Đang phát: Chương 1277
– Có Nghê Thạch ở đây, mọi thần thức đều bị che giấu.Xem ra chỉ còn cách dùng sức mạnh phá trận thôi.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu lóe lên vẻ hung ác.Hắn tiến lên phía trước, hai tay chậm rãi kết những ấn quyết kỳ lạ.Một ảo ảnh màu đen dần hiện ra sau lưng hắn.Ảo ảnh đó cũng theo động tác của hắn mà tung ra một chưởng từ trên xuống.
– Ào ào…
Tiếng nước chảy không ngớt, theo cự chưởng của bóng đen đánh xuống, tràn tới trận pháp quanh hòn đá.Chưởng pháp mang theo ma khí cuồn cuộn lao đi.
Trong trận pháp quanh hòn đá hiện lên một đạo thanh quang, ngăn cản mọi khí tức bên ngoài, không cho chúng xâm nhập.
– Cái gì?
Mặt Lý Vân Tiêu trở nên dữ tợn.Sau một thoáng do dự, hắn đưa tay phải ra, cố gắng kích hoạt Giới Thần Bi đang lơ lửng trong đan điền.Hắn muốn lấy nó ra để đập nát trận pháp trước mắt.
Nhưng thời gian trôi qua, dù hắn đã cố gắng rất lâu vẫn không có kết quả.Hắn tức giận mắng:
– Đáng chết, có bao nhiêu thứ tốt trong người mà chẳng cho ta dùng cái nào.Đại trận giết người ở đây mạnh lắm.Nếu ngươi không hợp tác, cả hai chúng ta đều chết chắc.
Nhưng mặc cho hắn chửi bới thế nào, huyền khí trong cơ thể Lý Vân Tiêu vẫn không thể sử dụng được.
– Chết tiệt.Ta là Ma Chủ mà lại không phá được cái trận này sao?
Ma đầu gầm lên giận dữ, giơ tay phải lên cao.Ma khí tụ lại trong tay hắn, hóa thành một thanh trường thương.Năng lượng dần tích tụ, khiến thân thương trở nên đặc quánh, những vòng năng lượng từ bên trong không ngừng dao động.
– Thanh, tĩnh, liệt, phế…
Ma đầu dồn toàn bộ ma nguyên lực vào thân thương.Mỗi khi hắn đọc một chữ, một đạo ma văn trên thương lại tan biến.Trong khoảnh khắc, hắn dường như đã khơi dậy dòng chảy của Trường Giang và Hoàng Hà, tạo nên những đợt sóng cuồn cuộn, uy thế chấn động cả đáy sông.
– Ma Chủ phá diệt!
Thanh ma thương trong tay hắn được ném mạnh ra ngoài.Ma khí chấn động cả dòng sông, khiến thiên địa biến đổi dị thường.Nước sông hoàn toàn biến thành màu đen.
Ầm ầm!
Thạch trận khổng lồ vỡ vụn dưới một thương của hắn.Đá vụn bắn tung tóe dưới đáy sông.Một lực lượng phản chấn cực lớn đánh thẳng vào thân thể ma đầu, khiến hắn phun ra một ngụm máu lớn màu đen.
– Không ổn.Trận pháp này không phải là sát trận kia!
Sắc mặt ma đầu đại biến, đột nhiên cảm thấy một lực lượng hủy diệt ập xuống, chính là khí tức hung sát lúc trước.
– Đáng chết, lại là ngoài trận có trận!
Ma đầu liên tục gầm lên giận dữ.Đáng tiếc, sau một đòn vừa rồi, hắn đã tiêu hao hết khí lực, không còn sức chống đỡ.Màu đen trong mắt hắn dần biến mất.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu dần khôi phục lại.Lúc hắn mở mắt ra, mọi thứ đã trở lại yên tĩnh.Hắn hừ nhẹ:
– Để ngươi làm loạn, động vào sát trận rồi bỏ chạy.Đúng là chỉ giỏi phá hoại.
Lúc này, trên cầu gãy, Câu Nhật Quang mở to mắt, kinh hãi nhìn dòng sông không ngừng nổi sóng lớn, nước sông dần chuyển sang màu đen.Một luồng khí tức khủng khiếp từ dưới đáy sông truyền lên, khiến linh hồn hắn lạnh toát.
Vèo!
Một luồng sáng bay tới.Đó là Câu Tinh Quang và đám người Nguyễn Tử Lăng.
