Truyện:

Chương 1293 Phản khống khôi lỗi 2

🎧 Đang phát: Chương 1293

– Dương Quá vừa rồi cố ý giúp Lữ Tiểu Linh, không biết có phải tôi nhìn lầm không.
Khâu Mỹ Vi nói nhỏ.
– Thật á?
Lữ Chính Cường nhướng mày, nhìn về phía Lữ Tiểu Linh và gã đại hán.Lúc này hai người sắp phân thắng bại.
Lục Thiếu Du không khách khí thu hồi ba con rối, chuẩn bị tấn công gã thanh niên mặc đồ lòe loẹt kia.Mất đi con rối, gã không còn sức phản kháng.Lục Thiếu Du cũng cảm nhận được biến động sau lưng.Lữ Tiểu Linh và đại hán kia dường như sắp quyết đấu xong.
Trong không gian rộng lớn, một luồng kình khí kinh người bùng nổ, không gian như muốn sụp đổ.
Ầm ầm.
Cuối cùng, trong ánh sáng chói lòa vang lên tiếng nổ lớn, năng lượng chấn động khuếch tán ra xung quanh.
Ầm ầm.
Tiếng nổ vang lên liên tục, đá vụn bắn ra tứ tung.Trên không trung, hai bóng người bị đánh bay, Thiên La Linh Tán và trường thương trên tay Lữ Tiểu Linh và đại hán đều ảm đạm, sắc mặt trắng bệch.
Phụt…phụt.
Cả hai người đều cảm thấy huyết khí trong cơ thể cuồn cuộn, miệng phun ra máu tươi.Hai người đều bị thương, không ai chiếm được lợi thế.
– Chết tiệt!
Lục Thiếu Du thầm mắng, lao thẳng về phía Lữ Tiểu Linh, không muốn đối phó với gã thanh niên của Thần Kim Các kia.An nguy của người yêu vẫn quan trọng hơn.
Vèo vèo.
Lục Thiếu Du vừa động, Lục Tâm Đồng đã xuất hiện bên cạnh Lữ Tiểu Linh.
– Tiểu Linh tỷ, tỷ sao rồi?
Lục Tâm Đồng đáp xuống bên cạnh Lữ Tiểu Linh, đưa cho nàng một viên đan dược.
– Tỷ không sao, có lẽ chỉ có thể dừng bước tại đây thôi.
Lữ Tiểu Linh có rất nhiều đan dược, nhưng nàng không từ chối của Lục Tâm Đồng, nhanh chóng nhận lấy rồi nuốt vào:
– Tâm Đồng, tỷ không còn sức chiến đấu nữa, ngọc giản cũng không đủ.Ngọc giản này cho muội, muội nhất định phải vào top mười.
– Tiểu Linh tỷ, ngọc giản của muội có lẽ cũng đủ rồi, muội sẽ giúp tỷ đoạt thêm, tỷ cũng sẽ vào được top mười.
Lục Tâm Đồng nói.
– Thực lực của tỷ yếu hơn các muội nhiều, dù vào top mười cũng chỉ là hư danh.
Lữ Tiểu Linh kín đáo đưa ngọc giản trong người cho Lục Tâm Đồng:
– Tỷ không còn sức chiến đấu nữa, số ngọc giản này giao cho muội.Nhất định phải giành được thành tích tốt, đừng làm Phi Linh Môn mất mặt.
– Tiểu Linh tỷ, muội sẽ cố gắng.
Lục Tâm Đồng không từ chối, Lữ Tiểu Linh quả thực không còn sức chiến đấu nữa.
– Cô bé này, dường như đã trưởng thành hơn nhiều.
Lục Thiếu Du nhìn Lữ Tiểu Linh rồi mỉm cười.Vào top mười mà không có thực lực thì cũng chỉ là hư danh, sẽ bị người khác chỉ trích.Hắn chỉ muốn bảo vệ an toàn cho các nàng, còn việc các nàng có vào được top mười hay không thì phải dựa vào thực lực của chính mình.
