Chương 1295 Chương 1307: Phong Yêu đệ ngũ cấm

🎧 Đang phát: Chương 1295

Táng Cổ Giới, có rất ít tộc nhân gia tộc đến đây, Cửu Minh Sơn đã là tận cùng,
mà Táng Cổ Địa này, bao nhiêu năm qua cũng là tận cùng của họ.
Không phải không có người xông qua đây được, nhưng số lượng rất ít, hơn nữa dù
cho xông qua, cũng không đi đến Vụ Trung Thiên cuối cùng, cho dù là Đạo Cảnh,
đến một cửa Vụ Trung Thiên cũng không đi được bao nhiêu bước.
Mạnh Hạo đứng bên Táng Cổ Giới, nhìn bóng đêm, ánh mắt chớp động kỳ dị, im
lặng một hồi, hắn truyền ra thần niệm, Binh Dũng lập tức cất bước, đi vào
trong Táng Cổ Giới.
Vừa đặt chân vào, tất cả khe nứt hư vô trong Táng Cổ Địa đột nhiên mở rộng,
như những cái miệng lớn phủ đầy, phong tỏa toàn bộ khu vực.
Bên trong mỗi một khe nứt hư vô, Mạnh Hạo nhìn thấy một thế giới, bên trong
mỗi một thế giới tồn tại một chỗ thí luyện.
Còn có một cỗ uy áp truyền ra từ những khe nứt hư vô, trong đó có một số cái
làm Mạnh Hạo cảm nhận được uy áp ngang với Binh Dũng.
Ngay khi cảm nhận được khí tức khủng bố này, ánh mắt Mạnh Hạo lóe lên, đây là
lần đầu tiên hắn gặp phải khu vực trong tổ địa mà Binh Dũng cũng không thể đi
qua an toàn.
“Tựa như mê cung…đi qua những khe nứt thí luyện, có liên quan tới vận số,
cũng có liên quan tới tu vi.” Thần sắc Mạnh Hạo quyết đoán, Binh Dũng hai mắt
sáng lên, đưa Mạnh Hạo bước tới, chọn một khe nứt đi vào.
Đồng thời, trên bầu trời, đệ thất tổ nhíu mày, trong mắt lóe lên, hắn mơ hồ
nhận ra Táng Cổ Giới khác thường.
– Có gì không đúng….
Đệ thất tổ trầm ngâm, ánh mắt quét qua mặt đất, nhìn về xa xa, đột nhiên hắn
chấn động ầm ầm.
– Hả? Thần thức tỏa ra, sau đó, đệ thất tổ giật mình.
Hắn phát hiện, toàn bộ tổ địa, vô thức trào ra không ít sương mù, bao phủ toàn
bộ khu vực, cảnh tượng này chưa bao giờ xuất hiện, càng làm hắn lo sợ, là Táng
Cổ Địa bao nhiêu năm rồi không ai đi vào Vụ Trung Thiên, dường như tổ địa dẫn
động sương mù, làm cho sương mù bên đó càng thêm tuôn trào.
Biến hóa này, làm ánh mắt đệ thất tổ co rút, nghiền ngẫm.
Phương Đạo Hoằng không dám tới gần, dừng lại bên cạnh Táng Cổ Địa, nhìn Mạnh
Hạo biến mất trong khe nứt, hắn chần chờ một chút, nhưng nghĩ đến đau khổ
trước đó, hít sâu một hơi, không dám rời đi, mà ngồi đó lặng lẽ chờ đợi.
Mạnh Hạo đặt chân vào khe nứt, là một mảnh trời đất mênh mông, trong thiên địa
có một khe nứt lớn, đó là cửa.
Hắn vừa xuất hiện, xung quanh bùng lên những đoàn u hỏa, lao thẳng tới Mạnh
Hạo, vừa đến gần, liền tự nổ.
Ầm ầm, Binh Dũng vung đại kiếm, khí tức Chuẩn Đạo bùng nổ, những u hỏa tự nổ
chưa đến gần đã bị chặn giữa không trung.
Thần sắc Mạnh Hạo như thường, ngồi trên Binh Dũng tiến tới, không lâu sau,
liền đến khe nứt trên trời, khi đi ra, hắn xuất hiện ở một chỗ trong Táng Cổ
Địa, cách khe nứt đi vào xa chừng ngàn trượng.
Ở xung quanh hắn dày đặc khe nứt, nơi này đúng như hắn nghĩ, quả thật là một
chỗ mê cung, mỗi một khe nứt đều là đường đi.
“Loại mê cung này, làm sao mới đi tới trung tâm…” Mạnh Hạo nhíu mày, trầm
ngâm, ánh mắt lóe lên, dứt khoát nhắm mắt, lập tức khí tức Phong Yêu tràn ra,
mơ hồ cộng hưởng với bia đá ở trung tâm.
