâm thần bị thất lạc thì không biết làm gì nữa.Muốn như anh nói, đánh nhau trực diện, chúng tôi không sợ cái bóng đó.Nhưng nó có thể khiến tu sĩ Hóa Chân thất lạc tâm thần, rõ ràng rất đáng sợ.
Nói xong, gã nhìn Diệp Mặc kiên định:
– Anh Diệp, nếu tôi về một mình, có lẽ cũng mất mạng.Tôi muốn cùng anh đến nơi có phong ấn kia, chỉ có anh mới không sợ những cái bóng tràn ra từ phong ấn.
Diệp Mặc gật đầu:
– Vậy thì cùng đi.
Hắn phóng ra Thanh Nguyệt, để Tra Kỳ Phụ dẫn đường.
Phong ấn xảy ra biến cố, Diệp Mặc muốn sớm đến xem xét, rốt cuộc là có chuyện gì.

Thanh Nguyệt bay nhanh như tàn ảnh, ngay cả Tra Kỳ Phụ cũng chưa từng thấy pháp bảo phi hành bán tiên khí, gã kinh ngạc ngây người.Gã cảm thấy nếu dùng Thanh Nguyệt, Diệp Mặc chỉ cần không đến nửa ngày là có thể đưa gã ra khỏi Sa Hà.
Nhưng gã không tiện nói ra.Hơn nữa Diệp Mặc đối phó được bóng đen cũng vì tiên tinh, nếu nói hắn không muốn lấy hai viên tiên tinh thì là tự lừa mình dối người.
Tra Kỳ Phụ giải thích đơn giản về Sa Hà, Diệp Mặc mới biết tu sĩ vào Sa Hà đều cần chuẩn bị Thanh Ích đan.Thanh Ích đan là linh đan cửu phẩm, không cao cấp, nhưng cần thiết khi vào Sa Hà.Dùng Thanh Ích đan xong mới có thể ngăn chặn sự thất lạc và tránh khỏi ảo giác.Nhưng Thanh Ích đan không phải vạn năng, nhiều tu sĩ ăn rồi vẫn bị ảo giác.
Tra Kỳ Phụ không biết mình đã chạy bao lâu, nhưng gã cảm thấy từ chân nguyên cô quạnh của mình, gã chạy trong Sa Hà này cũng gần mười ngày rồi.
Mười ngày rất dài, nhưng với Thanh Nguyệt, không đến nửa ngày đã đến nơi có phong ấn.
Diệp Mặc thu Thanh Nguyệt, cùng Tra Kỳ Phụ đáp xuống một tảng đá trên cát, quan sát.Nơi này giống những nơi khác, không có dấu tích nổ tung của phong ấn, cũng như dấu tích chiến đấu của tu sĩ Hóa Chân mấy ngày trước.Chỉ là bãi cát vàng, không có dấu hiệu kỳ quái.
Cái duy nhất là những sóng cát điên cuồng không ngừng dâng lên.
Tra Kỳ Phụ vừa muốn nói thì Diệp Mặc giơ tay lên.
Tra Kỳ Phụ cảm thấy nóng ran, rồi thấy một mặt trời đỏ nhô lên cao.Mặt trời này dưới sự khống chế của Diệp Mặc, không tấn công gã, nhưng gã vẫn cảm nhận được sức nóng kinh khủng.
Tra Kỳ Phụ kinh hãi, đúng là pháp thuật lợi hại, nếu Diệp Mặc dùng mặt trời này đối phó gã, gã chắc không phá giải được, chỉ có thể dùng pháp bảo phòng ngự ngăn lại.
Rồi Tra Kỳ Phụ hiểu ý Diệp Mặc, dưới ánh sáng mặt trời có hai cái bóng lờ mờ.Diệp Mặc không khống chế thiên hỏa tấn công hai cái bóng, nên Tra Kỳ Phụ vẫn thấy chúng trốn trong một góc, vẻ mặt lộ vẻ hoảng sợ.
Không sai, Tra Kỳ Phụ cho rằng hoảng sợ.Cái bóng không có ngũ quan, nhưng Tra Kỳ Phụ vẫn thấy sự hoảng sợ của nó.
Tra Kỳ Phụ hiểu ra ý Diệp Mặc, lặng lẽ hỏi:
– Thứ vừa nãy tập kích tôi là thứ này đúng không? Anh dùng mặt trời này vây nó lại?
Diệp Mặc gật đầu:
– Không sai, chính là nó.
Tra Kỳ Phụ tức giận, giơ tay lên liền có mấy đường ánh sáng đỏ phóng ra.

☀️ 🌙