Lục Thiếu Du dừng lại, Lữ Tiểu Linh đã ngừng chiến, chắc là không có việc gì.Hắn lạnh lùng nhìn gã đại hán vừa tấn công Lữ Tiểu Linh.Nhưng Lục Tâm Đồng đã nhanh hơn một bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng về phía gã.
– Đáng chết!
Gã đại hán không quan tâm tới vết thương, nhanh chóng bỏ chạy.Thiếu nữ này toàn thân là độc, lại có tu vi Linh Vương nhất trọng, ra tay tàn độc.Ngay cả lúc hắn còn khỏe mạnh cũng không phải đối thủ của nàng, huống chi bây giờ.
Đối thủ bị Lục Tâm Đồng đoạt mất, Lục Thiếu Du chỉ cười khổ.Trong tâm trí hắn, gã thanh niên của Thần Kim Các đã nhanh chóng trốn đi.Nhìn sắc trời, ngày cuối cùng sắp kết thúc.Hắn còn phải đánh bại một người nữa mới đảm bảo được vị trí trong top mười.
– Thôi thì chọn ngươi vậy.
Lục Thiếu Du thấp giọng quát, lao về phía gã thanh niên mặc đồ lòe loẹt kia.
Gã thanh niên của Thần Kim Các thấy Lục Thiếu Du nhìn về phía Lữ Tiểu Linh và đại hán, thừa cơ bỏ chạy.Nhưng hắn chưa kịp trốn xa thì cảm thấy tay và chân nóng rực.Hắn vội cúi xuống thì thấy hai đạo hỏa diễm nóng bỏng quấn quanh tay chân mình, giống như dây mây, trói chặt hắn.
– Ngươi có thể rời khỏi đây rồi đó.
Một tiếng quát lạnh lùng vang lên bên tai hắn.Một thanh niên mặc cẩm bào xuất hiện, dáng người gầy gò, cao ngất, hai mắt lạnh lẽo, khí tức đạt tới Linh Suất cửu trọng.
Ầm.
Một chưởng in linh lực đánh ra, gã thanh niên kia bị đánh xuống đất.Mặt đất trên quảng trường bị rạn nứt.
Phụt.
Gã thanh niên phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch.Hắn đã bị trọng thương, con rối bị hủy, linh hồn bị thương nặng.Bốn con rối rất quan trọng đối với hắn, vì chúng là bổn mạng khôi lỗi của hắn.Linh hồn lực bên trong khôi lỗi bị phá hủy, cộng thêm một chưởng của thanh niên mặc cẩm bào, thương thế của hắn không hề nhẹ.
– Giao ngọc giản ra.
Thanh niên mặc cẩm bào đáp xuống trước mặt gã.
Gã không thể cự tuyệt, theo quy định, nếu không giao ra sẽ bị đánh chết.Hắn nhanh chóng móc ngọc giản ra, ánh mắt trống rỗng.
Vèo.
Một bóng xanh xuất hiện, nhanh như điện chớp cướp lấy ngọc giản trên người gã.Người đó chính là Lục Thiếu Du.
– Muốn chết!
Thanh niên mặc cẩm bào quát lạnh.Hắn không ngờ lại có chuyện bọ ngựa bắt ve, chim sẻ núp sau.Hắn biến mất tại chỗ, đột ngột xuất hiện trước mặt Lục Thiếu Du, đánh ra một chưởng.
– Cút ngay!
Lục Thiếu Du quát lạnh, tay áo run lên, linh lực tràn ra.Hai cỗ lực lượng va chạm.
Ầm ầm.
Âm thanh trầm thấp vang vọng trên không trung, kình khí bắn ra tứ phía.Thanh niên mặc cẩm bào bị đẩy lùi mấy bước, Lục Thiếu Du cũng loạng choạng.

☀️ 🌙