Đang phát: Chương 1285
Một tiếng quát vang lên, từ đó phóng ra một đạo hỏa diễm đen kịt, chợt biến thành một con quái điểu bóng lưỡng, to lớn gần trượng.
Hắc điểu dang rộng đôi cánh, không hiểu sao trong chớp mắt đã kéo dài đến hơn ba mươi trượng, xuất hiện ngay sau lưng lão giả, hung hăng bổ nhào xuống.
Lão giả hắc bào kia đâu phải hạng xoàng xĩnh, dù không quay đầu lại nhưng dường như mọi chuyện phía sau đều nằm trong lòng bàn tay.Lão không chút do dự quát lớn, một tay áo vung ngược ra sau, tay kia vỗ mạnh lên đỉnh đầu.Lập tức, một tiểu phiên màu xám tro và một ngọc phiến xanh biếc xuất hiện sau lưng, thoáng chốc hóa thành hai màn quang hà dày đặc, bao bọc lấy thân hình.
Nhưng quỷ dị thay, con hắc điểu vừa chạm vào quang hà liền bùng nổ thành một ngọn lửa đen ngòm, khí thế ngút trời.
Đạo quang hà kia vốn không phải tầm thường, nhưng chỉ sau một tiếng “xuy xuy” đã tan thành hư ảo.Ngọn lửa đen kia lập tức thiêu đốt linh quang hộ thể của lão giả, trong nháy mắt biến thành một màu đen yêu dị.
Lão giả thét lên một tiếng, ngay cả Nguyên Anh trong ngọn lửa cũng hóa thành tro tàn.
Sau đó, ngọn lửa đen bốc lên không trung, một lần nữa biến thành hắc điểu khổng lồ, bay về theo đường cũ.
Lúc này, bên cạnh thi thể đại hán, cách đó hơn mười trượng, một bóng người uyển chuyển hiện ra, vẫy tay về phía hắc điểu đang lao tới.
Hắc điểu tức khắc biến thành một luồng khói đen, chớp mắt đã chui vào trong tay nàng, tan biến.
Bóng người kia, không ai khác, chính là một cung trang thiếu phụ.
Nàng ta lạnh lùng liếc nhìn nơi lão giả bỏ mạng, rồi lại nhìn thoáng qua vật gì đó lơ lửng trước thi thể, ánh mắt lộ ra một tia trào phúng.
“Chỉ là một gã tu sĩ Nguyên Anh của Minh Thi Cốc.Ngay cả Linh cầm của ta cũng không đối phó được mà dám lén lút theo dõi ta.Hóa Thi thuật của Minh Thi Cốc cũng có chút thần diệu, có thể tạm thời cải tạo thân thể, đúng lúc ta cần dùng đến.”
Nói xong, cung trang mỹ phụ hé miệng, phun ra một đám ô quang lớn, lóe lên rồi bay vào trong thân thể của đại hán mặc tử bào.
Hai tay nàng ta lập tức niệm thần chú, miệng lẩm bẩm.
Một lát sau, trên thi thể đại hán bỗng nhiên xuất hiện một tầng hắc mang rồi biến mất.
Thân hình đại hán run rẩy, hai chân đứng thẳng trước mặt cung trang thiếu phụ, ánh mắt cứng đờ, dáng vẻ vô hồn.
Cung trang thiếu phụ khẽ lật tay, một viên Huyết Hồng châu xuất hiện, nàng vung tay, viên châu bay tới phía đại hán.
Đại hán tử bào ngây ngốc há miệng, nuốt viên châu vào bụng.
Nhìn cảnh này, trên mặt thiếu phụ hiện lên một tia quỷ dị, miệng mấp máy nhưng không phát ra âm thanh.Cùng lúc đó, sắc mặt đại hán đột nhiên trở nên giống hệt thiếu phụ.Trong miệng đại hán tử bào bỗng nhiên truyền ra âm thanh độc nhất vô nhị như khi còn sống.
“Chính xác, chính xác.Nếu không có tu sĩ Nguyên Anh xuất hiện, hẳn là sẽ không phát hiện ra khối thân thể dị thường này.Phân thân một chút đủ để ứng phó với tất cả mọi chuyện hiện tại.”
Cung trang thiếu phụ cười khanh khách, thân hình nhoáng lên, lập tức biến mất.
Chỉ còn lại đại hán tử bào đứng bất động tại chỗ.
Không biết qua bao lâu, ánh mắt đại hán tử bào lóe lên, hắn nhấc chân bước đi, trong nháy mắt đã biến mất trong rừng rậm.
Ngay sau đó, khu vực này lại trở nên yên tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
***
Trong căn nhà gỗ của Phương phu nhân, Hàn Lập nghe đối phương giảng giải mọi chuyện, trên mặt lộ vẻ trầm tư.