Một lát sau, Mạnh Hạo mở mắt, không chần chờ, khống chế Binh Dũng lùi một
bước, đi vào trong một khe nứt.
Đi vào khe nứt, thế giới này giông tố ầm ầm, bầu trời đầy mây, mặt đất thành
biển, từ xa sóng lớn cuốn tới, cao mấy chục trượng rít gào ập tới.
Có những bóng đen biến ảo dưới đáy biển, nhảy vọt lên, hóa thành những cái xúc
tua lớn tới gần Mạnh Hạo, tu vi Cổ Cảnh trào ra.
Mạnh Hạo bình thản, Binh Dũng vung tay trực tiếp ấn xuống mặt biển, trên người
lấp lánh ánh sáng lam, nháy mắt biển rộng bên dưới đóng băng, nhanh chóng lan
tràn, rắc rắc vang lên, chỉ trong mấy hơi thở, nhìn ra, toàn bộ biển rộng đã
đông cứng!
Sóng biển đông lại, những xúc tua cũng thành pho tượng, những khí tức Cổ Cảnh
dưới đáy nước cũng đóng băng lại.
Binh Dũng bước đi, đưa Mạnh Hạo đi thẳng không trung, đi vào cửa ra, khi xuất
hiện, hắn lại gần trung tâm Táng Cổ Địa này hơn một chút.
Không chần chờ lựa chọn, dựa vào cổng hưởng với Phong Yêu trong xa xăm, Mạnh
Hạo đi vào khe nứt thứ ba.
Cứ thế, trong mấy ngày, hắn đi qua trăm khe nứt, trong đó hầu hết đều có tồn
tại ngang với cường giả Cổ Cảnh.
Còn có 3 khe nứt, Mạnh Hạo gặp được sinh linh khủng bố xấp xỉ Cổ Cảnh đỉnh
phong.
Một lần nguy cấp nhất, hắn gặp được một nam nhân trung niên, thân thể người
này hư ảo, nhưng bùng nổ tu vi lại là Chuẩn Đạo Chí Tôn.
Trận chiến này, trời long đất lở, Binh Dũng dù thắng, nhưng cũng bị tổn hại.
Một đường đi, trình độ khó khăn làm Mạnh Hạo kinh hãi, nếu không nhờ Binh
Dũng, với lực lượng của Mạnh Hạo, căn bản không thể đặt chân tới đây, có thể
nói, lần tạo hóa này vốn không thuộc về Mạnh Hạo!
Mạnh Hạo cảm thấy khó khăn, nhưng Phương Đạo Hoằng ở ngoài Táng Cổ Địa thấy,
vận số của Mạnh Hạo làm hắn rung động, hắn là trưởng lão gia tộc, biết rõ Táng
Cổ Địa khủng bố.
Thế giới trong trăm ngàn khe nứt này không phải cố định, mà sẽ liên tục biến
hóa, thiên địa bên trong có thể xuất hiện Linh Cảnh, có khi là Tiên Cảnh, có
khi là Cổ Cảnh, về phần cảnh giới Chuẩn Đạo, cũng có rất nhiều, mà khủng bố
nhất lại là Đạo Cảnh!
Hơn nữa bước ra khe nứt, hoàn toàn là xuất hiện ngẫu nhiên, làm cho muốn đi
qua chỗ này lại càng khó.
Nơi này, khi đó lão tổ đời một già đi, tự mình sáng tạo ra, quỷ dị thần bí.
– Hắn xông qua 100 lần, mỗi lần đều chính xác, ngày càng gần trung tâm! Chẳng
những Phương Đạo Hoằng cho là vậy, ngay cả đệ thất tổ trên không trung cũng
nhìn thấy Mạnh Hạo đi qua lại trong khe nứt khắp nơimột âm thầm kinh hãi.
– Thằng nhãi này, chẳng lẽ biết đường đi? Không thể nào, chỗ này căn bản
không tồn tại đường đi, nhưng vận số của hắn quá tốt đi chứ, cơ bản không lãng
phí một lần nào, mỗi lần đi ra khe nứt đều gần trung tâm hơn một bước.
Trong khi Phương Đạo Hoằng cùng đệ thất tổ giật mình, Mạnh Hạo lại vào một khe
nứt, không ngừng tiến tới, cuối cùng một ngày sau, khi hắn đi ra, đã đặt chân
vào trung tâm Táng Cổ Địa!
Ở phía trước, có một bia đá lớn, dựng trên mặt đất, tỏa ra u quang!
Nhưng ở trong mắt Mạnh Hạo, hắn nhìn thấy không phải bia đá, mà là thanh niên
trường bào ngồi đó, đang ngẩng đầu nhìn Mạnh Hạo.
