Chương 1289 Ác bá ở quảng trường Thiên Cương Vực

🎧 Đang phát: Chương 1289

Sau khi Ngôn Trịnh Tân nghe vậy, định lên tiếng thì bị Ngôn Nghiên kéo lại.Ngôn Trịnh Tân hiểu ý, im lặng, rõ ràng không muốn đối đầu với gã tu sĩ kia.
Diệp Mặc thấy gã tu sĩ kia có chút kỳ lạ.Tu vi Ngưng Thể viên mãn, thực lực tầm thường nhưng lại rất hống hách, tướng mạo cũng chẳng có gì nổi bật.
Gã tu sĩ Ngưng Thể thấy Ngôn Trịnh Tân im lặng, trong mắt thoáng vẻ chế giễu.Nhưng gã không để ý đến Ngôn Trịnh Tân nữa, mà tươi cười tiến đến trước mặt Diệp Mặc, chìa tay ra nói:
“Mấy vị bằng hữu muốn đến Thiên Cương ba mươi sáu vực để thử sức phải không?”
Diệp Mặc đáp: “Đúng vậy, chúng ta muốn đến Thiên Cương ba mươi sáu vực.”
Gã tu sĩ nghe Diệp Mặc xác nhận, nụ cười càng tươi, nói tiếp: “Nếu muốn tham gia thí luyện ở Thiên Cương ba mươi sáu vực, cứ đi theo chúng tôi là được, tôi đảm bảo sẽ khiến các vị hài lòng.Các tu sĩ đi vào Thiên Cương ba mươi sáu vực qua ngả Khê Trung của chúng tôi có tỷ lệ rủi ro thấp nhất.Hơn nữa, các vị lại là bạn của Ngôn Trịnh Tân, tôi nhất định sẽ chiếu cố.”
Câu cuối cùng nghe như thể gã và Ngôn Trịnh Tân là bạn cũ, như thể lời đe dọa vừa rồi không phải do gã nói ra.
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Ngôn Trịnh Tân, vì những lời của gã kia hắn không hiểu chút nào.
“Diệp đại ca, anh không biết tình hình ở Thiên Cương vực sao?” Ngôn Trịnh Tân thấy vẻ nghi hoặc của Diệp Mặc thì biết hắn không hề hay biết gì về nơi này.
Diệp Mặc gật đầu: “Đúng vậy, tôi nghĩ đã là nơi dùng để thí luyện thì cứ đến rồi vào thôi, chẳng lẽ còn cần gì khác sao? Cái ngả kia là lần đầu tôi nghe đấy.”
Gã tu sĩ nghe Diệp Mặc nói vậy, biết đám người này lần đầu đến đây, vội vàng tiến lên xua tay ngăn Ngôn Trịnh Tân nói tiếp, rồi tự mình nói với Diệp Mặc: “Mấy vị lần đầu đến đây thì tốt nhất nên đi theo chúng tôi, có gì không biết chúng tôi sẽ giải thích cặn kẽ, sau đó lại có chuyên gia hộ tống các vị vào Thiên Cương ba mươi sáu vực.”
Những điều này Ngôn Trịnh Tân cũng biết, Diệp Mặc đương nhiên không cần hỏi người khác.Hơn nữa, Diệp Mặc không có thiện cảm với gã tu sĩ này.Vừa rồi Ngôn Trịnh Tân muốn giải thích cho hắn thì gã đã xen ngang, thật quá vô lễ.
Đối với Ngôn Trịnh Tân, Diệp Mặc là ân nhân cứu mạng của ba chị em y, nên y không muốn Diệp Mặc bị lừa.Vì vậy, đợi gã kia vừa dứt lời, y liền nói với Diệp Mặc: “Diệp đại ca, hay chúng ta tìm một cái linh tức lâu rồi em sẽ kể lại cho anh nghe, em cứ tưởng anh đã hỏi chuyện này rồi chứ.”
Diệp Mặc định gật đầu thì thấy gã tu sĩ kia lại chen ngang: “Ngôn Trịnh Tân, anh không cần phải giải thích, bằng hữu của anh chúng tôi nhất định sẽ chiếu cố tốt.” Gã này căn bản không để Ngôn Trịnh Tân nói, cực kỳ bá đạo.
Sắc mặt Diệp Mặc lạnh xuống, nhìn chằm chằm gã tu sĩ kia nói một chữ: “Cút.”
Gã tu sĩ nghe Diệp Mặc bảo mình “cút” thì có vẻ kinh ngạc, một lát sau mới phản ứng lại được, gã gào lên: “Mày bảo tao cút? Mày dám bảo tao cút? Có phải có tu sĩ Kiếp Biến bên cạnh thì tưởng mình giỏi lắm rồi không? Gan đấy, mày có gan đấy.”