“Theo như phu nhân nói, là muốn ta đi giúp đám người Tần tiên sư đến sào huyệt của yêu thú, lấy một gốc cây gọi là Thất Diệp Âm Huyết chi linh thảo.Nhưng con đường duy nhất đến Linh thảo đã bị yêu thú thiết lập một loại kim hành cấm chế.Cần một gã da dày thịt béo, hơn nữa khí lực mạnh hơn Luyện Thể sĩ đi phá bỏ cấm chế, phải không?” Hàn Lập chậm rãi nói.
“Đúng như Hàn huynh đệ nói.Tuy rằng tu vi của chúng ta có thể dễ dàng phá bỏ cấm chế, nhưng trong lúc vận dụng pháp lực rất dễ bị yêu thú phát hiện, nó sẽ nuốt mất Linh thảo trước.Vì thế chỉ có thể tìm một phàm nhân không có pháp lực lặng lẽ đi phá bỏ cấm chế.Đương nhiên Tần mỗ sẽ không để Hàn huynh đệ mạo hiểm vô ích, sau này nhất định sẽ hậu tạ.” Cẩm bào nam tử vội vàng nói.
“Hậu tạ?” Mắt Hàn Lập chớp chớp.
“Chính xác.Đạo hữu có nghe nói tới Cửu Huyền Minh Ngọc đầm của bổn tông chưa? Nơi đáy sâu của đầm có một sức mạnh cổ quái.Đối với người tu tiên chúng tôi, không có tác dụng lớn.Nhưng đối với phàm nhân tu luyện thể thuật mà nói thì lại có tác dụng vô cùng lớn, có thể kích thích toàn thân, giúp đột phá bình cảnh.Đương nhiên cái này chỉ dùng được một lần, không dùng được lần thứ hai.Bởi vậy có không ít Luyện Thể sĩ giao hảo với bổn tông, trong đó có cả cao giai Luyện Thể sĩ.Chỉ cần các hạ giúp chúng ta lấy được linh dược, sư huynh đệ chúng ta sẽ cho đạo hữu cơ hội ngâm mình trong đầm.Hàn huynh đệ thấy thế nào?” Cẩm bào nam tử nói.
“Cửu Huyền Minh Ngọc đầm, đây là lần đầu tiên ta nghe thấy.” Hàn Lập nhíu mày, vẻ mặt chần chừ.
“Hình như đạo hữu xuất thân từ nơi xa xôi, không biết việc này cũng không có gì lạ.Dù sao Kim Ngọc Tông chúng tôi là một đại tông môn, Luyện Thể sĩ nào quanh đây cũng đều biết.Chỉ cần nghe ngóng một chút là biết thật hay giả.” Nam tử họ Thái mỉm cười nói.
Hàn Lập nghe vậy liền trầm tư một lúc lâu, rồi hắn trầm giọng hỏi: “Chỉ cần hỗ trợ phá bỏ một đạo cấm chế.Những thứ khác có cần ta ra tay không?”
“Cái này đương nhiên.Chúng ta mời Hàn huynh đệ ra tay chính là vì đối phó với kim hành cấm chế.Việc khác cứ giao cho mấy sư huynh đệ ta.Thú triều bùng nổ, yêu thú ở xung quanh sào huyệt chắc chắn giảm bớt.Yêu thú trong sào huyệt cũng không còn bao nhiêu.Điều đáng tiếc là An Viễn thành bị hạ quá sớm, chỉ e trong sào huyệt vẫn còn nhiều yêu thú.” Cẩm bào nam tử thấy Hàn Lập đã động tâm, mừng rỡ nói.
Hàn Lập nghe vậy, trong đầu nhanh chóng xoay chuyển ý nghĩ.
Nói thật, nếu không có cái gọi là Cửu Huyền Minh Ngọc đầm mà thay bằng những thứ khác, Hàn Lập chắc chắn sẽ không vì mấy tiểu bối này mà lấy vật âm huyết gì đó.Loại linh thảo này hữu dụng với tu sĩ Kết Đan, nhưng không chút hấp dẫn với hắn.Nhưng đột nhiên có thể giúp vượt qua bình cảnh luyện thể thuật, đây chính là thứ không thể tốt hơn.Có thể giúp hắn tiết kiệm mười năm khổ tu.Hiện tại hắn phải giành giật từng giây, giúp hắn sớm tu luyện đại thành Kim Cương Quyết chính là điều hấp dẫn hơn bất cứ thứ gì.Mà cái kim hành cấm chế kia, đối với đại sư trận pháp như hắn, cho dù không dùng sức mạnh đang ẩn giấu, việc phá bỏ cũng dễ như trở bàn tay.
