Đang phát: Chương 1304
– Ha ha.Ba mươi năm trước, nếu Tứ Các Tứ Đảo chúng ta tham gia, thì mười người mạnh nhất đã phải thay đổi rồi.Lần đó bỏ qua đi, lần này đệ tử của ta tham gia, xem có ai quét ngang được chín người không.
Mị Linh Vương vẫn cười, giọng nói quyến rũ, không hề yếu thế.
Thời gian trôi qua.Số người trên các hòn đảo xung quanh tiếp tục tăng lên.Và cuối cùng, cuộc thi đấu cũng bắt đầu trong sự chờ đợi của mọi người.
“Đông.”
Một tiếng chuông trầm vang lên trên quảng trường, tiếng ồn ào lập tức im bặt.Mọi ánh mắt đổ dồn về phía quảng trường.
Nghe tiếng chuông, Kình Linh Vương bước lên đài cao, nhìn khắp quảng trường và cất giọng vang vọng:
– Cuộc thi chọn ra mười người mạnh nhất đại lục bắt đầu.
– Bắt đầu rồi!
Đám đông bên dưới lập tức sôi trào, tiếng hoan hô ầm ĩ vang lên như sấm.
Mười người trong sân mở mắt, khí thế bắt đầu tăng lên.
– Thể lệ thi đấu như sau: mười người dự thi, mỗi người có chín điểm tích lũy.Các ngươi có thể tùy ý chọn đối thủ để khiêu chiến.Người thắng được một điểm, người thua bị trừ một điểm.Người thắng có thể tiếp tục khiêu chiến người khác, nhưng không được khiêu chiến lại người vừa bị mình đánh bại, cũng có thể chọn nghỉ một vòng.Người thua cũng không được khiêu chiến lại người vừa thắng mình.Người bị khiêu chiến không được từ chối, nếu không sẽ bị xử thua và trừ một điểm.Trừ khi người đó vừa giao đấu xong thì có thể nghỉ ngơi, nếu vẫn muốn tiếp nhận khiêu chiến thì vẫn được phép.Xếp hạng cuối cùng dựa trên điểm tích lũy.Thời gian thi đấu không giới hạn, nhưng không được giết người.Ai vi phạm sẽ bị xử tử ngay lập tức.Hội đồng trọng tài gồm Nhất Tông, Nhất Giáo, Nhất Môn, Nhất Trang, Tứ Các, Tứ Đảo, Tam Tông, Tứ Môn và Thiên Địa Các sẽ giám sát sự công bằng của cuộc thi.Mỗi lần chỉ một người được khiêu chiến.Thứ tự khiêu chiến bắt đầu từ người có thứ hạng thấp nhất đến cao nhất.Ai giành được vị trí thứ nhất phải dựa vào thực lực của chính mình.Mười người các ngươi đã rõ chưa?
Giọng của Kình Linh Vương vang vọng khắp quảng trường.
– Rõ rồi!
Mười người đồng thanh đáp, giọng nói hòa lẫn linh lực và chân khí, vang vọng trên không trung.
Lục Thiếu Du khẽ nhíu mày, thể lệ thi đấu này khá công bằng, dù không thể tuyệt đối công bằng, nhưng đã giảm thiểu sự bất công đến mức thấp nhất.
– Vậy thì, theo thứ hạng trước đây, vòng đầu tiên bắt đầu với Đạm Đài Tuyết Vi của Thiên Vân Đảo.
Vừa dứt lời, một tiếng chuông trầm lại vang lên.
“Sưu.”
Tiếng chuông vừa tắt, một bóng hình xinh đẹp nhảy ra, uyển chuyển như chiếc lá rơi, đáp xuống quảng trường.Chiếc váy nhẹ nhàng tung bay, để lộ những đường cong quyến rũ, khiến nhiều người phải thán phục.
– Đạm Đài Tuyết Vi!
Khán giả xung quanh và trên các hòn đảo lập tức hô lớn, tiếng hô vang dội cả không gian.
– Thân pháp của cô ta không tệ.