Gã tu sĩ nói xong liền phát ra một đạo tin tức, rồi lạnh lùng nhìn Diệp Mặc: “Mày chết chắc rồi, ở quảng trường Thiên Cương vực này mà dám bảo ông mày cút hả?” Khóe mắt gã liếc Đường Mộng Nhiêu, nhưng không dám động thủ với Diệp Mặc.Diệp Mặc biết nếu không phải gã kiêng kỵ Đường Mộng Nhiêu thì đã ra tay rồi.
Diệp Mặc tuy nghi hoặc không hiểu sao gã tu sĩ này có thể nhìn ra tu vi của Đường Mộng Nhiêu, nhưng hắn không sợ sự uy hiếp của gã.Thấy vẻ lo lắng trên mặt Ngôn Trịnh Tân, hắn hỏi Ngôn Nghiên: “Ngôn đại tỷ, ở đây giết người có sao không?”
Ngôn Nghiên cũng hơi lo lắng, giờ Diệp Mặc đã hỏi thì cô nhớ ra Diệp Mặc là người quen biết cả Tam thần chủ của Thần Thú sơn mạch.Một người như vậy, sao có thể sợ một tên ác bá ở quảng trường Thiên Cương vực.
Nghĩ vậy, cô trả lời Diệp Mặc: “Tây Tu thành có quy định, tu sĩ cấp thấp chủ động phạm thượng thì có thể giết không tha.Nhưng ở đây thì không ai làm vậy, vì những người chiếm được ngả vào Thiên Cương ba mươi sáu vực đều có chỗ dựa cả.”
Nói xong, cô liếc nhìn gã tu sĩ Kim Kỳ Long, rồi cẩn thận truyền âm cho Diệp Mặc: “Tên Kim Kỳ Long này có hội chủ của Khê Trung thương hội là cao thủ Hóa Chân tầng ba chống lưng, nên người bình thường không dám đắc tội với gã.”
Diệp Mặc thấy ở phía xa có hai tu sĩ Kiếp Biến tầng chín đang đến thì biết nước ở Thiên Cương vực này cũng khá sâu.
Kim Kỳ Long thấy hai tu sĩ Kiếp Biến đến thì lập tức kiêu ngạo, chỉ vào Diệp Mặc nói: “Ở quảng trường Thiên Cương vực mà tên khốn này dám bảo đại diện của Khê Trung thương hội ta đây phải cút, chỉ vì hắn ỷ vào có một tu sĩ Kiếp Biến chống lưng thôi.” Gã tu sĩ liếc nhìn Đường Mộng Nhiêu, ý tứ đã rõ ràng.
Một trong hai tu sĩ Kiếp Biến mới đến ngăn trước mặt Đường Mộng Nhiêu, người còn lại nói với Kim Kỳ Long: “Xúc phạm người của Khê Trung thương hội, giết…”
“Vâng.” Kim Kỳ Long đáp lời, lấy ra một cái roi màu đen đánh về phía Diệp Mặc.Bộ dạng muốn đánh cho Diệp Mặc tan xác ngay lập tức.
Diệp Mặc cười nhạt, không ngờ hai tu sĩ Kiếp Biến này lại muốn ngăn không cho Đường Mộng Nhiêu cứu mình, rồi để Kim Kỳ Long ra tay.
Kim Kỳ Long tuy tu vi Ngưng Thể viên mãn, nhưng trong mắt Diệp Mặc chỉ là một con kiến hôi.Diệp Mặc không thèm lấy pháp bảo ra, trực tiếp đá một cước.
Trong mắt Kim Kỳ Long lộ vẻ khát máu, gã thích nhất là khiêu khích cho đối phương tức giận, rồi dẫm nát đối phương, nhìn Nguyên Anh hoặc Nguyên Thần của đối phương rên rỉ.Cuối cùng mới bóp chết, đó là thú vui của gã.Dựa vào thế lực Khê Trung thương hội ở quảng trường Thiên Cương vực này, không ai dám làm gì gã.
Đáng tiếc, hôm nay gã gặp Diệp Mặc.Cây roi vừa vung ra đã bị khựng lại.Như thể trước roi có cả vạn bức tường ngăn cản, khiến nó di chuyển rất chậm, thậm chí bất động.
Kim Kỳ Long lăn lộn ở Thiên Cương vực này không chỉ trăm năm, đương nhiên không phải kẻ không có kiến thức.Vừa rơi vào tình cảnh này, gã đã biết mình rơi vào “Vực” của đối phương, kinh hãi hét lên: “Ngài là Hóa Chân tiền…”
Nhưng gã chưa kịp nói hết lời đã thấy một cái chân to đạp vào ngực mình.Gã muốn tránh nhưng không thể, dù muốn ngã xuống đất cũng không được.
Răng rắc…Một tiếng vỡ vụn vang lên.
