Chương 129 Không Có Chuyện Gì, Ngươi Vẫn Còn Là Một Xử Nam (3)

🎧 Đang phát: Chương 129

Mã Tiểu Đào cau mày, cái lạnh thì nàng còn xoay xở được, chứ nóng thế này…Chính nàng còn bị tà hỏa thiêu đốt đến sống dở chết dở, huống chi Hoắc Vũ Hạo có dòng khí lạnh băng kia bảo vệ mà còn chẳng hạ nhiệt được, nàng biết làm sao?
Đường cùng, Mã Tiểu Đào đành ôm chầm lấy Hoắc Vũ Hạo, một lần nữa nhảy xuống Hải Thần hồ.Nàng định dùng dòng nước băng giá này để điều hòa nhiệt độ cơ thể hắn, bởi lúc này thần trí Hoắc Vũ Hạo đã hoàn toàn chìm vào mộng mị.
Dường như cái ôm của nàng đã khơi dậy điều gì đó trong hắn, Hoắc Vũ Hạo bắt đầu giằng xé quần áo, đôi tay cũng không yên phận mà sờ soạng khắp người Mã Tiểu Đào.
“Ách! Thằng nhóc này định làm gì? Rốt cuộc nó đã ăn phải cái gì vậy?”
Mã Tiểu Đào tuy lớn hơn Hoắc Vũ Hạo bảy tám tuổi, nhưng dù sao vẫn là một thiếu nữ.Bị hắn sờ soạng lung tung, vô tình chạm vào những chỗ mẫn cảm, nàng nhất thời vô cùng lúng túng.Nhưng rõ ràng Hoắc Vũ Hạo đang gặp chuyện, mà dường như lại do chính tay nàng gây ra.Vì vậy, Mã Tiểu Đào không thể đẩy hắn ra, chỉ có thể cố gắng ngăn không cho hắn sờ mó lung tung thêm nữa.
Dần dần, quần áo trên người Hoắc Vũ Hạo bị hắn tự cởi sạch, cả người ngâm trong nước giúp hắn dần tỉnh táo lại.Nhưng hai chân lại vô thức ôm chặt lấy hông Mã Tiểu Đào, hai tay quấn lấy cổ nàng, ngọ nguậy không yên.
Mã Tiểu Đào hoàn toàn rối trí, nàng xấu hổ tột độ và chỉ muốn tống cổ Hoắc Vũ Hạo xuống hồ, nhưng không thể! “Trời ạ, cuối cùng thì thằng nhóc này cũng chịu yên rồi.”
Có lẽ Hoắc Vũ Hạo không hề biết, trong cơn mơ màng, hắn đã chiếm được một món hời lớn.Hai chân hắn quấn chặt lấy hông Mã Tiểu Đào, gót chân chạm vào nơi đầy đặn phía sau.Hai cánh tay ôm ghì lấy nàng, lồng ngực áp sát vào ngực nàng.
Mã Tiểu Đào rất nhanh đã nhận ra điều bất thường, bởi vì nàng cảm nhận được một vật gì đó thô ráp đang cọ xát trên bụng mình.
Con gái thường trưởng thành sớm hơn con trai, huống chi Mã Tiểu Đào đã là một thiếu nữ hai mươi tuổi.Nàng ngẩn người một lát, rồi dần dần hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
“Mẹ kiếp, bà lỗ nặng rồi! Thằng nhóc này rốt cuộc bị cái quái gì vậy?”
Cuối cùng, Mã Tiểu Đào không thể nhịn được nữa mà quát lên, vội vàng kéo tay Hoắc Vũ Hạo xuống, muốn thoát khỏi cái ôm của hắn.
Hoắc Vũ Hạo lúc này đã hoàn toàn chìm vào trạng thái mơ hồ do ảnh hưởng của Kình Giao vạn năm.Tuy thân thể hắn chưa phát triển hoàn thiện, nhưng “tiểu huynh đệ” lại đang ngẩng cao đầu.Cánh tay vừa buông xuống liền chụp lấy vật mềm mại trước ngực Mã Tiểu Đào, ngón tay vừa vặn đặt lên nụ hoa đã sớm căng cứng.
Mã Tiểu Đào bị hắn chộp lấy, nhất thời tay chân bủn rủn.Ngay sau đó, nàng cảm thấy cả người Hoắc Vũ Hạo đột nhiên cứng lại.Rồi cái vật thô ráp kia dường như đang run rẩy, từng dòng chất lỏng nóng hổi phun trào lên quần áo nàng.