Lục Thiếu Du nhìn bóng lưng Đạm Đài Tuyết Vi.Thực lực của cô gái này được che giấu rất kỹ, lại là người đầu tiên lên đài, không biết nàng ta sẽ khiêu chiến ai.
Người của Thiên Vân Đảo khẽ mỉm cười khi thấy Đạm Đài Tuyết Vi lên đài.
– Đạm Đài Tuyết Vi của Thiên Vân Đảo xin được lĩnh giáo Vân Hồng Lăng của Vân Dương Tông.
Đạm Đài Tuyết Vi đứng giữa quảng trường, nhìn lướt qua chín người, cuối cùng chọn Vân Hồng Lăng.Rõ ràng, cô ta cho rằng Vân Hồng Lăng dễ đối phó hơn.
Trong cuộc thi này, thực lực là quan trọng nhất, nhưng nếu thực lực tương đương thì phải dựa vào kỹ năng chọn đối thủ.Nếu chọn phải người mạnh nhất, cơ hội thua sẽ tăng lên, còn nếu chọn người yếu nhất thì cơ hội thắng sẽ cao hơn.Sự chênh lệch này rất lớn, vì thứ hạng cuối cùng dựa trên điểm tích lũy.
– Vân Hồng Lăng của Vân Dương Tông chấp nhận.
Chân khí dưới chân Vân Hồng Lăng rung lên, thân ảnh bay lên không trung như một cọng bèo, tạo thành một đường cong tuyệt đẹp, khi đáp xuống đất, ngay cả hạt bụi cũng không bị lay động.
– Tốt!
Nhiều cường giả phải thán phục trước cảnh này.”Phù Quang Lược Ảnh” của Vân Dương Tông quả nhiên danh bất hư truyền.
Những người ủng hộ Vân Hồng Lăng thấy cô lên đài, tiếng hoan hô cũng vang lên ầm ĩ.
– Tiểu nha đầu này ngày càng luyện thành thạo “Phù Quang Lược Ảnh”.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ, nhưng cũng lo lắng cho Vân Hồng Lăng.
Vân Khiếu Thiên của Vân Dương Tông giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng vô cùng lo lắng.Ông biết Đạm Đài Tuyết Vi che giấu thực lực rất kỹ, Vân Hồng Lăng khó lòng thắng được dù có dốc toàn lực.
Trên quảng trường, hai cô gái nhìn nhau.Cả hai đều là những thiên chi kiêu nữ, cuộc chiến giữa hai mỹ nhân thu hút vô số ánh mắt.
– Hồng Lăng tiểu thư, xin mời.
Đạm Đài Tuyết Vi mỉm cười nhìn Vân Hồng Lăng, nụ cười khiến ngay cả phụ nữ cũng dễ xao xuyến.
– Vậy ta không khách khí nữa.
Vân Hồng Lăng cũng không khách sáo, cô biết mình là người yếu nhất trong mười người.Cô thu hồi tâm thần, vừa dứt lời, một luồng chân khí thuộc tính thủy hùng hồn tuôn ra từ cơ thể.Thân hình xinh đẹp khẽ động, trong nháy mắt cô đã xuất hiện trước mặt Đạm Đài Tuyết Vi như quỷ mị.Không gian lập tức trở nên ẩm ướt, như vừa trải qua một trận mưa phùn.Bàn tay trắng nõn của cô nắm chặt, một đạo quyền ấn nhanh chóng được ngưng tụ, kình phong ngập trời bắn ra xung quanh, mang theo sức mạnh khủng bố, đánh về phía Đạm Đài Tuyết Vi.
Bàn tay nhỏ bé kia, nơi nó đi qua, không gian lập tức vặn vẹo, ngay cả không khí cũng bị xé nát.Tuyệt đối không thể khinh thường.
Cảm nhận được sức mạnh trong cú đấm, sắc mặt Đạm Đài Tuyết Vi khẽ đổi, y phục khẽ động, ống tay áo rung lên, cánh tay mềm mại duỗi ra.Một luồng linh lực tràn đầy tuôn ra từ tay, cô nắm chặt tay lại, tung ra một quyền ấn.Kình phong mạnh mẽ bắn ra xung quanh, lập tức va chạm với quyền ấn của Vân Hồng Lăng.