Thân thể Kim Kỳ Long bay lên không trung, nổ tung thành một đống máu, ngay cả Nguyên Thần cũng không còn.Nếu không có vũng máu nơi gã ngã xuống, không ai biết vừa rồi có kẻ tên Kim Kỳ Long ở đây.
Các tu sĩ đứng xem xung quanh hít vào một hơi lạnh.Một cước bá đạo, uy thế quá mạnh.
Hai tu sĩ Kiếp Biến không còn tâm trạng ngăn cản Đường Mộng Nhiêu nữa, bọn chúng chấn động nhìn chằm chằm Diệp Mặc.Một hồi lâu sau, một tên mới chậm rãi mở miệng: “Ngài thật sự là Hóa Chân tiền bối…”
Diệp Mặc lạnh giọng: “Cút, nếu còn dám cản trở ta ở đây thì đừng trách ta đập tan Khê Trung thương hội của các ngươi.”
Diệp Mặc lúc này đã hiểu, ở Tây Tu thành này mà nhẫn nhịn là không được.Phải thể hiện thực lực, chỉ có thực lực mới được tôn trọng.
Vừa rồi hắn một cước giết chết Kim Kỳ Long, hai tu sĩ Kiếp Biến kia đã không dám hỏi tội hắn, trái lại còn đổi cách xưng hô thành “tiền bối”.Làm vậy vừa bớt việc, lại không có sự cố gì.
Những người xung quanh nghe Diệp Mặc nói muốn phá tan Khê Trung thương hội thì đều biến sắc.Khê Trung thương hội cũng là một thương hội không nhỏ ở Tây Tu thành, vậy mà người này dám nói sẽ phá tan Khê Trung thương hội mà không lo lắng gì cả.Hắn còn bá đạo hơn cả Kim Kỳ Long.
Hai tu sĩ Kiếp Biến tầng chín nghe Diệp Mặc nói vậy thì sắc mặt càng biến đổi, nhưng không dám làm gì.Khê Trung thương hội tuy là một thương hội không nhỏ, nhưng chỉ có một tu sĩ Hóa Chân.Nếu người trước mặt thực sự là cao thủ Hóa Chân thì hắn không sợ Khê Trung thương hội.
Hơn nữa, bọn họ không cần nghĩ cũng biết Kim Kỳ Long là hạng người gì, hiển nhiên là gã đã mạo phạm vị tiền bối này.Tu sĩ cấp thấp mạo phạm tu sĩ cao cấp thì bị giết cũng đáng đời.
Trừ phi Khê Trung có thực lực muốn báo thù, Tây Tu thành sẽ không can thiệp.Nhưng trên thực tế, nếu đối phương là tu sĩ Hóa Chân thì Khê Trung thương hội không dám báo thù.
Diệp Mặc thấy hai tu sĩ Kiếp Biến sững sờ nửa ngày không động đậy thì cười lạnh: “Sao, chẳng lẽ phải đợi ta đi đập phá Khê Trung thương hội của các ngươi thì các ngươi mới cút?”
“Ha ha, được, được, Khê Trung thương hội của tôi cũng cần người trẻ tuổi hào kiệt như vậy đến đạp phá.Mạnh Sát tôi muốn thưởng thức loại người hào sảng không sợ cường thế như vậy.” Một giọng nói khàn khàn tục tằng vang lên trước khi hai tu sĩ Kiếp Biến kịp trả lời.Sau đó, một người trung niên vóc dáng to lớn, tóc dài phiêu dật, trông như kẻ lang bạt đang đi tới.
Những người xem xung quanh thấy người này đến thì im bặt, khung cảnh yên ắng.
Diệp Mặc không nhận ra người này, nhưng nhìn tu vi Hóa Chân tầng ba của y, hắn đoán ra đây là hội trưởng Khê Trung thương hội.
“Hội trưởng…” Hai tu sĩ Kiếp Biến thấy người to con đến thì vội khom người thi lễ.
Diệp Mặc biết người này là hội trưởng Khê Trung thương hội, nhưng không hiểu câu nói châm chọc của y có ý gì.Dù ý gì, đối phương cũng chỉ là tu sĩ Hóa Chân tầng ba, hắn không hề sợ hãi.
“Tôi là Mạnh Sát, bằng hữu vừa mới đến Tây Tu thành phải không? Mạnh Sát tôi rất xem trọng tu sĩ hào kiệt như bằng hữu đây.Nếu bằng hữu không chê thì mời đến linh tức lâu của Khê Trung thương hội chúng tôi nghỉ ngơi, Mạnh Sát tôi rất hoan nghênh.” Giọng Mạnh Sát rất chân thành, tư thế cũng rất tiêu sái.
Nhưng Diệp Mặc nghi ngờ, mình vừa giết người của Khê Trung thương hội, còn nói muốn đập nát Khê Trung thương hội của y, sao y còn khách khí với mình như vậy? Cần phải có độ lượng đến mức nào?

☀️ 🌙