Câu Tinh Quang cau mày, vẻ mặt không hài lòng:
– Chuyện gì mà triệu hoán ta gấp gáp vậy? Lẽ nào thằng nhãi đó vẫn còn sống?
– Cái này…nước sông…
Nguyễn Tử Lăng hoảng sợ nhìn, kinh hãi nói:
– Câu đại thúc, thật sự không có vấn đề gì chứ?
Sắc mặt Câu Tinh Quang cũng thay đổi, nhìn xuống dòng sông một hồi rồi nói:
– Chắc chắn là thằng nhãi đó đang hấp hối giãy dụa, nên mới kích động Thái Hoa Kim Phù Tỏa Trận.Sát khí tất nhiên sẽ lộ ra.Chỉ có điều…
Hắn nghi hoặc nói:
– Lực lượng màu đen kinh người này vượt xa thực lực của thằng nhãi đó.Chuyện gì đây?
Nguyễn Tử Lăng liếm môi khô khốc, hỏi:
– Đại thúc nghĩ xem, hắn có thể phá vỡ trận pháp, hoặc phá hỏng Nghê Thạch không?
Hắn nghĩ đến khả năng này mà toàn thân run rẩy.Nếu chuyện đó xảy ra, hắn không gánh nổi trách nhiệm.
– Ha ha, Tử Lăng công tử lo xa rồi.
Câu Tinh Quang tự tin nói:
– Tuy thằng nhãi này có chút kỳ quái, nhưng nói nó có thể phá vỡ Thái Hoa Kim Phù Tỏa Trận, hoặc phá vỡ Nghê Thạch thì thật nực cười.
Hắn cười nói:
– Tử Lăng công tử quên lai lịch của Nghê Thạch này rồi sao? Năm xưa lão thành chủ vô tình đoạt được nó.Với tu vi kinh thế của người, còn bị Nghê Thạch ảnh hưởng, tính tình trở nên điên cuồng.Sau đó, người đã nghĩ mọi cách để nhìn trộm bí mật của Nghê Thạch nhưng vẫn không được.Cuối cùng, người phải mời cao thủ đương thời bày Thái Hoa Kim Phù Tỏa Trận, đặt ở vị trí cách phía bắc thành Hồng Nguyệt hơn hai trăm dặm, bảo ba huynh đệ chúng ta trấn thủ.Nếu thằng nhãi đó có thể phá trận phá đá, thì chuyện của lão thành chủ năm xưa hóa ra là trò cười.
Nguyễn Tử Lăng nghe vậy mới yên lòng, nói:
– Ta cũng nghĩ vậy.Sở dĩ lão thành chủ thoái vị sớm như vậy cũng là do bị khối Nghê Thạch này ảnh hưởng, trao chức thành chủ cho Khương Sở Nhiên rồi từ đó bặt vô âm tín.
Trong mắt hắn lóe lên một tia hận ý:
– Nếu lão thành chủ không đi, có lẽ Cổ Phi Dương đã chết ở thành Hồng Nguyệt, Nguyễn gia ta cũng không đến nỗi nhân tài thiếu thốn như bây giờ.
Câu Tinh Quang cười hòa giải:
– Tử Lăng công tử đừng buồn.Trăng có lúc tròn lúc khuyết.Không có gia tộc nào vĩnh viễn cường thịnh.Nguyễn gia trải qua nhiều năm ẩn mình, hiện tại có hai vị Tử Mậu công tử và Tử Lăng công tử, tương lai nhất định sẽ trở thành đệ nhất đại thế gia ở thành Hồng Nguyệt.
– Ừ, chỉ mong như vậy.
Nguyễn Tử Lăng nói:
– Nghe đại thúc nói vậy, ta cũng vững tâm hơn.Lý Vân Tiêu chắc chắn phải chết.Thời gian không còn sớm.Ngày mai đại ca của ta sẽ mở tiệc chiêu đãi quần hùng ở Thanh Phong Minh Nguyệt Lâu.Ta xin cáo từ trước.Nếu có gì thay đổi ở đây, phải báo cho ta biết ngay.
Câu Tinh Quang cười nói:
– Yên tâm đi.Tuyệt đối sẽ không có biến cố gì đâu.Ba huynh đệ chúng ta trấn thủ ở đây quá lâu rồi.Mong Tử Lăng công tử thu xếp cho chúng ta rời đi.
Nguyễn Tử Lăng nói:
– Được rồi.Chuyện này ta sẽ cố gắng hết sức.