“Được, chỉ cần ta có thể tin tưởng sau khi giúp các vị lấy Âm Huyết, ta có thể tiến vào Cửu Huyền Minh Ngọc đầm một lần, ta sẽ đáp ứng việc này.” Hàn Lập đã quyết định, hắn không khách khí nhìn chằm chằm nam tử họ Thái nói.
Nếu đối phương đã không coi hắn là Luyện Thể sĩ bình thường, hắn đương nhiên cũng không cần giấu giếm.
Thấy khẩu khí của Hàn Lập thay đổi, Phương phu nhân và Phan Thanh đều thấy ngạc nhiên.Nhưng Phương phu nhân là người tâm tư kín đáo, suy nghĩ một lát thì bừng tỉnh.Không rõ nàng nghĩ gì, sắc mặt nàng không chút biểu lộ điều gì.
“Hàn huynh đệ muốn có cam kết.Cái này cũng không khó.Mấy vị sư đệ, hãy đi lấy vật đó đi.” Nam tử họ Thái nói xong, tay ông ta hướng về trữ vật nơi cổ tay, lập tức một ngọc bội hình con dê xuất hiện trong tay.
Phan Thanh và một đôi nam nữ trẻ tuổi khác cũng lấy ra một kiện đồ vật tương tự.
Cẩm bào nam tử thu ngọc bội lại, đưa cho Hàn Lập xem: “Đây là…”
Hàn Lập liếc mắt xem xét ngọc bội rồi cau mày hỏi.
“Bên trong đã được trưởng bối trong tông môn thi pháp, ẩn chứa một ít tinh hồn, vốn là một đôi.Chỉ cần đệ tử bổn tông rời khỏi tông môn, chỉ được mang một cái, để lại một cái.Vạn nhất bị ngộ hại, trưởng bối tông môn có thể tìm thấy.Đương nhiên nếu ngọc bội này bị hủy, tâm thần ta cũng bị hao tổn, không có lợi cho tu vi sau này.Chúng ta giao cái này cho Hàn huynh đệ bảo quản, có thể thấy thành ý của chúng ta.Nếu Hàn huynh đệ không tin, ta cũng không còn cách nào khác.”
“Ta tin Thái huynh không phải là người bất tín.” Dù Hàn Lập không thả thần niệm ra ngoài cơ thể, nhưng hắn đã nhìn qua Minh Thanh Linh Thủy vô số lần, dù không quán chú pháp lực, ở khoảng cách gần như vậy hắn vẫn có thể nhìn ra trong ngọc bội ẩn chứa hồn lực, quả thật bọn họ không nói sai, nên hắn mỉm cười nói.
Sau đó hắn thu ngọc bội vào trong lòng.
Cho dù ngọc bội thực sự có vấn đề, nhưng bằng vào thần thông của hắn, sao có thể để bọn chúng tùy tiện nuốt lời.
Hàn Lập thực sự đồng ý, mấy người cẩm bào nam tử thật sự cao hứng, ngồi nói chuyện phiếm một lát rồi hẹn nghỉ ngơi hồi phục một ngày, sau đó mấy người cáo từ rời đi.
Hàn Lập được an bài ở trong một căn nhà gỗ hơi nhỏ khác để nghỉ ngơi dưỡng sức.
***
Trong nháy mắt một ngày một đêm trôi qua bình yên vô sự, khi màn đêm hôm sau buông xuống, cả khu rừng nơi nhân loại tụ tập bỗng náo loạn cả lên.
An Viễn thành chủ đột nhiên bình an vô sự xuất hiện trong doanh địa khiến cho những người khác xôn xao hẳn lên.
Thậm chí Phương phu nhân cũng rời khỏi nhà gỗ, tự mình tới bái kiến vị Triệu thành chủ này.
Sau khi Hàn Lập nghe tin này, trong đầu hắn nhanh chóng hiện lên khuôn mặt của nữ tử Đại Nhi kia, hắn lập tức vô cùng kinh ngạc.Nàng ta có thể tìm tới người thân của mình, thật sự an toàn rồi.
Không bao lâu sau, có người tới gọi Hàn Lập đi.
Thì ra vị Triệu thành chủ này thương lượng với thủ hạ của mình, định đưa cháu gái đi Thiên Nguyên thành, nương tựa chỗ một bằng hữu tốt.Vấn đề là trước khi đi, nữ đồng Đại Nhi nhất định đòi gặp Hàn Lập.
Triệu thành chủ cũng muốn nhân tiện cảm ơn ân nhân cứu mạng cháu gái mình.
Hàn Lập nghe vậy, suy nghĩ một lát rồi đồng ý ra khỏi nhà gỗ.
