Đang phát: Chương 13
Trong dòng nước ấm của suối, Tần Vũ đứng vững, ánh mắt kiên định.
Thay vì ngâm mình thư giãn, cậu chọn cách vận động để rèn luyện khả năng chống lại dòng chảy.Việc luyện tập dưới nước như vậy sẽ giúp tăng cường sức mạnh cơ thể.Hơn nữa, ôn tuyền không chỉ tạo ra lực cản đặc biệt từ các dòng nước mà còn liên tục cung cấp dưỡng chất cho cơ thể, quả là “một công đôi việc”.
Xuất quyền! Thu quyền!
Xuất cước! Thu cước!
Tần Vũ liên tục tung quyền đá trong làn nước, mỗi động tác đều dồn hết sức lực để đạt tốc độ tối đa.Cậu giữ vững bộ pháp, không hề chao đảo, đây là thành quả của quá trình luyện tập lâu dài.
Dòng nước chảy xiết với quỹ đạo phức tạp, Tần Vũ càng lúc càng tung quyền đá nhanh hơn, tự điều chỉnh để rẽ nước một cách hiệu quả.Xuất quyền theo đường thẳng hay đường cong?
Không! Không có gì là tuyệt đối cả, sự kết hợp hài hòa giữa đường thẳng và đường cong mới giúp quyền cước đạt tốc độ cao nhất và giảm thiểu lực cản.Để sức mạnh và tốc độ tăng lên, Tần Vũ không ngừng tấn công.
Lúc này, cánh tay và chân cậu dường như được bao phủ bởi một lớp thép mỏng…
***
Trên thao trường, Tần Vũ mặc quần đùi, đứng tấn vững vàng.Bên cạnh là đại hán Dương Sơn, người đang cầm một cây mộc côn.Tần Vũ đang luyện tập khả năng chịu đòn.Việc chịu đòn kết hợp với việc sử dụng dược tửu có thể giúp cơ thể trở nên cường tráng, thậm chí có thể chống lại được cả đao kiếm.
“Dương thúc, nhẹ quá!” Tần Vũ không hài lòng nói với Dương Sơn.
Dương Sơn vội khuyên nhủ: “Tam điện hạ, không nên tập quá nhiều, nên dừng lại thôi.”
Dương Sơn nhìn những vết đỏ trên người Tần Vũ, lại thấy vẻ mặt dường như không hề cảm thấy đau đớn của cậu, trong lòng không khỏi lo lắng.Từ khi Tần Vũ sáu tuổi, họ đã cùng nhau đến Vân Vụ sơn trang, ba năm qua họ đã chứng kiến cậu bé này lớn lên.Ai lại nhẫn tâm đánh một đứa trẻ như vậy? Nhưng Dương Sơn buộc phải làm vậy, vì đây là bài tập rèn luyện ngoại công, rèn luyện khả năng chịu đòn.
“Nếu người đánh không thật lực, vậy để ta tự đánh.” Tần Vũ lắc đầu cười, vừa nói vừa với lấy mộc côn.
Dương Sơn thấy vậy, vội lùi lại, không cho Tần Vũ lấy côn, hoảng hốt nói: “Được rồi, được rồi, ta sẽ đánh mạnh hơn, được chứ? Ta biết rồi.”
Dương Sơn không dám để Tần Vũ tự đánh.Cậu mà tự đánh thì chắc chắn sẽ tự hành hạ đến mức tận cùng.Dương Sơn vẫn còn nhớ cái ngày mà toàn thân Tần Vũ bầm dập.
Bộp! Bộp! Bộp! Bộp!…
Mộc côn liên tục giáng xuống người Tần Vũ.Cậu mím chặt môi, ưỡn người chịu đựng, không hề kêu than một tiếng.Những vệt đỏ hằn lên da thịt khiến Dương Sơn cảm thấy xót xa.Lúc bằng tuổi cậu, hắn còn đang chăn trâu ngoài đồng.Còn Tần Vũ, Tam điện hạ của Trấn Đông vương phủ, lại không hề lãng phí thời gian, miệt mài luyện tập, luôn cố gắng đạt đến giới hạn của cơ thể.
Ánh mắt Tần Vũ sáng như sao, nhìn vào ánh mắt đó, người ta có thể thấy quyết tâm của cậu kiên định như núi Thái Sơn, không gì lay chuyển được.