“Huhu…hết mặt mũi nào nhìn ai nữa.Đã thế lại còn bị một thằng nhóc dâm loạn thế này.”
Mã Tiểu Đào cảm thấy mặt mình lúc này còn đỏ hơn cả Hoắc Vũ Hạo.
Cũng may, hình như Hoắc Vũ Hạo đã giải quyết xong vấn đề dương khí quá thừa trong cơ thể, hắn nằm im trên người nàng, hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.
“Ta…ta muốn giết nó.” Mã Tiểu Đào hận không thể một tát giết chết thằng nhóc này.
Mặc dù nó mới mười hai mười ba tuổi.Nhưng…nhưng…tuy hai người chưa làm gì quá đáng, nhưng đối với một cô gái mới lớn như nàng, chuyện này đã quá mức kinh khủng rồi.Dù Hoắc Vũ Hạo nhỏ hơn nàng rất nhiều, nhưng vẫn là một thiếu niên!
Lẽ ra ban nãy nàng còn cảm thấy áy náy với hắn, nhưng lúc này thì hoàn toàn không còn chút gì nữa.Nếu tính ra, cuối cùng ai mới là người thiệt thòi đây?
Tuy vậy, cuối cùng nàng vẫn không thể ra tay.Dù sao Hoắc Vũ Hạo cũng đã giúp nàng giải quyết một vấn đề vô cùng khó khăn, hơn nữa sau khi bình tĩnh lại, nàng cũng biết chắc chắn Hoắc Vũ Hạo không hề biết Kình Giao kia lại có tác dụng kỳ lạ đến vậy.
“Xấu hổ chết đi được.”
Mã Tiểu Đào phải rất vất vả mới kéo được Hoắc Vũ Hạo từ trên người mình ném xuống bên cạnh.Nhìn đến chỗ đang “nhất trụ kình thiên” của tên nào đó, Mã Tiểu Đào vội vàng che kín mặt.
“Rốt cuộc hắn có phải chỉ mới mười hai tuổi không vậy! Chỗ kia hình như hơi bị lớn đó a.”
“Mã Tiểu Đào, ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy!”
Mã Tiểu Đào vỗ vỗ lên hai má, rồi hung hăng liếc nhìn Hoắc Vũ Hạo một cái.Thế nhưng nàng không vội vã lên bờ, mà lại ở trong hồ giúp Hoắc Vũ Hạo giặt sạch quần áo, sau đó mới trèo lên.
Nàng khéo léo khống chế Phượng Hoàng Hỏa Diễm hơ khô đồng phục cho mình và Hoắc Vũ Hạo, rồi lại giúp hắn mặc quần áo vào.Lúc này, Mã Tiểu Đào đột nhiên cảm thấy hư thoát, nơi tiểu phúc bằng phẳng kia dường như vẫn còn lửa nóng như trước.Tuy quần áo đã giặt sạch, nhưng sự rung động chưa từng có kia vẫn còn tồn tại.
Nàng đưa tay búng nhẹ vào chỗ vẫn còn “dựng lều” của Hoắc Vũ Hạo, cột cờ kia nghiêng đi rồi lại nhanh chóng bật trở lại.
Mặt Mã Tiểu Đào đỏ bừng, nhưng rồi lại không nhịn được mà khúc khích cười.
“Thật không ngờ người con trai đầu tiên gần gũi nhất với mình lại là tên nhóc này.Hừ, từ giờ mình không còn nợ hắn cái gì nữa.Không được, mình phải đi khỏi đây ngay, không thì lát nữa biết đối mặt với hắn thế nào.Dù sao ở đây cũng gần học viện, chắc là không có nguy hiểm gì đâu.”
Nghĩ vậy, nàng liền quay đầu bước đi, nhưng lại cảm thấy có chút không cam lòng, bèn quay lại bẻ một nhánh cây viết vài dòng chữ.Sau đó mới đá vào mông Hoắc Vũ Hạo một cái, rồi hậm hực bay về đảo Hải Thần.

☀️ 🌙