Ánh mắt hai người nhìn nhau, trong đầu Mạnh Hạo ầm một cái, Phong Yêu Cổ Ngọc
trong túi trữ vật rung động mãnh liệt chưa từng có.
– Ngươi có thể đến trước mặt ta, tu vi hẳn là Cổ Cảnh đỉnh phong, chỉ kém Đạo
Cảnh một tia, cũng hiểu biết sâu sắc về căn nguyên.
– Năm đó ta rời Sơn Hải Đại Giới, có người nói với ta, bảo ta để lại một tia
thần thức, để lại một tia hy vọng cho Phong Yêu nhất mạch…
– Cho nên, ta để lại đạo pháp, phát tán trong Sơn Hải, được vô số người thu
lấy…Ở trong Cửu Đại Sơn Hải, ta dùng pháp sáng lập nhiều chỗ Táng Cổ Địa.
Bất cứ chỗ Táng Cổ Địa nào đều có pháp của ta, chỉ có Phong Yêu nhất mạch mới
lấy được truyền thừa chân chính.
– Chỗ mà ngươi thấy, chỉ là một trong đó, Cửu Đại Sơn Hải, tổng cộng hơn 90
ngàn chỗ, pháp có thể cho mọi người thấy, nhưng truyền thừa chỉ giới hạn 4
lần.Sau 4 lần, thần niệm ta để lại trong Táng Cổ Địa sẽ tiêu tán trong sơn
hải, không còn hiển hóa, hiện tại…chính là lần thứ tư.
– Ta không phải tu sĩ Sơn Hải Đại Giới, bất ngờ đến đây, cơ duyên xảo hợp,
trở thành Phong Yêu đời năm, chỉ có thể ở Sơn Hải Đại Giới một ngàn năm, cấm
của ta, tên là Chính và Phản.
– Khe nứt hư vô, như một mặt gương, Chính và Phản, ở trong gương, cũng ở
trong lòng người.
– Nơi này có 100 ngàn khe nứt, nơi này…Là Yêu Phong đệ ngũ cấm của ta…
Chính Phản Cấm! Thanh niên nhẹ nhàng nói, vung tay lên, trong tay hắn xuất
hiện một khe nứt nhỏ, chậm rãi xoay tròn trong tay.
Đồng thời, 100 ngàn khe nứt xung quanh cũng xoay tròn, cảnh tượng quỷ dị khiến
đệ thất tổ cùng Phương Đạo Hoằng mở to mắt, đầu ông ông.
– Đây là căn nguyên
Chính và Phản, ta nói Chính, có thể nuốt thiên địa…Thanh niên nhàn nhạt
nói, toàn bộ khe nứt chợt mở rộng, toàn bộ khu vực Táng Cổ, cả địa, nháy mắt
vặn vẹo, thậm chí Phương gia bên ngoài, toàn bộ Đông Thắng Tinh cũng xuất hiện
vặn vẹo.
Tựa như một cỗ lực lượng khủng bố không thể nói rõ, muốn cắn nuốt Đông Thắng
Tinh!
Cấm pháp khủng bố như vậy, làm cho tâm thần Mạnh Hạo nổ ầm ầm, hắn không thể
ngờ, đệ ngũ cấm…có lực lượng rung trời chuyển đất như thế!
– Ta nói Phản, thì thả bầu trời…Giọng thanh niên vang lên, toàn bộ khe nứt
nháy mắt co rút, lập tức khu vực Táng Cổ, địa, tổ trạch Phương gia, cùng Đông
Thắng Tinh, lập tức khôi phục như thường.
Mọi chuyện thay đổi quá nhanh, cho nên mọi người không phát hiện biến hóa.
Nhưng trong lòng đất tổ trạch Phương giam ở hang đá, mấy vị lão tổ Phương gia
vốn không thức tỉnh, nhưng nháy mắt này thân thể chấn động, đều mở mắt ra.
Nhất là vị Địa Tổ Phương gia ở trong sâu nhất, khi hắn mở mắt, bầu trời thất
sắc, thiên địa biến hóa.
– Chính và Phản, nuốt và thả, đây cấm của ta…Ngồi trước mặt ta, cảm ngộ
cấm pháp của ta, Phong Yêu nhất mạch…Khi chín cấm quy nhất, Sơn Hải Đại
Giới, trở về Phong Yêu!
– Nếu ngươi có cơ duyên rời Sơn Hải Đại Giới, nếu thế gian còn có Thiên Bình
Tử của ta, ngươi đã tìm tới ta, ta thiếu Phong Yêu nhất mạch, ta hộ đạo cho
ngươi.Thanh niên nhàn nhạt lên tiếng, nhắm mắt lại.
———-oOo———-
Ngã Dục Phong Thiên
Nhĩ Căn

☀️ 🌙