***
“Tiểu Vũ, hôm nay luyện tập hơi quá sức rồi, ngày mai phải giảm bớt đi một chút.”
Tần Vũ nằm sấp, một lão giả tóc bạc phơ vừa xoa bóp vừa ân cần nói với cậu.Lão giả này là Ông Nhàn, một cao thủ y đạo hàng đầu trong Trấn Đông vương phủ.Việc Tần Đức phái Ông Nhàn đến Vân Vụ sơn trang đã khiến nhiều người trong vương phủ không khỏi ngạc nhiên, không hiểu vì sao lại cần đến một cao thủ y đạo ở nơi này.
“Không sao đâu ạ, Ông gia gia có thủ pháp xoa bóp độc đáo, lại thêm dược tửu nữa, ngày mai con sẽ không thấy gì đâu.” Tần Vũ nhếch mép, không để ý lắm.
Động tác xoa bóp của Ông Nhàn không nhanh nhưng lại rất có quy luật, lúc thì xoa, lúc thì bóp, lúc thì điểm, lúc thì vỗ, mỗi phương pháp đều khác nhau.Thêm vào đó, tay Ông Nhàn còn xoa đầy dược tửu, kết hợp với bí pháp xoa bóp độc đáo của lão, dược hiệu sẽ nhanh chóng thấm vào cơ thể Tần Vũ.Thấy bộ dạng của Tần Vũ, Ông Nhàn cười rồi lắc đầu, đồng thời điều khiển chân khí trong cơ thể, hòa vào bí pháp xoa bóp.
“Thật là dễ chịu!” Tần Vũ cảm thấy cơ thể không ngừng ấm lên, không kìm được kêu lên.
Ông Nhàn mỉm cười.Nếu không phải lão tự nguyện, thì dù người đó có địa vị cao đến đâu, lão cũng không dốc toàn lực.Nội lực trong cơ thể lão không còn nhiều, nhưng đối với Tần Vũ, Ông Nhàn thực sự quan tâm.Thấy một đứa trẻ ngày ngày luyện tập chăm chỉ như vậy, làm sao lão không mềm lòng cho được?
“Được rồi, Tiểu Vũ, lần sau sau khi luyện tập không cần cố quá sức.Cả Triệu Vân Hưng nữa, cái phương pháp huấn luyện cực hạn gì đó, nếu không có ôn tuyền ở Vân Vụ sơn trang và ta ngày ngày đả thông kinh mạch, dung nhập dược hiệu của dược tửu vào cơ thể con, con chịu sao nổi!” Ông Nhàn thở dài, rõ ràng là bất mãn với Triệu Vân Hưng.
Tần Vũ cười tươi với Ông Nhàn: “Dạ, con biết rồi, Ông gia gia tốt nhất.Ông gia gia ngủ sớm đi ạ, tạm biệt!”
Ông Nhàn mỉm cười gật đầu.Tần Vũ liền ra khỏi phòng của Ông Nhàn.Đêm nay, trời đầy sao, sáng lấp lánh.
“Lão sư đi rồi, suốt ngày huấn luyện, thân thể ta càng ngày càng mạnh, khối lượng huấn luyện tất phải tăng lên, ngoài ra…cũng nên tìm thêm vài phương pháp huấn luyện khác.” Tần Vũ nhìn sao trời, nghĩ thầm.
Sau đó, Tần Vũ đi thẳng tới mật thất tại Bắc uyển.Cậu đã nắm rõ các phương pháp mở cơ quan trong lòng.
Bước vào mật thất chứa đầy bí tịch, trên chiếc bàn dài có một đống sách.Tần Vũ không dọn dẹp chúng, vì phương pháp mở mật thất chỉ có cậu và Liên Ngôn biết.Tần Vũ lập tức tìm kiếm trong số đó hai mươi tám loại bí tịch ngoại công.Mỗi loại có phương pháp tu luyện riêng, Tần Vũ hy vọng có thể tìm được một phương pháp phù hợp với mình.
Đột nhiên, một màu vàng kim thu hút sự chú ý của Tần Vũ.Trong chín mươi sáu quyển bí tịch, chỉ có một quyển được làm bằng giấy vàng, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, vô cùng nổi bật, đó chính là “Tổ Long quyết”.Một ý niệm chợt lóe lên trong đầu Tần Vũ.
“Trước đây ta tu luyện nội công không thành, nhưng hiện tại ta luyện thân thể cũng đã hơn một năm, so với trước đã mạnh hơn rất nhiều, nói không chừng vấn đề với đan điền đã tự biến mất.”
Tần Vũ nghĩ vậy.Người bình thường nếu có bệnh trong người, sau khi tu luyện công phu, bệnh tật sẽ tự động tiêu tan.Nhưng Tần Vũ đã quên rằng đan điền của mình khác với người thường, đó không phải là bệnh mà là do bẩm sinh.
Nhưng Tần Vũ vẫn còn là một đứa trẻ, luôn mong muốn sức mạnh bản thân nhanh chóng tăng lên, suy nghĩ như vậy cũng là điều dễ hiểu.
“Dù thế nào, cứ thử xem sao, không thể lãng phí thời gian.”
Tần Vũ liền khoanh chân ngồi lên giường, lấy Tổ Long quyết rồi chiếu theo nội dung đệ nhất thiên bắt đầu tu luyện, tâm linh trống rỗng, bước vào trạng thái mơ hồ…
Một lúc sau, Tần Vũ cảm thấy thiên địa linh khí bị hấp thu vào trong cơ thể thành một luồng nhiệt di chuyển, so với hơn một năm trước thì luồng nhiệt lớn hơn nhiều.
“Quả nhiên, thân thể khỏe mạnh thì hấp thu thiên địa linh khí nhanh hơn nhiều.Bắt đầu vận chuyển thôi.”
Tần Vũ lập tức dùng ý niệm khống chế luồng nhiệt trong cơ thể, vận chuyển theo quỹ đạo được chỉ dẫn trong Tổ Long quyết.Luồng nhiệt không ngừng chuyển dịch, sau đó bị dẫn vào đan điền.Tần Vũ vô cùng kích động, tập trung cảm nhận xem luồng nội lực nhỏ bé này có bị tán ra hay không.
“Nhất định không được tán ra, nhất định không được.” Tần Vũ hy vọng, tập trung chú ý, toàn bộ tinh thần cảm nhận luồng nội lực.Quá trình luyện tập khắc nghiệt đã rèn luyện tinh thần của Tần Vũ, khiến nó trở nên mạnh mẽ hơn người thường rất nhiều.Cậu cảm thấy rõ ràng nội lực trong đan điền từ từ tan ra, sau đó phân tán theo bốn phương tám hướng.
“Lại thất bại nữa.” Tần Vũ thở dài.
Đột nhiên…
“Không đúng!” Tần Vũ như vừa phát hiện ra một bí mật động trời.Tinh thần cậu hoàn toàn tập trung vào luồng nội lực đang tan rã.Mặc dù phần lớn nội lực tán vào không khí, nhưng một phần nhỏ lại thấm vào cơ nhục và xương cốt.
Chính xác hơn, cơ nhục và xương cốt của Tần Vũ như đất khô cằn, còn nội lực như dòng nước.Nước chảy trên đất khô, một phần sẽ bị hấp thụ.Đó là điều hiển nhiên.Mặc dù nội lực thoát ra bên ngoài, nhưng một phần năng lượng của nó đã bị hấp thụ.
Ánh mắt Tần Vũ rực sáng.
“Tuyệt vời, tuyệt vời, tuyệt vời!” Tần Vũ run rẩy vì kích động.”Dược hiệu của dược tửu có thể bồi bổ cơ bắp, nhưng làm sao so sánh được với nội lực? Ta không thể tích tụ nội lực, nhưng cơ bắp lại có thể hấp thụ năng lượng của nội lực, khiến ngoại công tu luyện nhanh chóng hơn!” Tần Vũ lúc này vô cùng hưng phấn, thậm chí còn nghe thấy tiếng tim mình đang đập.
“Phụ Vương, con nhất định sẽ thành công!” Ánh mắt Tần Vũ rực lửa.Cho tới bây giờ, cậu chưa từng tự tin đến thế.
Tần Vũ tu luyện ngoại công, bước trên con đường gian nan và tăm tối, nhưng giờ đây, một tia sáng bình minh đã lóe lên…
